CHÍNH KHÍ VIỆT

Friday, June 21, 2019

(Bài 3) Việt Gian Mã Giám Sinh Thế Huy trong Hội Cờ Đỏ ở hải ngoại đã tự lột mặt nạ mình và đồng bọn!!!

 Việt Gian Mã Giám Sinh Thế Huy trong Hội Cờ Đỏ ở hải ngoại đã tự lột mặt nạ của mình và đồng bọn!!!
(Bài 3)
 


 


CHÚ Ý 3:  Xin quý bạn đọc trong và ngoài nước nên lưu ý rằng, thằng Phản Quốc Mã Giám Sinh Thế Huy chọn thời điểm là dịp 30-04-2018 này để lập công CHÚC MỪNG cái gọi là “Chiến Dịch Hồ Chí Minh 1975”, bằng hành động cụ thể. Đó là nó đã đi theo đúng bài bản như sau:


1/ Trao nhiệm vụ cho tinparis.net, đột ngột mở cuộc tấn công Chính Khí Việt và Niên Trưởng Nhà Báo Việt Thường bằng thủ đoạn bịa đặt trắng trợn với những thông tin do hai thằng Lão Móc và Trương Minh Hoà từng phịa ra, không có lấy một bằng chứng cụ thể nào.


2/ Cùng lúc chúng cho ra mắt lại cái gọi là Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại do thằng bưng bô LS Dương Thành Lợi làm chủ tịch, cùng với mấy bút nô đỏ như Kiêm Ái, Ngô Minh Hằng để ca ngợi, đánh bóng, chạy tội phản quốc và đầu hàng giặc VGCS mà thằng phản quốc Lão Móc đã công khai khẳng định lập trường chính trị của nó là: “Thà Làm Một Con Chó Sống cho VGCS hơn LÀM CON SƯ TỬ CHẾT CỦA VNCH”!!!


3/ Song song đó, Ba Cây Trúc lại  đăng bài của tên già tay sai VGCS là Lê Hùng (tức JB Trường Sơn),  bài viết có tên: “Mạn Đàm Về Lập Trường Của Ba Cây Trúc” (sic) mà nội dung chính là thông báo cho Hội Cờ Đỏ ở hải ngoại của chúng một số thông tin về Ông Việt Thường.


 
 
 


Chính Khí Việt xin được  giải mã bài viết trên của Ba Cây Trúc để chia sẻ với quý bạn đọc.  Vì Chính Khí Việt đã công khai nhận ông Việt Thường là người Thầy; đã có trong tay hằng trăm audio tâm sự, chia sẻ tin tức mà Ông Việt Thường đặc biệt cung cấp RIÊNG CHO CHÍNH KHÍ VIỆT SỬ DỤNG.  Cho nên Chính Khí Việt có thể nói CKV là người DUY NHẤT có được sự hiểu biết về Ông Việt Thường trên mọi bình diện, từ hoạt động trong lòng VGCS cho đến những nhận xét về thời cuộc của ông đối với Việt Nam và của cả hai phe trên thế giới. 

Trước khi đi vào phần giải mã, xin quý bạn đọc bấm vào link này để đọc toàn bài của Ba Cây Trúc:


Chính Khí Việt xin trích nguyên văn đoạn viết liên quan đến Nhà Báo Việt Thường:

Trích nguyên văn: “Bài viết này không phải để kể chuyện vượt biển mà là lập trường của mỗi người chúng tôi sau khi đã thoát được cái chết và tìm được tự do cho bản thân và gia đình mình.

 Tiếng điện thoại reo và có tiếng giọng Bắc hỏi từ đầu giây :
"Có phải anh Sơn thuyền trưỏng ghe APC 137 đó không ?"

 Giật mình vì đây là lần đầu tiên sau 30 năm định cư tại Mỹ Châu lại được hỏi han về chiếc thuyền cũ của năm xưa mà chúng tôi đã cùng nhau chịu gian khổ và cam phận sống chết.

 - Phải phải, bạn là ai vậy ?

 - Tôi là Trần Quang .… đi cùng ghe với anh Sơn đây mà !

 - Úi trời, 30 năm rồi còn gì !!

 Thế là chúng tôi hàn huyên tâm sự hết chuyện này đến chuyện nọ. Nhưng có một điều làm cho tôi cảm hứng cao độ, đó là người bạn này của tôi xem ra cùng chí hướng với tôi về lập trường chính trị và tôn giáo, ông tuyệt đối căm thù Việt Cọng, và rất ghét những tên quỷ sứ luôn cố tình bôi lọ thánh danh của Đấng Thiên Chúa của chúng tôi.


Tình cờ ông hỏi tôi :


- Anh có hay đọc trang mạng Dân làm Báo, Tin Paris, Hồn Việt hay Ba Cây Trúc không ?

 - Anh hỏi đúng chỗ rồi, tôi rất thường lên đọc bài trên các trang mạng đó, và trang Ba Cây Trúc cũng rất quen thuộc đối với tôi vì tôi là một biên tập viên của trang mạng này và đang cọng tác viết bài và lên bài vở cho Ba Cây Trúc !

 - Ồ thật là quá hứng thú vì tôi cũng đang chú ý đến lập trường của Ba Cây Trúc. Tôi thấy báo Ba Cây Trúc của các anh thường cho đăng bài của Lão Móc hay Nguyễn Thiếu Nhẫn vậy anh nhận xét ra sao về tác giả này.

 - Lập truờng của chúng tôi có chút thay đổi đối với một số tác giả. Trước kia hễ thấy ai chống Cọng thì chúng tôi mặc nhiên cho đăng bài của họ. Và mọi bài vở của Lão Móc đều được đón nhận và đăng tải. Nhưng kể từ khi VC thi hành nghị quyết 36, cho cài người vào giữa Cộng Đồng NVTNCS, chúng cũng nhân danh chống cọng để viết bài chống Cọng và thỉnh thoảng lại chống luôn cả người quốc gia… thì chúng tôi bắt đầu thận trọng hơn khi cho đăng tải bài của họ. Để khỏi mắc mưu chúng, hễ bài nào dù mang danh chống Cọng nhưng nhận thấy hậu quả sẽ tạo rạn nứt tình đoàn kết của Cộng Đồng NVTNVC thì chúng tôi loại ra ngay dù đó là bài của bạn hữu. Họ có thể là vô tình viết, nhưng họ không biết rằng Việt Cọng đang tận dụng những cái vô tình đó của họ để đào sâu hố chia rẽ giữa những người chống Cọng với nhau. Vì thế chúng tôi áp dụng đường lối mới là "Xử sự chứ không xử người" : Nếu cùng là chiến hữu nhưng hành vi và lời nói của họ mang lại hậu quả mất đoàn kết hoặc phá hủy tiềm lực đấu tranh chống Cọng thì chúng tôi sẽ phê bình đả kích chiến hữu này, và cũng thế, nếu một kẻ dù được dư luận xem là không chung lối, hoặc nghịch thù, nhưng nếu họ có những bài viết hoặc hành vi có lợi cho việc giải trừ cái xấu của Cọng Sản thì chúng tôi vẫn đề cao những bài viết đó mà vẫn không sợ ai dánh đồng chúng tôi với họ.

 Ông bạn tôi nói về các nhân vật khác như Việt Thường Trần Hùng Văn thì tôi hỏi ông rằng:

 - Có phải Việt Thường giả vờ chưởi Hồ Chí Minh và Việt Cọng nhưng lòng thì vẫn hướng về chúng cho nên mới bị ông Nguyễn Đức Chung chủ nhiệm điện báo Hồn Việt từ chối hợp tác ?

 - Ai chứ Việt Thường thì không theo Cọng Sản đâu, tôi biết rõ ông này khi ông còn tung hoành ở Việt Nam, ông hay chưởi Cọng Sản chẳng hề dè dặt đến nỗi nhà văn Lửa Mới của tờ báo Đại Đoàn Kết cũng lắc đầu nói rằng thế nào hắn ta cũng bị bắt hoặc "bị đì" ngóc đầu không nổi. Tôi không nghĩ Việt Thường là con người 2 mặt, nhưng tính ông này liều lĩnh và bạt mạng, để đề cao cá nhân mình thì chuyện gì ổng cũng có thể làm được.


- Việt Thường có đáng tin cậy không ?

 - Ồ chuyện này thì không ! như đã nói, vì quyền lợi cá nhân, ông ta có thể thay đổi chiến thuật rất mau chóng. Nhưng dạo này không nghe tiếng tăm của ông ấy nữa, e rằng ông đã chết vì bệnh rồi vì dù sao ông cũng già đến tuổi phải ra đi !!” (hết trích).

Chúng ta nên đặt câu hỏi, Tại sao tên phản quốc Lê Hùng lại mượn  tên Trần Quang mà hắn đã viết khẳng định rằng: “Đó là người bạn tôi xem ra cùng chí hướng với tôi về LẬP TRƯƠNG CHÍNH TRỊ VÀ TÔN GIÁO, ông tuyệt đối căm thù việt cộng, và rất ghét những tên quỷ sứ luôn cố tình bôi nhọ Thánh Danh của Đấng Thiên Chúa của chúng tôi” (sic).

Như vậy Lê Hùng đã thừa nhận như nhận xét của Trần Quang là: “Ai chứ Việt Thường thì không theo cọng sản đâu, tôi biết rõ ông này KHI ÔNG CÒN TUNG HOÀNH Ở VIỆT NAM, ÔNG CHƯỞI CỘNG SẢN CHẲNG HỀ DÈ DẶT ĐẾN NỖI NHÀ VĂN LỬA MỚI của tờ Đại Đoàn kết cũng lắc đầu nói rằng THẾ NÀO HĂN TA CŨNG BỊ BẮT HOẶC “BỊ ĐÌ” NGÓC ĐẦU KHÔNG NỔI. TÔI KHÔNG NGHĨ VIỆT THƯỜNG LÀ CON NGƯỜI HAI MẶT, NHƯNG TÍNH ÔNG NÀY LIỀU LĨNH VÀ BẠT MẠNG, ĐỂ ĐỀ CAO CÁ NHÂN MÌNH THÌ CHUYỆN GÌ CŨNG CÓ THỂ LÀM ĐƯỢC” (SIC).

Với hằng trăm audio tâm sự giữa Chính Khí Việt và Niên Trưởng Nhà Báo Việt Thường, Chính Khí Việt cũng được biết về sự nhận xét của LỬA MỚI. Nhưng đấy không phải là người đầu tiên và nội dung đoạn  trích dẫn trên cũng không nói đến nhận xét đó trong trường hợp cụ thể nào.  Còn theo tin từ Niên Trưởng Nhà Báo Việt Thường thì nhà văn Nguyễn Tuân, mới là người đầu tiên có nhận xét đó ngay giữa đám đông các phóng viên báo chí của VGCS nhân cuộc họp báo do Sở Công An VGCS ở Hà Nội tổ chức, với sự chủ toạ của tên chó ngao Lê Nghĩa, Phó Giám Đốc kiêm Bí thư Đảng Uỷ sở Chó Ngao Hà Nội.  

Chuyện kể trong audio rằng, bước vào cuộc họp, như thông lệ của VGCS, tên cán bộ tổ chức cuộc họp báo, sau phần giới thiệu, hắn đề nghị tất cả cùng đứng dậy làm lễ tưởng niệm các lãnh tụ và chiến sĩ cộng sản đã hy sinh cho sự nghiệp của đảng (VGCS).  Mọi người còn chưa kịp đứng hết lên thì hắn đã nhanh nhẩu hô: “Cúi đầu mặc niệm”, vừa dứt lời hắn lại hô tiếp ngay “thôi”!  Lúc đó những người có mặt kể cả lũ chó ngao cũng chưa kịp đứng lên hết mà đã bị nghe lệnh “THÔI” rồi.  Ông Việt Thường mặt mũi tỉnh bơ phán một câu xanh rờn: “mới kịp nghĩ đến tổng bí thư Trần Phú mà đã hô THÔI là thế nào???”  Một số phóng viên báo chí đứng gần đó kể cả lũ chó ngao bưng mồm cười khúc khích. Còn đa số cúi đầu dấu nụ cười và lau chỗi ngồi,  ngồi xuống.  Từ tên Lê Nghĩa cho đến lũ trong ban tổ chức đều im thin thít và lờ đi như không nghe, không nhìn thấy gì.  Nhà văn Nguyễn Tuân  mới phán câu nhận xét rằng: “kiểu của ông Hùng Văn này chắc cũng chẳng bao lâu không bị bắt đi ấp (tức đi cải tạo) thì cũng ngóc đầu không nổi”!!!

Kể đến đoạn này, ông Việt Thường đã cười và nhận xét:  Nguyễn Tuân có con là đại tá VGCS, Chính uỷ của không quân VGCS và bản thân ông ta là đảng viên và đã theo VGCS mà cũng chẳng hiểu VGCS là cái cóc khô gì? Vì tôi hiểu VGCS như người dạy thú của đoàn xiếc biết rõ con thú mình đang dạy, dù là sư tử hay voi nên tôi ngán gì mà không giỡn chúng cho vui, đồng thời cũng dạy cho những anh theo VGCS mà chỉ nhắm mắt không dám quan sát nên có biết chúng là cái gì đâu vì thế nên đã cúc cung làm tôi tớ cho chúng.”

Đấy không phải là chuyện duy nhất, còn rất nhiều những chuyện như thế này (được kẻ sau mỗi lần phỏng vấn ông Việt Thường của Việt Nam Exodus do Tường Thắng - SBTN thực hiện), vì phạm vi bài này có hạn, nên chỉ đưa thêm hai thí dụ cụ thể nữa, để chia sẻ với quý bạn đọc.  Đó là:

Thứ nhất: Hội nhà văn Việt Nam họp ở trụ sở Hội Liên Hiệp Văn Học Nghệ Thuật để nghe tên bút nô đỏ quạch Bùi Huy Phồn, tức Đồ Phồn (bút hiệu), Giám đốc đầu tiên của cái gọi là “Trường dạy viết văn” của VGCS.  Hắn chỉ là thứ cóc cắn, thế mà dám bạo phổi như tụi VGCS nói chung, để lên hội trường dạy các nhà văn có tên tuổi như Nguyễn Tuân, Quang Dũng, Lưu Trọng Lư, Thanh Tịnh… Ông Việt Thường cũng có mặt trong cuộc họp đó, nên sau khi Bùi Huy Phồn ba hoa, đến giờ giải lao, ông Việt Thường đã cầm phấn trắng viết lên bảng đen của Hội trường hai câu thơ:

“Khi vui đọc chuyện ĐỒ PHỒN

Khi buồn lại giở cái L… ra xem

Một số người còn lại trong hội trường cười ầm lên.  Nhà văn Quang Dũng đứng cạnh ông Việt Thường nhận xét: “Hùng Văn viết tục quá, xin góp ý chữa lại như sau:

“Khi vui đọc chuyện ĐỒ PHỒN,

Khi buồn lại giở LỌ CỒN ra xem”!

Một số người lại cười ầm lên.  Sau đó nhà văn Quang Dũng vội nói:  “Thôi chết tôi rồi, tôi còn cái án nhân văn (Nhân Văn Giai Phẩm - CKV) trên đầu, lại còn vợ con chẳng có công ăn việc làm gì, lương bậc bốn nên tôi sợ lắm! Còn Hùng Văn, đã là tay chơi Hà Nội rồi, có ai dám động đến."

Hết giờ giải lao, Bùi Huy Phổn trở lại hội trường thấy trên bảng đen có 4 câu thơ ký rõ tên Hùng Văn, hắn đỏ mặt thu xếp tài liệu bỏ về không chào một ai!

Thứ hai: Mụ Vũ Thị Thường nguyên là Chủ tịch hội Liên Hiệp Phụ Nữ VGCS ở Thái Bình, sau khi gặp tên bút nô Chế Lan Viên đã nên duyên vợ chồng. 

Chế Lan Viên đã giúp mụ vợ viết được truyện ngắn có tên “Chiếc Hom Giỏ” (một thứ dụng cụ luôn đeo bên người nông dân khi đi lao động để bắt cá –tôm- cua).  Truyện ngắn đó đã được bút nô Chế Lan Viên đích thâm chấm hạng nhất trên tờ Văn Nghệ.  Từ đó Chế Lan Viên lôi vợ về Hà Nội, cho kếp nạp vào hội nhà văn Việt Nam (XHCN).  Trong cương vị mới mụ Vũ Thị Thường lại hạ bút viết một truyện ngắn khác (chắc chắn có bàn tay của Chế Lan Viên giúp đỡ), với tên truyện là “Gánh Vác”, ý nói người phụ nữ bây giờ được khuyến khích tự do lo việc nước (theo khẩu hiệu của VGCS là “TAY CÀY, TAY SÚNG”, “BA ĐẢM”, (tức đảm đang việc nước; đảm đang việc nhà; đảm đang việc xã hội).

Với hai chuyện ngắn nêu trên, mụ Vũ Thị Thường đã được Chế Lan Viên cho tổ chức ngay tại hội trường, hội  Liên Hiệp Văn Học Nghệ Thuật VGCS,  để cho mụ truyền dạy kinh nghiệm viết văn cho các bậc THẦY của mụ như các thành phần CKV đã kể trong phần thứ nhất.  Xui xẻo cho mụ là ông Việt Thường cũng tới dự và khi đến giờ giải lao, ông Việt Thường cũng lên bảng đen viết hai câu thơ gắn liền hai Truyện Ngắn của mụ Vũ Thị Thường:

“Mới từ ‘HOM GIỎ’ chui ra,

Đã toan ‘GÀNH VÁC’ sơn hà, Chị ơi!!!

Và cũng ký tên Hùng Văn đàng hoàng sau hai câu thơ!!!

Cũng giống trường hợp Đồ Phồn, hết giải lao, đọc được hai câu thơ của Hùng Văn, Vũ Thị Thường đỏ mặt bỏ ngang xương buổi dạy dỗ  và lủi thủi  chuồn  đi mất!!!

(còn tiếp)
Chính Khí Việt

0 comments:

Post a Comment

 

Subscribe to our Newsletter

Contact our Support

Email us: Support@templateism.com

Thành Viên của Website