CHÍNH KHÍ VIỆT

Thursday, January 31, 2019

(Bài 3) DIỆN MẠO MỘT CỰU ĐẠI TÁ CIA, TỪNG THAM CHIẾN Ở VIỆT NAM VÀ ĐANG Ở VIỆT NAM.

DIỆN MẠO MỘT CỰU ĐẠI TÁ CIA, TỪNG THAM CHIẾN Ở VIỆT NAM VÀ ĐANG Ở VIỆT NAM.
(Bài 3)
CHÚ Ý 6:  Cũng trong bài viết của bút nô Ngọc Thọ, có kể lại lời của Andre Sauvageot ca ngợi “Đài Tiếng Nói Việt Nam” (của VGCS), rằng:




Trích: “… tôi thích nhất là bài hát “Đường ta đi dài theo đất nước” do ca sĩ Thu Hiền hát và bài hát “Nguyễn Viết Xuân cả nước yêu thương” của tác giả Nguyễn Đức Toàn. Phía cách mạng có nhiều bài hát hay và ý nghĩa. Tôi thấy những bài hát này làm cho con người thêm sức mạnh, tự tin và sống lạc quan hơn.” (sic)






1.       Khi nói tới tập đoàn VGCS trong những thời khắc của năm 2016 này, óc và mắt của Andre Sauvageot hình như CÓ  đó, nhưng hoàn toàn không thể sử dụng được hữu hiệu.  Andre Sauvageot thử  chứng minh xem tập đoàn Việt Gian Cộng Sản trước 1975 chúng nó đã làm “cách mạng” gì vậy, để đến nỗi Andre Sauvageot phải phục lăn ra như thế?




Thằng đại tội đồ buôn dân bán nước Hồ Chí Minh, đúng là đã kêu gọi  “LÀM CÁCH MẠNG VÔ SẢN”.  Nhưng nó chỉ nói lửng lơ “con cá vàng” như vậy thôi, nhưng người dân, khi nghe câu nói đó, nếu có óc và mắt bình thường, tai bình thường thì phải NHÌN THẤY, NGHE ĐƯỢC và HIỂU RẰNG, cái gọi là “CÁCH MẠNG VÔ SẢN” đó là VÔ SẢN HOÁ TOÀN DÂN VIỆT NAM.  Còn đối với tập đoàn VGCS thì chúng được HỮU SẢN HOÁ, CHỦ NHÂN ÔNG của chúng là Nga Xô và Tàu Cộng thì đã mở rộng được thuộc địa đỏ ra ba nước Đông Dương cũng như có quyền sử dụng thêm lũ nô lệ đỏ mới, là những người dân của ba nước Đông Dương vì yêu nước đã bị tập đoàn VGCS và những lũ cộng sản ở Cambodia và Lào lừa đảo.  Đến khi tỉnh ngộ thì sự việc đã rồi, chẳng còn gì nữa, từ tài sản đến sức khoẻ; từ quê hương làng xóm đến tổ quốc; từ gia đình vợ con cho đến hàng xóm láng giềng đã hoàn toàn không còn gắn bó với nhau bằng truyền thống và các nếp văn hoá ngàn đời mà Tổ Tiên Việt Nam đã dầy công xây dựng và định hình.  Rành rẽ tiếng Việt Nam và phong tục tập quán của người Việt Nam như bút nô Ngọc Thọ tán dương, chắc không cần phải nhắc,  Andre Sauvageot cũng đã thừa biết những câu mà Tổ Tiên Việt Nam đã  truyền lại cho con cháu  như:  “Bán anh em xa mua láng giềng gần”, “Bầu ơi thương lấy bí cùng, tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”, hoặc “Một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ”…. Nếu Andre phủ nhận thì chắc chắn sẽ làm bẽ bàng không ít  cho bộ mặt của thằng bút nô Ngọc Thọ!!! 



Riêng bài hát “Nguyễn Viết Xuân cả nước yêu thương” thì Andre Sauvageot  có hiểu và biết thằng Nguyễn Phước Xuân là ai không?   Thằng này là một nguỵ quân VGCS,  chỉ huy súng cao xạ bắn máy bay của “Đế Quốc Mỹ Xâm Lược” đấy!  Và, hắn đã hô khẩu lệnh rằng: “HÃY NHẮM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN” (tức phi công Mỹ đấy).   Việc hô câu khẩu hiệu  này có  thực hay không,  hay lại giống như câu chuyện “Lê Văn Tám”  tẩm xăng tự thiêu chạy vào kho đạn của thực dân Pháp?  Trò bịa chuyện để kích thích, lên giây cót cho nguỵ quân VGCS là một thủ đoạn của tập đoàn VGCS Hồ Chí Minh, mà những người Việt Nam  phía Bắc phần lớn đều biết cả.  Rất tiếc là một sĩ quan cao cấp ngành tình báo nổi tiếng thế giới là cơ quan tình báo CIA, tai mắt của Hoa Kỳ ở Việt Nam mà Andre Sauvageot lại  mù tịt như thế này thì quả thực tội nghiệp cho Hoa Kỳ nói chung và cơ quan tình báo CIA  nói riêng lắm lắm!!! 







Chính vì học tập câu chuyện của tên nguỵ quân VGCS Nguyễn Viết Xuân cho nên dàn súng phòng không của VGCS đã nhắm vào máy bay của ông John McCain mà bắn rớt, để “dân quân du kích “ áp giải John McCain vào tù!  Khi Andre Sauvageot ca ngợi bài hát về nguỵ quân VGCS Nguyễn Viết Xuân, Andre có nhớ đến John McCain   có nhớ đến không biết bao nhiêu phi công Mỹ khác, hoặc bị chết, hoặc bị  tù và từng bị đưa diễu hành khắp Hà Nội để cho VGCS tổ chức cho người dân Hà Nội ném đá, nhổ nước miếng sỉ nhục KHÔNG HỞ???!!!   Nhưng trong sự việc này VGCS đã thất bại, bởi những người dân Việt Nam đã không làm như chúng mong muốn và kỳ vọng.  Thế mà giờ đây Andre Sauvageot lại có thể “ĐỒNG CHÍ”  với lũ Việt Gian Cộng Sản.  Riêng đối với nhân dân Việt Nam bị trị, chắc chắn KHÔNG BÀO GIỜ LÀ “ĐỒNG CHÍ” CỦA  ANDRE  SAUVAGEOT được cả?  Vì sao lại có thể kết luận như vậy  được?  Lý do là vì những kẻ trực tiếp được Andre Sauvageot tiếp xúc đều là những loại như Bộ trưởng bộ ngoại giao VGCS Vũ Khoan; bút nô VGCS Ngọc Thọ… Và cũng xin nhắc nhở quý bạn đọc rằng bài viết này của tên bút nô Ngọc Thọ đã được trang trọng đưa lên hai trang website, một của con chó ngao đầu đàn, nay là chủ tịch nước Trần Đại Quang, còn trang web thứ hai là của thằng đại tội đồ tham nhũng VGCS Nguyễn Xuân Phúc, hiện giữ chức Thủ tướng chính phủ nguỵ quyền VGCS!!! 
Việt Gian Cộng Sản tuy được Andre Sauvageot gọi là đồng chí nhưng chúng chưa bao giờ  có thể quên được mối thù của Hoa Kỳ đâu.  Mối thù đó bắt nguồn từ việc chúng là tay sai của Nga – Tàu, cho nên chủ của chúng còn kình địch với ai thì làm sao chúng lại không “Nhằm Thẳng Quân Thù Mà Bắn”.   Chỉ xin đưa ra một dẫn chứng cụ thể gần đây.  Đó là vụ tên VGCS Phạm Quang Nghị, Cựu Uỷ viên Bộ chính trị, kiêm Bí thư VGCS ở Hà Nội, khi còn tại chức, đã qua Mỹ gặp TNS John McCain và đã lưu manh tặng một bức hình kỷ niệm cho John McCain trong buổi tiếp kiến nó, đó là tấm ảnh  Hồ Trúc Bạch trong đó có một tấm bia ghi rõ, đó là nơi ông John McCain, một phi công Mỹ bị bắn rơi trở thành tù binh của VGCS!



 




CHÚ Ý 7:  Trở lại phần trên một chút, là phần nói với bút nô Ngọc Thọ, Andre Sauvageot đã ca ngợi khẩu hiệu của thằng đại tội đồ dâm tặc Hồ Chí Minh rằng:  “Người người thi đua, ngành ngành thi đua, ta nhất định thắng, địch nhất định thua”(sic)
 

Người Việt Nam bị trị ở phía Bắc thời kỳ đó, tuy không được  học hành nhiều, chưa từng rời khỏi đất nước Việt Nam lần nào, nhưng họ rất tỉnh táo và không bị lừa bằng câu khẩu hiệu của thằng Hồ Chí Minh,  mà bây giờ  tận năm 2016, Andre Sauvageot vẫn còn ấp ủ trong lòng.  Xin đưa một thí dụ: nhân dân bị trị Việt Nam ở phía Bắc lúc đó chẳng có ai thi đua hết cả!  Nếu họ thi đua thì sản phẩm sản suất của công nhân, của nông dân cần được chứng minh bằng số lượng và chất lượng, phải không?  Nhưng ngay ở khu gang thép Thái Nguyên, một khu công kỹ  nghệ  ở tầm mức quan trọng của VGCS, cho nên chúng đã “bố trí” cho thằng em  ruột của tên đại việt gian cộng sản máu lạnh Lê Đức Thọ, làm Bí thư đảng uỷ khu gang thép Thái Nguyên.  Đó là tên Trung tướng nguỵ quân VGCS, Tổng cục trưởng tổng cục hậu cần nguỵ quân VGCS… là Đinh Đức Thiện.  Hắn đã đích thân tổ chức thi đua và đã chọn được một thợ đập đá, được vinh danh là “chiến sĩ thi đua” của toàn khu và toàn tỉnh,  chuẩn bị được đưa đi dự đại hội thi đua toàn quốc.  Thế nhưng, không biết ai mách nước, hắn đã tuyên bố lấy định mức  của tên được vinh danh là chiến sĩ thi đua làm chuẩn để tất cả mọi người cố gắng thi đua để đạt được năng suất đó.   những sản phẩm làm vượt mức sẽ được thưởng bằng TIỀN!  Ngay ngày hôm sau, chính tên chiến sĩ thi đua đã vượt năng xuất gấp đôi. Còn những người công nhân khác cũng vượt trên tên chiến sĩ thi đua chí ít là 20%  đến 80%.  Nguỵ quân việt gian Đinh Đức Thiện tức quá nên cho họp cả công trường lại và hắn đã lớn tiếng MẮNG RẰNG: “Đ.M GIAI CẤP CÔNG NHÂN”!!!  Còn đại VGCS Trường Chinh thì đã đưa vào văn kiện VGCS rằng: “VẤN ĐỀ AI THẮNG AI VẪN CÒN PHẢI ĐẶT RA” (nghĩa là giữa tụi cộng sản việt gian cai trị và cuộc đấu tranh ôn hoà, thầm lặng của người dân Việt Nam bị trị).  Còn hằng trăm, hàng ngàn thí dụ khác để cho thấy chẳng có ai thi đua chiến đấu và sản xuất, mà tất cả đều lãng công, phá hoại ngầm máy móc và tạo ra sản phẩm kém chất lượng là chủ yếu. Riêng trong nguỵ quân VGCS, nếu thi đua chiến đấu thì tại sao chúng lại phải lập các trại giam có tên là “B-Quay”!  Tức là người thanh niên bị bắt lính không chịu vượt trường sơn “Sinh Bắc Tử Nam” xâm lược Việt Nam Cộng Hoà.  Và một câu hỏi nữa được đặt ra cho Andre Sauvageot là: nếu binh lính của nguỵ quân VGCS thi đua thì tại sao đã có gần 300 ngàn người hưởng quy chế chiêu hồi của Nền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hoà, đó là chưa kể đến việc có rất nhiều binh lính nguỵ quân VGCS bị ngăn chặn và khi bại lộ đã bị bọn chúng thủ tiêu luôn.  Cũng còn phải kể đến  số binh lính VGCS, nếu thi đua thì tại sao lại phải cho uống chất kích tích trước khi xung phong vào trận?  Tại sao lại bị xiềng chân vào xe tăng, cao xạ…??? 

CHÚ Ý 8: Không biết  Andre Sauvageot có thường xem phim Hồng Kong và Đài Loan không?  Nhiều phim trong đó có một câu đối thoại rất hay:  “Các hạ không nói, có ai bảo các hạ là CÂM ĐÂU!”  Sở dĩ đem  phim truyện  Hồng Kong và Đài Loan vào đây để cho Andre thấy rằng,  không duy chỉ người Việt Nam mới được Tổ Tiên Việt Nam dạy rằng: “Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe”!!!     
Chính vì thế Andre Sauvageot đã đàm luận với bút nô Ngọc Thọ  về một vấn đề đã từng xảy ra vào năm 1970.   Trong bài của bút nô Ngọc Thọ, trong tiểu đề mục “Việt cộng can trường lắm!”
images?q=tbn:ANd9GcTYS11fRrgxUKavrO6Q0RJ-_QtltM5l1--v0v6UfY1QKRYVe7YViA
Trích nguyên văn:
“Theo Andre, năm 1970, ông được tham gia một cuộc thí nghiệm của CIA với một cán bộ Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam bị bắt giữ. Thông tin mà Tổng nha Cảnh sát của chính quyền Sài Gòn lúc đó cho hay, nữ cán bộ này là nhân vật cấp cao. Trực tiếp Thiếu tướng Nguyễn Ngọc Loan là Tổng Giám đốc Cảnh sát quốc gia kiêm Giám đốc Nha An ninh Quân đội Việt Nam Cộng hòa, phụ trách Phủ Đặc ủy Trung ương tình báo (Tướng Loan cũng chính là người rút súng bắn thẳng vào đầu một chiến sĩ biệt động trên đường phố Sài Gòn - PV) tra tấn bà bằng việc đốt cháy đen hai bàn tay và xét hỏi bà liên tục nhưng đều không moi được bất kỳ thông tin nào.
Cuối cùng, phía Việt Nam Cộng hòa đành giao nữ cán bộ cho CIA để thử nghiệm một phương pháp mới về tâm lý chiến. Cụ thể, phương pháp mà CIA sử dụng là phương pháp nhân đạo, dùng vật chất đối đãi tốt nhằm thuyết phục bà từ bỏ lý tưởng cộng sản.
 “CIA bố trí cho bà sống tại một biệt thự xa hoa gần sát con đường trung tâm nối Sài Gòn hoa lệ với sân bay Tân Sơn Nhất với kẻ hầu người hạ, chăm sóc đặc biệt. Hằng ngày, những nhân viên CIA rất giỏi tiếng Việt, am hiểu về học thuyết Mác – Lênin và Chủ nghĩa cộng sản nói chuyện liên hồi với bà nhằm “đả thông” tư tưởng. “Sau một thời gian, CIA không thấy hiệu quả nên họ gọi tôi nhập cuộc. Tôi bắt chuyện với bà. Bà cũng trò chuyện lại nhưng là những câu chuyện về gia đình, không liên quan gì tới tổ chức, đồng đội cả. Bà khoe có 2 con trai, một người con là sĩ quan của Giải phóng quân và một người con là cán bộ ngoại giao của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam đang công tác tại Liên Xô. Bà cũng khuyên tôi đừng thuyết phục bà vô ích vì không đời nào bà phản bội lại Tổ quốc, quê hương, phản bội lại con mình, phản bội lại lý tưởng mà bà đã dấn thân, lựa chọn” (sic) (hết trích).
1.       Trong phần đàm luận này của Andre Sauvageot với bút nô VGCS Ngọc Thọ, trước hết  phần trích dẫn Thiếu tướng "Nguyễn Ngọc Loan là Tổng Giám đốc Cảnh sát quốc gia kiêm Giám đốc Nha An ninh Quân đội Việt Nam Cộng hòa, phụ trách Phủ Đặc ủy Trung ương tình báo” (sic) là người "tra tấn" con mụ VGCS nằm vùng, bằng việc "đốt cháy đen hai bàn tay và xét hỏi bà liên tục nhưng đều không moi được bất kỳ thông tin nào.”(sic).
=== Nếu Chính Khí Việt không lầm thì vào năm 1970, Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan không còn giữ những chức vụ nói trên như Andre Sauvageot đề cập.  Bởi sau biến cố Tết Mậu Thân 1968, khi đang truy diệt lũ việt gian cộng sản xâm nhập vào thủ đô Saigon -thuộc lãnh thổ và chủ quyền của Việt Nam Cộng Hoà-  chúng đang tàn sát dân lành vô tội  và quân nhân Việt Nam Cộng Hoà, thì trực thăng của “ĐỒNG MINH”  Hoa kỳ, chắng  biết vớ vẩn, mắt nhắm mắt mở thế nào hay có âm mưu gì mà lại bắn vào “Đồng Minh” của  mình, cho nên Tướng Loan đã bị thương nặng, và những người trong bộ chỉ huy chống cuộc tàn tàn sát dã man của VGCS phối hợp với lũ nằm vùng ở Cholon, đã bị chết một số, thí dụ như Trung tá Trụ, Quận trưởng quân 5 Saigon…  Thiếu tướng Loan được đưa qua Úc chữa trị.  Nghĩa là ngay từ 1968, việt gian của Hoa Kỳ là Nguyễn Văn Thiệu đã bố trí tay chân thân tín thay chỗ tướng Loan. Thế thì câu chuyện tướng Loan  "tra tấn" con mụ cán bộ cao cấp nằm vùng của VGCS còn nằm trong vòng hoài nghi.  Nó còn có một  nghi vấn cần Andre giải thích nữa, đó là tại sao  Andre Sauvageot nói rõ tên Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan mà lại không nói rõ tên con mụ việt gian nằm vùng cao cấp kia, thế là thế nào hở?  Việc không nói rõ tên  con mụ đó thì Chính Khí Việt e rằng,   con mụ này rất có thể lại là NHÂN TÌNH của thằng “Lê Văn Tám” đây chăng???
(còn tiếp)
Chính Khí Việt
Ngày 09 tháng 5, 2016







Wednesday, January 30, 2019

(Bài 2) DIỆN MẠO MỘT CỰU ĐẠI TÁ CIA, ANDRE SAUVAGEOT, KẺ TỪNG THAM CHIẾN Ở VIỆT NAM VÀ ĐANG Ở VIỆT NAM.

DIỆN MẠO MỘT CỰU ĐẠI TÁ CIA, TỪNG THAM CHIẾN Ở VIỆT NAM VÀ ĐANG Ở VIỆT NAM.
(Bài 2)








Chú Ý 5:  Andre có  nhắc đến một khẩu hiệu khác nữa của thằng đại tội đồ Hồ Chí Minh: “Hợp tác xã là nhà, xã viên là chủ” (sic).




Là một đại tá CIA, có vợ là người Việt Nam, nói tiếng việt lưu loát như cán bộ việt gian vậy, cho nên cũng như đa số cán bộ VGCS khác, hoàn toàn không biết gì về cái gọi là “Hợp tác xã là nhà, xã viên là chủ” của thằng đại tội đồ Hồ Chí Minh có nghĩa như thế nào?  May ra chỉ có lũ nằm trong Bộ chính trị VGCS, hoặc cùng lắm là lũ Uỷ viên Ban Bí thư VGCS mới biết được câu khẩu hiệu của thằng đại tội đồ Hồ Chí Minh, chính là bước chót trong kế hoạch “Vô Sản Hoá” nông dân Việt Nam, biến họ thành nô lệ đỏ cho Nga – Tàu, mà kẻ được Nga Tàu  giao cho trực tiếp quản lý là đảng việt gian cộng sản. Sở dĩ phải thông qua đảng VGCS, bởi vì Nga Xô và Tàu cộng muốn giấu đi bộ mặt CHỦ NÔ của chúng.




Đúng ra Chính Khí Việt không cần phải nói nhiều với Andre, vì  lập trường của Andre đã thể hiện rõ trong bài trả lời này với bút nô Ngọc Thọ!  Cho nên dù có nói thế nào cũng chỉ như “nước đổ đầu vịt”!  Bởi vì đôi mắt, bộ óc, trái tim của Andre đã hoàn toàn giống hệt các đồng chí VGCS của Andre vậy.




Điều mà buộc lòng Chính Khí Việt phải viết ra đây, nhân dịp này, là để khai hoá cho lũ VGCS nói chung, cùng những thế hệ trẻ vì thiếu tư liệu nên chưa có điều kiện hiểu biết thấu đáo về  VGCS, với những mưu ma chước quỷ của chúng, là thằng đại tội đồ Hồ Chí Minh, vì mọi tư liệu đã bị  đổi trắng thay đen trong bàn tay VGCS.  Đó chính là một trong nhiều phương cách chúng làm cho thế hệ trẻ ViệtNam sau này không còn hiểu biết gì về quá trình “VIỆT GIAN HOÁ” cả nước Việt Nam, để dễ dàng bị Nga Hoá, Tàu Hoá và  vân vân, tức những thế lực DUY TIỀN, đang nhỏ nước giãi trước những người nô lệ đỏ Việt nam, từ người biến thành hàng hoá đặc biệt.  Gọi là hàng hoá đặc biệt là bởi những thứ hàng hoá là nô lệ này,  chính là nguồn gốc tạo ra tất cả các thứ hàng hoá khác đang tồn tại trên toàn thế giới và còn hứa hẹn tạo ra những hàng hoá mới khác nữa, từ đó đã biến thành TIỀN, TIỀN, TIỀN đấy GIỜI Ạ!!!




Cải cách ruộng đất đối với Việt Nam Cộng Hoà Nền Đệ Nhất là  Chính Sách HỮU SẢN HOÁ người nông dân Việt Nam, để họ có điều kiện cơ giới hoá nông nghiệp,  đồng thời họ có thể hội nhập với  trào lưu cơ giới hoá của toàn xã hội về mọi ngành mà Tổng Thống Anh Minh Ngô Đình Diệm đề ra.  Chính sách đó cũng nhằm làm cho khoảng cách giữa nông thôn và thành thị của Việt Nam Cộng Hoà ngày càng xích lại gần  nhau.  Và, đó cũng là tiền đề tạo ra sự công bằng cho mọi  tầng lớp nhân dân trong xã hội Việt Nam Cộng Hoà.  Còn đối với tập đoàn VGCS, bởi tự thân tổ chức của chúng là việt gian, do đế quốc đỏ Nga Xô đẻ ra để mở rộng thuộc địa đỏ. Vì thế,  xã hội càng bất bình đẳng  càng tạo ra nhiều điều kiện “thuận lợi” để chúng duy trì mọi tầng lớp nhân dân Việt Nam nói riêng, ba nước Đông Dương nói chung THÀNH NÔ LỆ ĐỎ (sau này có thêm bàn tay của Tàu bành trương chung sức với Nga Xô Viết).




Tập đoàn VGCS trước 1975 đã từng khoe khoang và tự hào "Miền Bắc Xã Hội Chủ Nghĩa KHÔNG CÓ NẠN THẤT NGHIỆP”!?  Đó là vì,  ở bất kể xã hội chiếm hữu NÔ LỆ nào cũng  không hề có nạn thất nghiệp.  Vì nô lệ được sử dụng tuỳ theo nhu cầu của chủ nô, cho nên làm gì có chuyện thất nghiệp.  Thí dụ một trí nô làm việc bằng đầu óc,  nhưng do nhu cầu của chủ nô, hoặc vì lý do vớ  vấn nào đó, có thể bị chủ nô đẩy đi làm nông nô hoặc binh nô hoặc công nô.  Thí dụ cụ thể: Giáo Sư Trần Đức Thảo, bị đưa đi Ba Vì chăn bò; một số trí thức khác bị đưa đi làm những việc lao công, như nhà ngôn ngữ học Cao Xuân Hạo, bắt phải làm lao công quét dọn ở trường đại học Hà Nội; nhạc sĩ Văn Cao, nhà thơ Lê Đạt và vân vân  phải đi lao động để xây dựng “công viên Thống Nhất”….




Chính vì thế cuộc chiến tranh đã xảy ra trên bán đảo Đông Dương không phải là “cuộc cách mạng vô sản” , cũng càng không phải là cuộc cách mạng “giải phóng  dân tộc”, như tên đại tội đồ Hồ Chí Minh và cái đảng vgcs của hắn đã lừa đảo nhân dân Việt Nam để dẫn giắt họ vào cuộc chiến tranh, mà trên thực tế là cuộc chiến tranh của thực dân đỏ Nga Tàu muốn tước đoạt lại thuộc địa Đông Dương từ trong tay thực dân Pháp mà thôi. 




Sau khi thực dân Pháp đã bị loại bỏ thì cuộc chiến tranh đã lộ rõ vai trò của tập đoàn VGCS với toàn bộ hệ thống chính trị của chúng,  đã đi tiếp âm mưu bành trướng chủ nghĩa thực dân đỏ ra toàn Đông Dương, đặc biệt là Miền Nam Việt Nam, lãnh thổ của Việt Nam Cộng Hoà, đã được các siêu cường long trọng chứng kiến và chứng nhận. Khi nền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hoà không còn nữa, Đệ Nhị VNCH, thực chất chỉ là công cụ của Hoa Kỳ và cuộc chiến tranh đó đã được Chính Khí Việt phân tích trong bài viết có tên “Cuộc Chiến Tranh Ma Quỷ” (tham khảo bài viết này xin click vào link dưới đây: http://www.chinhkhiviet.net/2016/04/cuoc-chien-tranh-ma-quy.html)




1.       Nếu vì quyền lợi của nhân dân và tổ quốc Việt Nam thì không cần  phải có cuộc chiến tranh "tiêu thổ kháng chiến” để chống thực dân Pháp. Việt Nam có nhiều điều kiện để dành lại độc lập Dân Tộc, tự do  Tổ Quốc trong cái gọi là Liên Hiệp Pháp sau này, giống như các nước khác từng là thuộc địa của Anh đã trở thành thành viên của Khổi Liên Hiệp Anh mà đến nay vẫn còn tồn tại.




Cố tình chọn con đường chiến tranh cũng là đi theo lời dạy của tên đầu sỏ chủ nghĩa thực dân đỏ Lenin là phải tạo ra nội chiến thì mới có thể nắm lấy  cơ hội cướp được  bộ máy nhà nước và củng cố bộ máy nhà nước,  giống như Nga Xô đã từng làm như  vậy!




Cố tình đi theo con đường chiến tranh để vừa cướp được và củng cố được bộ máy nhà nước  bằng cách từ từ loại bỏ và tiêu diệt các đối tượng không có lập trường như tập đoàn VGCS,  mà chính trong lá thư năm 1929 của đại tội đồ Hồ Chí Minh gởi cho Bộ thuộc địa Nga Xô (tức cái gọi là Quốc Tế 3), thì Hồ đã hứa phải tiêu diệt những cá nhân và những tổ chức có xu hướng quốc gia bằng cách bôi nhọ, vu cáo, thủ tiêu và đặc biệt là coi trọng việc cho người thâm nhập để lũng đoạn ban lãnh đạo tiến tới cướp bộ máy lãnh đạo, đồng thời lèo lái đi theo con đường VGCS nhưng vẫn duy trì danh xưng cũ để có thể che mắt dư luận và tiếp tục đoàn ngũ hoá những người có lòng với tổ quốc và nhân dân Việt Nam.  Từ đó chúng cải tạo họ bằng nhiều phương pháp, nghĩa là dần dần bolsHevik hoá họ như Hồ đã hứa với Nga Xô! 
Cuộc chiến xâm lược Việt Nam Cộng Hoà mà VGCS đã thực hiện đúng như lời hứa của đại tội đồ Hồ Chí Minh.  Thí dụ cụ thể:  từ số VGCS sau Hội Nghị Geneve 1954 về Việt Nam, được tập đoàn VGCS  ra lệnh nằm vùng, thì chúng đã che dấu trong lốt mới là “Đảng Nhân Dân Cách Mạng Việt Nam”, chúng cũng cài người là đảng viên VGCS vai vế,  đứng chung với những đảng viên VGCS còn nằm trong bóng tối, như Nguyễn Hữu Thọ,  Thích Đôn Hậu - Tuần Chi,  Huỳnh Tấn Phát, Nguyễn Văn Hiếu…trong đó cũng có những người không phải là đảng viên VGCS nhưng đã bị “việt gian hoá” cái đầu để đi theo chúng như  Lâm Văn Tết, Trương Như Tảng, đai uý QLVNCH đào ngủ là Phan Lạc Tuyên…Đồng thời chúng cũng cho dựng ra các tổ chức  xã hội khác của nhân dân Miền Nam lúc đó như nghiệp đoàn lao động, sinh viên, trí thức, tôn giáo... Thí dụ như trong sinh viên thì có lũ Huỳnh Tấn Mẫm Lê Hiếu Đằng, Huỳnh Ngọc Chênh, anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân, Tiêu Dao Bảo Cự… Về tôn giáo thì nổi bật nhất là bè lũ Ân Quang với những tên cộng sản việt gian đầu không tóc như Trí Quang, Huyền Quang, Quảng Độ, Minh Châu, Hộ Giác, Giác Đức… Tất cả đều được sự chỉ đạo trực tiếp từ thằng đại tội đồ Hồ Chí Minh qua những tên phái viên cao cấp của nó nắm quyền chỉ huy trực tiếp ngay tại căn cứ địa thuộc lãnh thổ Việt Nam Cộng Hoà, thí dụ thằng đại tội đồ Nguyễn Chí Thanh, cấp bậc đại tướng  nguỵ quân VGCS, Uỷ viên Bộ chính trị, phụ trách chủ nhiệm tổng cục chính trị  nguỵ quân VGCS, vẫn giữ những chức vụ nói trên, nhưng hắn đã xâm nhập vào lãnh thổ Việt Nam Cộng Hoà kiêm thêm chức vụ Tổng bí thư “đảng Nhân Dân Cách Mạng Việt Nam”.  Cùng với hắn còn có cả những tên tướng VGCS tham gia vào hoạt động trong lãnh thổ Việt Nam Cộng Hoà như những thằng Trần Độ, Đồng Sỹ Nguyên, Trần Văn Trà, Hoàng Cầm…Đặc biệt cũng có tướng nguỵ quân VGCS tham gia vào nguỵ quyền của cái gọi là chính phủ giải phóng “Cộng Hoà Miền Nam Việt Nam”, như tên trung tướng Trần Lương, đổi tên thành Trần Nam Trung, để giữ ghế bộ trưởng quốc phòng; tên Lưu Hữu Phước, vụ trưởng vụ nghệ thuật của Bộ văn hoá của nguỵ quyền VGCS, đổi thành Huỳnh Minh Siêng, giữ ghế Bộ trưởng văn hoá của chính phủ bù nhìn “giải phóng”;  Nguyễn Văn Dụng, Trưởng ty giáo dục Thái Nguyên, Bắc Việt Nam, giữ ghế Bộ trưởng giáo dục của con rối cái gọi là  “chính phủ giải phóng”….




2.       Cuộc chiến với thực dân Pháp mà đại tội đồ Hồ Chí Minh cố tình cho nổ ra, thời kỳ 1946,  để hắn có thể thực hiện được khẩu hiệu “tiêu thổ kháng chiến”, dựa vào lòng yêu nước sẵn sàng hy sinh cho độc lập dân tộc, và tự do cho tổ quốc Việt Nam.  Cho nên thuở đó khắp mọi nơi từ thành thị tới nông thôn, người ta tự tay  châm lửa đốt hết nhà cửa của mình, và phá sập hết nhà cửa của mình.  Chiến tranh chưa nổ ra nhưng rất nhiều thị xã, thị trấn,các nhà gạch đã bị san bằng.




Thế là tên đại tội đồ Hồ Chí Minh với đảng vgcs  đã chỉ dùng 1 câu khẩu hiệu “tiêu thổ kháng chiến”, để thổi bùng lên ngọn lửa yêu nước luôn luôn âm ỉ trong huyết quản  của  dân tộc Việt Nam, khiến cho những người yêu nước tự động vô sản hoá chính mình! 




Khi đã bị vô sản hoá rồi thì con đường trở thành nô lệ đỏ cho Hồ và cái đảng vgcs của hắn sẽ là tất yếu như lịch sử đã diễn ra!!!




Cho nên “hợp tác xã là nhà, xã viên là chủ” phải nên hiểu rõ ràng minh bạch là như vậy.  Không lẽ từng là một đại tá tình báo CIA tầm cỡ “chiến lược” như Andre lại không biết? Trong khi đó khi bị dồn vào trong cái gọi là “Hợp Tác Xã” thì tất cả mọi nông dân Việt Nam đã có nhận thức trên hẳn Andre vài chục cái đầu.  Họ biết ngay  họ không phải là chủ Hợp Tác Xã  trong danh xưng Xã Viên.  Còn cái gọi là “Hợp Tác Xã”  chỉ là công cụ do -tối thiểu- là một tổ đảng VGCS  hoặc một chi bộ VGCS LÀM CHỦ (có nghĩa là đảng VGCS là chủ).  Còn danh xưng “Xã Viên” chỉ là chữ nghĩa màu mè của VGCS sơn phết nhằm che đậy cho thân phận NÔNG NÔ của người nông dân  Việt Nam chân lấm tay bùn mà thôi.




Vì thế người nông dân Việt Nam chưa bao giờ lại khâm phục và ca ngợi cái khẩu hiệu mà Andre rất thích thú: “Hợp tác xã là nhà, Xã viên là chủ”!   Cho nên khi “Hợp Tác Xã" ra đời thì lập tức người nông dân Việt Nam đã mỉa mai bằng hai câu thơ ghế đá:




“Xưa, địa chủ mướn đi CÀY
Nay, ơn  “đảng- bác” lại CÀY ruộng xưa”!

(còn tiếp)




Chính Khí Việt
Ngày 6 Tháng 5, 2016




(BÀI 1) DIỆN MẠO MỘT CỰU ĐẠI TÁ CIA, ANDRE SAUVAGEOT KẺ TỪNG THAM CHIẾN Ở VIỆT NAM VÀ ĐANG Ở VIỆT NAM.

DIỆN MẠO MỘT CỰU ĐẠI TÁ CIA, TỪNG THAM CHIẾN Ở VIỆT NAM VÀ ĐANG Ở VIỆT NAM.

(Bài 1)








 

 





Trên báo điện tử lề phải của Việt  Gian Cộng Sản, có đăng bài của bút nô VGCS là Ngọc Thọ,  bài viết mô tả lại cuộc đàm luận với một cựu đại tá CIA, tên là Andre Sauvageot. 




Nếu quý bạn đọc thích thú xin tham khảo toàn bộ bài viết của bút nô Ngọc Thọ, đăng trên Dân Việt với link đính kèm dưới đây: http://danviet.vn/tin-tuc/cuu-dai-ta-cia-andre-sauvageot-toi-thich-goi-anh-la-dong-chi-676994.html



 







Sau khi đọc xong cả bài, có rất nhiều vấn đề cần phải được "chỉnh đốn” lại.  Bởi vì Andre Sauvageot (cựu đại tá CIA), đã có nhiều thông tin cực kỳ BẬY BẠ.  Sự trung thực trong thông tin của Andre Sauvageot không hề có một mảy may nhỏ nhất nào!



Chú Ý 1:  Với cái mũ đội trên đầu màu đỏ có sao vàng, là dấu hiệu của tổ chức VGCS trong tư cách nguỵ quyền việt gian.  Vì cờ đảng VGCS là cờ nền đỏ với búa liềm vàng, tức là cờ đảng mà cũng là cờ của nhà nước Nga Xô Viết.  Bên dưới ngôi sao vàng trên mũ của Andre có viết hai chữ Việt Nam!







Đấy là cái BẬY BẠ  đầu tiên mà Andre Sauvageot trưng lên đội trên đầu của mình. Như vậy thử hỏi cựu đại tá CIA Andre Sauvageot có biết đến Quốc Kỳ Việt Nam Cộng Hoà nền vàng 3 sọc đỏ mà trước đây  chính Andre Sauvageot được điều động tới Việt Nam Cộng Hoà tham chiến với tư thế là  “công cụ” của chính phủ Hoa Kỳ TRONG VAI TRÒ LÀ MỘT ĐỒNG MINH CẬT RUỘT.  Quốc Kỳ Việt Nam Cộng Hoà cũng đã phất phới khắp nơi,  và được một số chính quyền các tiểu bang (nếu không muốn nói là hầu hết) đã long trọng công nhận đó là Biểu Tượng Của Việt Nam.




Cho nên cái lối MẬP MỜ của Andre Sauvageot đề duy chỉ hai chữ Việt Nam không thôi là BẬY BẠ HẾT CHỖ NÓI.  Đúng ra phải đề là Công Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.  Nhưng nếu muốn chính xác hơn với sự thật đã diễn ra hằng ngày, hằng giờ, hàng giây phút trên đất nước Việt Nam thì phải viết cho rõ rằng: “Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa… VIỆT GIAN”!  Bởi cờ đỏ sao vàng là cờ của một địa phương tỉnh Phúc Kiến của Tàu bành trướng.  Còn cờ đỏ búa liềm là cờ của Nga Xô và của cái gọi là những tổ chức cộng sản trên thế giới đã từng được Nga Xô  huấn luyện và chỉ đạo.   Còn cờ NỀN VÀNG BA SỌC ĐỎ luôn luôn là cờ của NHÂN DÂN VIỆT NAM, từ ngàn năm về trước.  




Xin được trích câu nói của Andre nói với bút nô Ngọc Thọ:




“Tôi xin phép được gọi anh là đồng chí vì chỉ có đồng chí mới không phân biệt giới tính, tuổi tác, giàu nghèo, sang hèn, giai cấp. Tôi thích gọi anh là đồng chí bởi bình đẳng. Và với tất cả những ai tại Việt Nam tôi gặp, tôi đều gọi là đồng chí hết”. (sic).




1/  Có giai cấp hay không, hoặc không dùng chữ giai cấp thì Andre lại thừa nhận  bằng cách có các tầng lớp người trong một xã hội cụ thể:  Thí dụ ở Việt Nam hiện nay thì có tầng lớp đảng viên VGCS; tầng lớp đại gia VGCS, tầng lớp “con ông cháu cha” VGCS.  Cách phân chia đó là chính tụi VGCS và lũ đặc công đỏ của chúng trên lãnh vực truyền thông đã thừa nhận và sử dụng.  Số còn lại là công nhân (được thừa nhận với tổ chức là Tổng liên đoàn lao động VGCS); là nông dân:  với cái gọi là Hội Nông Dân…



Đây lại một lần nữa chứng tỏ Andre Sauvageot -có thể vì sự hiểu biết-  quá hời hợt về cả Việt Gian Cộng Sản lẫn Việt Nam Cộng Hoà.  




2/  Nhưng khi Andre nói rằng:  Tôi thích gọi anh là đồng chí bởi bình đẳng. Và với tất cả những ai tại Việt Nam tôi gặp, tôi đều gọi là đồng chí hết”. (sic)




Đây lại chứng tỏ “làm ra vẻ khiêm tốn” của một người ngoại quốc yêu quý nhân dân và tổ quốc Việt Nam lắm lắm....  Nhưng từ cái lối đóng kịch vụng về đó  lại đã tự động lột mặt nạ của chính mình ra.  Bởi vì cho đến nay, ở Việt Nam trong tay  toàn trị của tập đoàn Việt Gian Cộng Sản, thì chính xã hội Việt Nam được phân chia cụ thể như thế nào, đã có ghi rõ trong cái gọi là Hiến Pháp Tự Biên Tự Diễn của Việt gian cộng sản.  Như vậy thì làm cách nào để có thể Andre  Sauvageot  vừa LÀ ĐỒNG CHÍ  của VGCS, đồng thời lại cũng vừa là đồng chí của Nạn Nhân của VGCS cho được???




Thật là hết biết.  Đấy KIẾN THỨC và VAI TRÒ của Andre Sauvageot đang đóng nhân vật gì trong vở kịch ở Việt Nam vậy???




Chú Ý 3:  Cũng trong khung cảnh cuộc trao đổi với bút nô Ngọc Thọ, Andre nói: “Qua những chuyến đi, tiếp xúc với người dân, vốn từ tiếng Việt của tôi đã khá lên trông thấy. Tôi bắt đầu nghe đài. Đài phát thanh Cộng hoà chỉ toàn là những chương trình giải trí nhảm nhí dành cho lớp thị dân thành phố. Tôi lén nghe Đài Tiếng nói Việt Nam để xem bên kia chiến tuyến nói gì. Tôi nghe rất đều, tôi có cảm tình đặc biệt với những phát thanh viên có giọng rất hay ngoài Bắc như Kim Cúc, Việt Khoa, Kiên Cường…”. (sic)




Nếu nói rằng Đài Phát Thanh của Việt Nam Cộng Hoà chỉ toàn là “những chương trình giải trí nhảm nhí dành cho lớp thị dân thành phố” , thì có đúng thật như vậy không Andre?   Và bây giờ Andre hãy chịu khó mở các đài truyền hình trên TV, đến Radio của Hoa Kỳ xem, những chương trình giải trí có NHẢM NHÍ HAY KHÔNG, và những chương trình đó dành cho ai vậy?  Có phải chỉ có giới DÂM Ô mới thích, đúng không thưa ông cựu đại tá CIA Andre Sauvageot???




Còn nói về: “Đài Tiếng nói Việt Nam” (đài VGCS ngoài Bắc lúc đó), Andree đã phát biểu: “Tôi nghe rất đều, tôi có cảm tình đặc biệt với những phát thanh viên có giọng rất hay ngoài Bắc như Kim Cúc, Việt Khoa, Kiên Cường…”. (sic). 




Tưởng rằng một người  là CIA, nghe “ĐÀI ĐỊCH” để tìm hiểu thông tin, ai ngờ lại không chú ý đến thông tin, mà chỉ quan tâm tới GIỌNG NÓI CỦA KIM CÚC, VIỆT KHOA, KIÊN CƯỜNG… trách nào cả hơn nửa thế kỷ mà VẪN MÙ TỊT  VỀ VIỆT  GIAN CỘNG SẢN.  Lối hoạt dộng kiểu như vậy cho nên mới để cho lũ khủng bố Taliban - Al Qaeda gây ra vụ 9/11 ở NewYork mà chẳng biết tí gì cả, chắc lại cũng vẫn kiểu nghe các giọng nói trên đài của chúng, chỉ chăm chú đến giọng nói của chúng mà không chăm chú đến nội dung đưa tin và trao đổi của chúng ra sao!  Đấy là sự thật, đáng buồn!!!




Chú Ý 4:  Andre Sauvageot còn nói với bút nô Ngọc Thọ rằng: “Tôi còn nhớ chuyên mục Nông nghiệp - Nông dân có những câu khẩu hiệu của Chủ tịch Hồ Chí Minh như “Ruộng rẫy là chiến trường, cuốc cày là vũ khí, nhà nông là chiến sĩ, hậu phương thi đua với tiền phương” hay như “Hợp tác xã là nhà, xã viên là chủ”. Rồi thì mục người tốt việc tốt có câu “Mỗi người tốt, mỗi việc tốt là một bông hoa đẹp, cả dân tộc ta là một rừng hoa đẹp” hay “Người người thi đua, ngành ngành thi đua, ta nhất định thắng, địch nhất định thua” (sic).




Qua lời nói này của Andre mới thật là THẢM HẠI, làm xấu lây cho những người là nhân viên CIA mà tiếng tăm lừng lẫy  thế giới về cả hai khía cạnh TIÊU CỰC VÀ TÍCH CỰC trong hành động!  Andree có hiểu câu khâu hiểu của thằng đại tội đồ Hồ Chí Minh với nông dân, là một chính sách để LỪA ĐẢO người nông dân Việt Nam chất phác thật thà ở giai đoạn đầu trước khi có cái gọi là “Cải Cách Ruộng Đất” của tập đoàn VGCS.  Còn sau đó,  người nông dân Việt Nam dù chất phác thật thà tới đâu cũng THÔNG MINH hơn Andree vài chục cái đầu.   Bởi vì họ hiểu rằng khi thằng đại tội đồ Hồ Chí Minh nói rằng: “Ruộng rẫy là chiến trường, cuốc cày là vũ khí, nhà nông là chiến sĩ, hậu phương thi đua với tiền phương”  (sic), thì đấy chính là,   chúng muốn người Nông Dân chỉ được dùng “cuốc cày” để làm ruộng theo kiểu hy sinh đến hơi thở cuối cùng vì được gọi là “CHIẾN SĨ”, có nhiệm vụ giống như mấy tên nguỵ quân VGCS ở tiền phương vậy.   Tóm lại  nông dân, theo khẩu hiệu của tên Đại tội đồ VGCS Hồ Chí Minh đưa ra mà Andree trích dẫn có nghĩa là ‘NÔNG NÔ”,  còn nguỵ quân VGCS ở tiền phương đều là BINH NÔ!!!  Nên nhớ cho rằng tập đoàn VGCS hiện nay vẫn thờ và noi gương thằng đại tội đồ Hồ Chí Minh, cho nên Nông dân ở nhiều nơi còn phải thay trâu kéo bừa và có nơi trẻ em 8, 9 tuổi đầu cũng phải ra đồng theo trâu cày ruộng, cấy mạ…




Tiện đây xin giới thiệu đến ông cựu đại tá tình báo CIA  Andre Sauvageot một vài hình ảnh để Andre BỚT QUÁNG GÀ sau gần nửa thế kỷ MÙ QUÁNG!!!




(còn tiếp)




Chính Khí Việt
Ngày 03 Tháng 5, 2016



Image result for hình các cô gái cày ruộng theo trau
 
 

NHÓM THÂN HỮU CHÍNH KHÍ VIỆT CHÚC MỪNG NĂM MỚI

Tết đến , Xuân về .. Nhóm thân hữu CKV xin mến chúc tát cả các bạn , các Anh Chi , một năm mới An khang thịnh vượng , vạn sự như ý .

Tuesday, January 29, 2019

(SỐ ĐẶC BIỆT) 02004 TỘI ÁC TẬP ĐOÀN MA ĐẠO GHPGVNTN ĐÔN HẬU - HUYỀN QUANG - QUẢNG ĐỘ

(SỐ ĐẶC BIỆT) 02004 TỘI ÁC TẬP ĐOÀN MA ĐẠO GHPGVNTN ĐÔN HẬU - HUYỀN QUANG - QUẢNG ĐỘ

LGT: Thế là sau khi bán xong ngôi chùa Phật Quang, tập đoàn ma đạo GHPGVNTN Đôn Hậu - Huyền Quang - Quảng Độ với sự chỉ đạo của thằng phản chiến Võ Văn Ái đã nuốt trọn số tiền đóng góp của đồng bào Phật Tử tỵ nạn VGCG.  Nhưng vì ăn không đều chia không đủ nên từng nhóm nhỏ một của chúng như nhóm của Thục Vũ, nhóm Giác Đẳng, nhóm  Võ Văn Ái đã, đang….lần lượt  cắn xé lẩn nhau và quay qua cắn xé lại  ngay chính chúng nó!!!
Nhóm LLCSCHPG gồm 6 ngoe thì hai ngoe là Tuệ Kiếm, Vô Bất Phi theo phò Giác Đẳng.
Riêng  Hương Trần, Ý Dân và vợ chồng Thục Vũ, cho đến lúc này vẫn còn theo phò thằng phản chiến Võ Văn Ái. Nhưng có lẽ sẽ chẳng bao lâu nữa chúng lại  trở mặt cắn xé nhau (!?)
Về phần 2 anh em  thằng Giác Đẳng và Huyền Việt (vì chúng là đệ tử của thằng phản quốc Hộ Giác “đồng môn sư huynh đệ”) thì tách ra chửi nhau không thương tiếc. 
Dưới đây là bằng chứng chúng chửi nhau như thế nào, kính mời quý đọc giả cùng theo dõi:
CKV
11/16/15


KHỈ VẶT LÔNG KHỈ - TRỌC CẠO LÔNG TRỌC

Chuyện dài “sư ông bán chùa”:
Một Đại Hội nhân danh Phật nhưng không có Phật
 
Cách đây hai tuần, một thân hữu của Saigòn Nhỏ sinh sống tai thành phố Houston có cho Đào Nương tôi số điện thoại của ông Hoàng Bách, người mà nhiều người cư ngụ tại thành phố Houston cho là “quân sư” của “sư ông” Giác Đẳng để xin được phỏng vấn. Ông Hoàng đã đính chính “tin đồn” này và xác nhận ông chỉ là một Phật tử yểm trợ “thầy” Giác Đẳng và ông cho biết là “sư ông” Giác Đẳng từ chối mọi cuộc phỏng vấn vì “thầy chỉ trả lời” trong Đại Hội Khoáng Đại của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất tổ chức vào ngày 9 và 10 tức cuối tuần qua tại San Jose mà thôi. (Quí vị có thể vào youtube để xem toàn bộ đại hội này https://www.youtube.com/watch?v=jNrixd6by4o)  hay đọc bảng tường thuật của phóng viên Saigòn Nhỏ có mặt tại hội trường khách sạn Holiday Inn 135 tại hội trường Holiday Inn số 1350 N 1st, San Jose. Số người tham dự “khiêm tốn” từ 100 đến 150 người tương phản với danh xưng Đại Hội Khoáng Đại của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất nhưng đã có một tiêu chỉ rõ ràng về hoạt động của những người tổ chức đại hội này:
Văn Phòng II – Viện Hóa Đạo của nguyên chủ tịch tức “sư ông” Giác Đẳng sẽ ly khai, sẽ độc lập, tôn trọng HT Thích Quảng Độ nhưng không tuân lệnh Hội Đồng Lưỡng Viện Tăng Thống và Hóa Đạo trong nước tức không tuân lệnh của HT Thích Quảng Độ nữa. Trong Đại Hội, danh xưng Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất thường được thay thế bằng danh xưng tiếng Mỹ viết tắt là UBCV-United Budhism Church of Vietnam mà “sư ông” Giác Đẳng khi làm thủ tục pháp lý với tiểu bang Texas đã đăng ký cho Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất.
Nhưng trong suốt hai ngày đại hội, tất cả các diễn giả đều đề cập đến hai đề tài chánh:
- Vụ bán ngôi chùa chung tức chùa Phật Quang trong lặng lẽ.
- Sự lạm dụng quyền hạn của ông Võ Văn Ái trong chức vụ Giám Đốc Phòng Thông Tin Phật Giáo Thế Giới khiến cho Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đi đến tình trạng phân hóa như ngày hôm nay.
Việc Mua Bán Chùa Phật Quang
Vì việc này liên quan đến luật pháp Hoa Kỳ nên mọi người trông đợi LS Steven Điêu, đương kim Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị của “New” Hội Đồng (do TT Giác Đẳng đưa vào) sẽ trình bày về vấn đề trong đại hội nhưng ngược lại, ông LS Steven Điêu lại chỉ nói về những mâu thuẩn giữa Phòng Thông Tin Phật Giáo Thế Giới  và “sư ông” Giác Đẳng, về diễn tiến của những bất hòa giữa ông Võ Văn Ái và “sư ông” Giác Đẳng và nhường việc tường trình về vụ “bán chùa” cho ông cựu Tổng Thư Ký VPII – Viện Hóa Đạo là ông Trần Đình Minh, một người qua phần trình bày vụ mua bán chùa cho thấy ông Minh không phải là một người am tưởng luật pháp của Hoa Kỳ.  Ông Minh đã ca tụng “công đức” của “sư ông” Giác Đẳng trong việc mua chùa Phật Quang. “Sư ông” Giác Đẳng đã “bôn ba nơi quê người” tuy thời gian không bằng Ngô Tổng Thống nhưng cũng được ... vài tháng mà “sư ông” đã quyên góp, vay mượn để mua được một ngôi chùa trị giá 1 triệu 255 ngàn đô la. Trong số tiền này, tiền quyên góp (khoảng) $500,00, số còn lại là do “bá tánh” cho “sư ông” Giác Đẳng vay với danh nghĩa Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (khoảng) $800,000 đô la. Nghĩa là trên nguyên tắc của đời thường, ngôi chùa này có “equity” khoảng $500,000 đô la, một con số không nhỏ.
Giá nhà tại Orange County đang tăng nhưng “sư ông” Giác Đẳng bán Chùa Phật Quang với giá 1 triệu 1, thấp hơn giá mua khoảng 200,000 đô. Người mua, Công Ty Phuong Que Bui, Inc. của cô Quế Phương Bùi, con của ông bà Bùi Nghĩa, một chủ tiệm vàng ở Houston, Texas, trả cho “sư ông” Giác Đẳng 200,000 đô để “sư ông” Giác Đẳng thanh toán những món nợ gấp. Số tiền $900,000 còn lại, người mua “hứa hẹn” là sẽ trả cho “sư ông” Giác Đẳng 100,000 đô la một tháng để thanh toán số nợ  còn lại. Nghĩa là “Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất” sẽ trả hết, nợ nhỏ trả trước, nợ lớn trả sau, người cúng dường muốn lấy lại cũng trả luôn (sau khi trừ phí tổn tổ chức)… cứ từ từ mà trả! Số tiền còn lại theo nội quy (mới toanh) của tổ chức UBCV mà LS Steven Điêu làm Chủ tịch Hội Đồng Quản trị (bầu bán bất hợp pháp vào ngày 18, tháng 8, năm 2015 sau khi “sư ông” Giác Đẳng  đã đưa đơn từ chức vào ngày 4, tháng 8, năm 2015 và đã được Đức Tăng Thống chấp nhận ngày 8, tháng 8, năm 2015). Nội quy của LS Steven Điêu (nhân viên lo “đòi tiền trợ cấp cho con” của Quận Harris), còn ra lệnh rằng sau khi trả hết nợ, số tiền thặng dư sẽ được chia cho các tổ chức chính trị, các ứng cử viên...) không liên quan gì đến Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất.
Lý do bán chùa thì cũng theo lời trình bày của ông Trần Đình Minh:
Phe Bên Kia” sẽ khởi kiện nên “chúng tôi đi trước họ một bước” vì quí vị đã biết, khi có một đơn kiện thì tài sản Chùa Phật Quang sẽ bị “kẹt” không bán được nữa. Chủ nợ sẽ kiện “sư ông” Giác Đẳng ra tòa, có khi “sư ông” Giác Đẳng còn “bị tù” nên phải “âm thầm” bán chùa để “phe bên kia” không biết nhờ vậy mà có tiền trả nợ cho “sư ông” Giác Đẳng.
Trong khi ông Trần Đình Minh trình bày vụ bán chùa Phật Quang, Đào Nương tôi có nhìn bàn chủ tọa để xem phản ứng của “sư ông” Giác Đẳng, của ông Xì Điêu về những lời tuyên bố trên của ông Trần Đình Minh thì Đào Nương tôi nhận thấy hai vị này không hề có vẻ gì “xúc động” cả. Lạ thật. Ở Mỹ này không ai bị tù vì ... thiếu nợ cả, không lẽ ông Xì Điêu lại không biết? Sự “vô cảm” của “sư ông” Giác Đẳng lại còn khó hiểu hơn.
 - “Phe Bên Kia” là ai mà “sư ông” lại sợ họ đi kiện?
- Ai lại đi kiện nhà chùa? Không lẽ đó lại là “phe” của HT Thích Huyền Việt, người được Đức Tăng Thống tức HT Thích Quảng Độ bổ nhiệm vào chức vụ Chủ tịch VPII – Viện Hóa Đạo thay thế cho “sư ông” Giác Đẳng vừa từ chức? Mà HT Thích Huyền Việt đi kiện “sư ông” Giác Đẳng để làm gì? Nếu “sư ông” Giác Đẳng mượn tiền để tạo mãi chùa Phật Quang làm cơ sở sinh hoạt cho VPII – Viện Hóa Đạo của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất và có sổ sách phân minh (mượn ai? dùng vào việc gì?) thì khi “sư ông” Giác Đẳng xin từ chức và được HT Thích Quảng Độ chấp thuận thì tại sao “sư ông” lại lo về việc trả nợ mua chùa? Đó là việc của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất và của HT Thích Huyền Việt. Nhất là khi UBCV- Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất là một non-profit corporation-công ty bất vụ lợi và "sư ông" Giác Đẳng đã ký giấy nợ với tư cách là Chủ tịch - president của công ty này chứ không phải là mượn với tư cách cá nhân. Trừ khi những món nợ này mượn danh nghĩa của Giáo Hội nhưng không chứng minh được đã dùng cho Phật sự.
 Ông Trần Đình Minh lại nêu ra một điều “bất thường” về việc Viện Hóa Đạo trong nước gia hạn cho VPII – Viện Hóa Đạo của “sư ông” Giác Đẳng - phải báo cái tài chánh và nhân sự của Chùa Phật Quang trong vòng hai tuần là vô lý. Và vì không thi hành được điều này nên “sư ông” Giác Đẳng phải xin từ chức. Vô lý vì những đời Chủ tịch VPII – Viện Hóa Đạo trước như HT Thích Hộ Giác, HT Thích Viên Lý đều không phải báo cáo về trong nước tại sao “sư ông” Giác Đẳng lại “bị” yêu cầu phải thi hành điều này? Dĩ nhiên, đó lại là do ‘lệnh lạc’ được đưa ra từ Phòng Thông Tin Phật Giáo Thế Giới của ông Võ Văn Ái. Nhưng cũng ngay sau đó, có diễn giả cải chánh tin chính sư bà” Nguyên Thanh, chùa An Lạc, Trưởng Ban Tổ Chức Đại Hội (một trong 6 người vừa bị  HT Thích Quảng Độ khai trừ khỏi Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất) là người đã gọi điện thoại về trong nước tố giác với HT Thích Quảng Độ là “sư ông” Giác Đẳng lem  nhem tiền bạc. Theo vị diễn giả này thì vì ở xa không nghe rõ giọng nói nên HT Thích Quảng Độ đã bị một người đàn bà mạo nhận là “sư bà” làm việc này ... theo chủ trương của một người nào đó, vì nếu sư bà Nguyên Thanh là người tố cáo “sư ông” Giác Đẳng lem nhem với HT Thích Quảng Độ thì đời nào “sư bà” lại đứng ra tổ chức đại hội yểm trợ “sư ông” Giác Đẳng như ngày hôm nay.
Ông Trần Đình Minh khi ca tụng “công đức” của “sư ông” Giác Đẳng trong việc tạo mãi chùa Phật Quang còn lên tiếng “tố cáo” rằng HT Quyền Chủ tịch VPII – VHĐ thay thế “sư ông” Giác Đẳng là HT Thích Huyền Việt, không có công trạng gì mà trái lại còn phản đối việc mua chùa này. Thế nhưng trong số những nơi mà “sư ông” Giác Đẳng quyên được tiền nhiều nhất cho việc mua chùa Phật Quang lại là thành phố Houston trong một bửa tiệc gây quỹ tại nhà hàng Kim Sơn với cả ngàn người tham dự được tổ chức bởi chùa Liên Hoa và HT Thích Huyền Việt thu được  với $372,000, trong đó phần đóng góp của chùa Liên Hoa của HT Thích Huyền Việt là không nhỏ. Dù có “không vui” với ông Võ Văn Ái, sao “sư ông” Giác Đẳng lại đành lòng để cho đệ tử của mình xúc phạm một bậc tu hành đã từng đi với mình một đoạn đường như thế!
Một trong 14 điều răn của Đức Phật có điều răn thứ 4: Sai lầm nhất của đời người là đánh mất mình. Và chưa có khi nào mà Đào Nương tôi cảm thấy điều này rõ rệt nhất khi nhìn lên những vị đang chủ tọa Đại Hội Phật giáo nhưng vắng bóng Phật này. Một người “thường” cũng có thể nghĩ ra được một giải pháp để “sư ông” Giác Đẳng không phải mang tiếng là người bán đi ngôi chùa do bá tánh quyên góp và nhất là, đó là ngôi chùa mà HT Thích Quảng Độ trong những ngày cuối đời đã muốn nhìn thấy một cơ sở đại diện cho tổ chức Phật giáo dính liền với lịch sử cận đại của dân tộc hình thành. Những Phật tử có lòng thành không thiếu. Chỉ cần “sư ông” Giác Đẳng công khai về những số nợ đã vay khi mua chùa Phật Quang và cho biết vì không đảm nhận được trọng trách của HT Thích Quảng Độ giao phó nên đã xin từ chức. Số nợ đó từ nay sẽ do Giáo Hội đảm nhận và xin Phật tử khắp nơi thông cảm cho nhà chùa một thời gian để giải quyết thì Đào Nương tôi chắc chắn mọi việc sẽ ổn thỏa. Sai lầm nhất của đời người là đánh mất mình.  Từ nay danh xưng “sư ông bán chùa” sẽ ở lại với cuộc đời “sư ông” vỉnh viễn. Buồn muôn thủa!
Với một ông luật sư ngồi bên cạnh, trên bàn chủ tọa, nhưng một “con nợ” lại phát ngôn rằng: … Chúng tôi nghe tin chủ nợ căn nhà đang ở sẽ đi kiện nên âm thầm bán nhà trước khi chúng khởi đơn kiện vì khi chúng đã kiện rồi thì khó bán được nhà để mà trả nợ. Coi như chúng tôi đi trước chủ nợ một bước, để tránh bị đưa ra tòa, mà ra tòa thì có khi còn bị tù nên hahaha, cả ba cùng chạy...
  Chạy nhanh, chạy lẹ, chạy cấp kỳ để thoát khỏi việc trả nợ có phải là hành động của một người lương thiện, một công dân tốt không? Đây là một ngày buồn cho Phật giáo đồ Việt Nam khi phải chứng kiến hành động “không giống ai” này của một nhà tu đã khoác cái áo vàng của nhà Phật lên người, đã từng đứng trên bục rao giảng về bi, trí, dũng, về tứ diệu đế, đã từng khuyên Phật tử  không được tham, sân si! Buồn lắm thay!
Có nhiều người cho rằng “sóng gió” cho Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất hiện nay sẽ quyết định sự tồn tại của tổ chức Phật giáo Việt Nam duy nhất này. Thật ra thì điều này không đúng đâu. Nhất là khi HT Thích Quảng Độ vẫn còn tại thế.
Việc lợi dụng danh nghĩa của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất và HT Thích Quảng Độ để kêu gọi đóng góp tài chánh dưới chiêu bài mua cơ sở cho Văn Phòng II Viện Hóa Đạo, rồi sau đó thay đổi lập trường vì lý do nào đó để chiếm hữu số tiền quyên được thì đây không phải là lần thứ nhất. Chỉ khác một điều, lần này, “sư ông bán chùa”  lại không nhận trách nhiệm mà đưa một người chưa từng sinh hoạt với Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất là LS Steven Điêu ra đứng mũi chịu sào thay cho ông.
Tuy nhiên, việc tiếm danh xưng của một tổ chức chính trị hay tôn giáo thành một tổ chức phi lợi nhuận làm của riêng không phải là một điều xa lạ với LS Steven  Điêu. Ngày 21 tháng 6, 2011, Đinh Quang Tiến, thuộc một hệ phái khác của đảng Đại Việt theo lời cố vấn của LS Steven Điêu nộp đơn xin thành lập một công ty phi lợi nhuận – a non-profit corporation có tên là “Dai Viet Cach Mang Dang” tại Houston. Ngày 29/3/2012, nhóm này kiện ông Nguyễn Lý Tưởng, Nguyễn Đăng Lạc và Lê Quang Năng tội tiếm danh khi các lãnh tụ “thứ thiệt” này của Đại Việt Cách Mạng Đảng về họp tại Houston và Dallas. Ngày 25/4/2012 tại phiên tòa hòa giải, nguyên đơn Đinh Quang Tiến vẫn khăng khăng không chịu rút đơn. Các lãnh tụ Đại Việt lưu vong và lớn tuổi này may mắn được một đảng viên Đại Việt khác là LS Hoàng Duy Hùng đại diện. Sáu tháng sau, trước tòa, ông Nguyễn Lý Tưởng đã xuất trình giấy ra khỏi trại giam của cộng sản trong đó ghi rõ ông là một đảng viên của Đại Việt Cách Mạng Đảng, một đảng phái chính trị uy tín của Việt Nam mà nguyên đơn đã tiếm danh khi thành lập một non-profit corporation tại Houston. Sau đó các luật sư đại diện cho 3 nguyên đơn Đinh Quang Tiến, Trần Dũng Minh Dân và Nguyễn Thanh Phan rút lui. Nguyên đơn phải mướn luật sư khác thay thế.
Ngày 25/4/2013 tại một phiên tòa hòa giải, bên nguyên đơn đồng ý rút đơn kiện. Ngày 1 tháng 8, 2014, Tòa án tại Houston rút giấy phép hoạt động của công ty Dai Viet Cach Mang Dang – a non profit corporation." Danh xưng Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất và Đại Việt Cách Mạng Đảng hay VPII - Viện Hóa Đạo không phải là tên của một tiệm phở hay hủ tiếu. Khi tiếm danh xưng của Unified Buddhist Church of Viet Nam - Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (D/B/A Van Phong II Vien Hoa Dao.) chắc là LS Steven Điêu đã quên đi chuyện công ty Dai Viet Cach Mang Dang – a non profit corporation hai năm trước đây nhưng nhiều người trong cộng đồng lại có trí nhớ dai dẳng hơn ông. Vở  tuồng “sư ông bán chùa” tiếm danh Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất qua hình thức công ty bất vụ lợi khiến cho một Phật tử bất bình nên người này đã phát tán văn bản của Tòa Án Houston rút giấy phép hoạt động của Dai Viet Cach Mang Dang, a non-profit corporation mà LS Steven Điêu làm cố vấn lên net.
Nhưng dù sao khi cố vấn cho những “ông nhô” tiếm danh của Đại Việt Cách Mạng Đảng và đưa một vị lão thành cách mạng ra tòa thì cũng không gây nhiều “tiếng vang” vì một đảng phái chính trị lưu vong, không tài sản thì cũng không khiến cho nhiều người chú ý. Nhưng Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất và HT Thích Quảng Độ lại là một chuyện khác hơn. “Sư ông bán chùa” hình như đã quên không nhắc cho luật sư của ông biết về 10 bài viết tường thuật của chính ông về những buổi quyên tiền xây chùa Phật Quang. Trên bục, chẳng lẽ “sư ông” Giác Đẳng đã quên hết những lời lẽ mà “sư ông” ca tụng công đức và dùng hình ảnh của HT Thích Quảng Độ để Phật tử khắp nơi đóng góp để xây chùa như thế nào rồi sao? "Sư ông bán chùa" đã viết trên báo Đồng Hành ngày 2 tháng 2, 2014": Tất cả vì Giáo Hội, vì ngôi chùa chung, vì HT Thích Quảng Độ. Trong Đại Hội, “Sư ông bán chùa” đã tuyên dương HT Thích Quảng Độ là một vị “Cha Chung” của Tăng Ni Việt Nam. Thế thì sao “sư ông bán chùa”  lại có thể quên đi Điều răn thứ 6 của Đức Phật: Tội lỗi lớn nhất của đời người là bất hiếu!
Tư cách pháp nhân của “sư ông bán chùa” và
Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất
Vì sự hiện diện của LS Steven  Điêu trong HĐQT của UBCV-Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất do “sư ông” Giác Đẳng lập ra nên mọi người đều chờ đợi những câu giải thích về tư cách pháp nhân của “phe bên này” tức “phe sư ông Giác Đẳng”.  Nhưng ông LS Steven  Điêu lại không nói gì về vấn đề này mà hầu hết  phần phát biểu của ông lại nhắm vào những việc mà ông không có thẩm quyền vì ông không phải là một thành viên của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất mà người đứng đầu tổ chức này là Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ. Sự hiện diện của ông LS Steven  Điêu trong Đại Hội này trong tư cách Chủ tịch HĐQT của UBCV là một quyết định đơn thuần của “sư ông bán chùa” sau khi “sư ông” đã từ chức Chủ tịch VPII – VHĐ  và đã được  Đức Tăng Thống chấp thuận. Sau đây là những thời điểm để ông LS Steven Điêu chiêm nghiệm:  
* Ngày 7 tháng 3, 2014 tổ chức United Budism Church of VietNam UBCV- GHPGVNTN tại Hoa Kỳ được thành lập với 3 thành viên:
- Phạm Đăng (tục danh của sư ông Giác Đẳng)
- Bà Penelope Faulkner (tức cư sĩ Ỷ Lan, vợ của ông Võ Văn Ái)
- Trần Đình Minh
và không có (by-law) tức (nội quy) gì cả.
* Ngày 26 tháng 11, 2014, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đứng tên mua chùa Phật Quang.
* Ngày 4 tháng 8, 2015: Theo Đại Hội Khoáng Đại của “sư ông bán chùa”  thì vì không thể đáp ứng được đòi hỏi của Viện Hóa Đạo trong nước nộp bản chi thu tài chánh của chùa Phật Quang mà “sư ông bán chùa”  đã xin từ chức.
* Ngày 8 tháng 8, 2015: Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ chấp thuận để “sư ông bán chùa”  từ chức. Vào ngày 8 tháng 8, 2015. Hội Đồng Đại Diện chỉ còn 2 Ủy Viên hợp pháp là bà Penelope Faulkner (Y Lan) và ông Trần Đình Minh.
* Ngày 18 tháng 8 tức 10 ngày sau đó, khi về mặt pháp lý, “sư ông” Giác Đẳng không còn là Chủ tịch VPII – Viện Hóa Đạo nữa thì ông bỗng gọi một buổi họp khẩn cấp, cho thêm 6 thành viên mới toanh vào Hội Đồng Quản Trị của UBCV, và ông luật sư Steven Dieu được cử làm Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị. Với 1 phiếu chống của bà Ỷ Lan, 1 phiếu của ông Trần Đình Minh không đủ túc số (quorum) và đa số (majority) theo Luật của tiểu bang Texas về Nonprofit Organiation. Đây là một điều vi phạm luật pháp không có gì cần để bàn cãi
* Ngày 22 tháng 8, LS Steven Điêu đăng ký 7 thành viên bất hợp pháp (kể cả "sư ông" Giác Đẳng là người đã từ chức) và cả hai Ủy Viên hợp pháp là bà Ỷ Lan và ông Trần Đình Minh.
* Ngày 2 tháng 9, tổ chức mới UBCV của “sư ông bán chùa”  có by-law mới toanh qui định, mọi việc của UBCV sẽ do Hội Đồng Quản Trị quyết định.
* Ngày 30-9-2015 Hội Đồng Quản Trị UBCV của “sư ông bán chùa” ra thông cáo đã bán chùa Phật Quang với giá $900,000. (Giá bán 1 triệu 1 là do một Phật tử tìm ra bản khế ước bán nhà tung lên trên Net).
Như đã nói ở trên vì không phải là một thành viên của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất nên tuy là Chủ tịch HĐQT của “sư ông bán chùa” , ông LS Steven  Điêu dùng hầu hết phần nói chuyện của ông để tấn công Phòng Thông Tin Phật Giáo Thế Giới và ông Võ Văn Ái nhưng lại không nói gì về một vấn đề quan trọng mà “sư ông bán chùa”  đang phải đối diện: đó là việc HT Thích Huyền Việt, Quyền Chủ tịch VPII – VHĐ, đại diện cho Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất của HT Thích Quảng Độ đã nhờ Văn Phòng Luật Sư - Tammy Tam Tran Law Firm tống đạt cho “sư ông bán chùa”  một văn kiện chính thức yêu cầu “sư ông bán chùa”  phải cung cấp những giấy tờ liên quan tới tài sản của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất mà việc phát mãi chùa Phật Quang là một. Theo VPLS này thì “sư ông bán chùa”  khó lòng giữ được tư thế ly khai hay độc lập khi mà tổ chức VPII – VHĐ khi thành lập đã khai là một chi nhánh của một tổ chức tôn giáo “mẹ” dù ở một quốc gia khác hay một tiểu bang khác theo luật pháp của Hoa Kỳ.
Nhóm ly khai của “sư ông bán chùa” muốn gì khi biểu quyết một
Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất không tuân lệnh của
HT Thích Quảng Độ?
Như đã nói ở trên, đây là một đại hội Phật giáo không những vắng bóng Phật mà còn vắng bóng cả ngôn ngữ từ bi của Phật pháp. Ông Võ Văn Ái được gọi bằng đủ mọi thứ ngôn từ. Những diễn giả của đại hội đã quên rằng khi họ cố nhục mạ ông Võ Văn Ái thì vô hình chung, họ biến “hình tướng” của HT Thích Quảng Độ, Đức Tăng Thống của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất thành một con rối trong tay của ông Võ Văn Ái thay vì đó là một vị lãnh tụ tối cao tượng trưng cho tinh thần bất khuất của Phật giáo đồ Việt Nam chống sự đàn áp của đảng cộng sản Việt Nam.
Những phát biểu của các diễn giả lại tiền hậu bất nhất: phần trên vừa ca tụng “sư ông bán chùa” là “sáng tạo và hiện đại”, là “công đức vô lượng” trong việc tạo mãi chùa Phật Quang nhưng đoạn dưới thì lại kể khổ, lý do tại sao phải bán chùa:
- Thất hứa không trả nợ.
- Không biết cách quản trị một ngôi chùa: chỉ có khoảng 20 Phật tử đến chùa mà xung đột nhau đến độ cảnh sát phải đến can thiệp nhiều lần.
- Chùa hoạt động cả năm trời, kêu gọi Phật tử đóng góp tiền triệu mà ngần đó tu sĩ, cư sĩ, và nhất là có một luật sư như LS Steven Điêu trong vai trò của Chủ tịch HĐĐH mà không xin được một cái giấy phép để hoạt động. 
- Một chương trình phát thanh chỉ có $1,200 một tháng phải ngưng hoạt động vì không có ngân quỹ (theo ông Trần Đình Minh) nhưng lại lên tiếng chê bai Phòng Thông Tin Phật Giáo Thế Giới của ông Võ Văn Ái và bà Ỷ Lan là hoạt động không hữu hiệu, gian ác khi khai trừ hết người này đến người kia bằng giáo chỉ “dổm”.
- Vu cáo “ỡm ờ” mọi “tương tàn” của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất là do ông Võ Văn Ái mà không đưa ra được một bằng chứng nào. Nào là việc này là khiến “ai đó” không vui, việc xác nhập VP-I và VP-II khiến “ai đó” lo sợ bị mất job, ai đó… “mưu mô” cho giọng đàn bà mạo danh sư bà Như Thanh gọi cho HT Thích Quảng Độ vu cáo “sư ông bán chùa”  lem nhem… khiến cho HT Thích Quảng Độ không thích “sư ông bán chùa” …
- 20 Phật tử tới chùa còn không bảo được nhưng trong Đại Hội (không biết ai trả tiền tổ chức - hy vọng đó không phải là tiền bán chùa Phật Quang?) thì Văn Phòng Thường Trực của UBCV hiện nay gồm 8 Ủy viên, sinh hoạt theo nguyên tắc dân chủ, họp hàng tuần. Văn Phòng này sẽ mở rộng với các Ủy viên Công Cán gồm 72 người trên toàn Mỹ quốc, mở rộng Hội Đồng Quản Trị của UBCV, một chuơng trình Radio (đã ngưng phát thanh vì mỗi tháng tốn $1,200 mà thiếu ngân quỹ) và thành lập nguyệt san Đồng Hành do nhà báo Trương Sĩ Lương (TX) làm chủ bút, một Website để quảng bá tin tức Phật sự (là những việc mà Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc tế của Võ văn Ái không thể làm được nên vì thế ông Ái đã gây khó khăn cho báo Đồng Hành).
Nhà báo Trương Sĩ Lương thì cũng không phải là một người xa lạ trong làng báo. Nhưng việc ông Trương Sĩ Lương “đồng hành” với nhà chùa mới thật là một điều “lạ” với anh em trong làng. Người “đồng hành” lâu nhất với ông Trương Sĩ Lương là “anh hùng” Lý Tống. Không biết rồi đây mèo nào cắn mỉu nào? Thương người cuối đời “tu lầm chùa” hay thương “sư ông đồng hành sai đối tượng”?
Luật sư Steven Điêu đã ví von rằng “VP II của TT Giác Đẳng như một con diều đang bay lên trên bầu trời cao nhưng đã bị cắt dây.” Người cắt dây này không ai khác hơn là ông Võ Văn Ái. Ông LS Steven  Điêu lại khẳng định là Đại Hội Khoáng  Đại 2015 quyết nối lại “sợi dây” này để ngài Tăng Thống, người đã “khai trừ chúng tôi khỏi Giáo Hội” được biết.
Buồn cười thật. Đã khai trừ, đã tuyên bố ly khai thì còn mong HT Thích Quảng Độ biết đến làm gì?
Trong số những người tình nguyện cho “sư ông bán chùa” vay tiền trả nợ không thể thiếu cô hàng hoa thủ quỷ của thầy. Có cô này thì LS Steven  Điêu lo gì chuyện thiếu dây? Đàn bà nào mà không có dây! Không biết ông Steven Điêu ngây thơ thật hay giả vờ ngây thơ!
Tương Lai UBCV của “sư ông bán chùa” sau quyết định số 21 của HT Thích Quảng Độ khai trừ vĩnh viễn 6 thành viên trong đó có TT Giác Đẳng và ni sư Nguyên Thanh ra khỏi Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất
Kết thúc Đại Hội, “Sư ông bán chùa” xin sám hối và không nhận danh vị Hòa Thượng. Những người bị khai trừ vẫn tiếp tục công việc Phật Sự.
LS Steven  Điêu đã đề nghị một Mô hình Tam Hội Độc lập: Tương Trợ Lẫn Nhau, gồm có:
- Hội Đồng Giáo Phẩm dành cho các tăng ni, không có Giáo chủ.
- Hội Đồng Đại Biểu (tăng ni và cư sĩ mọi tầng lớp).
- Hội Đồng Điều Hành gồm những người có khả năng lãnh đạo, tổ chức.
“Sư ông” Giác Đẳng đồng ý với đề nghị này khi tuyên bố: Làm như cơ chế dân chủ Hoa Kỳ để có sự lắng nghe và ý kiến được tôn trọng. Trong mọi vấn đề quan trọng phải có sự đồng thuận của ba cơ cấu này.
Viết đến đây thì Đào Nương tôi không có gì để luận bàn tiếp vì những phát biểu lung tung, loay hoay và mâu thuẫn của “sư ông bán chùa”  và ông LS Steven  Điêu. Các chùa Phật giáo, các tu sĩ Phật giáo không cần theo một hệ thống, một tổ chức nào để tồn tại. Các chùa Việt Nam ngày xưa, tăng ni phải tự túc, phải trồng nông phẩm để ăn, phải ủ đậu làm tương, làm chao, làm nhang mang ra chợ bán để đổi lấy những vật dụng cần thiết. Nhà chùa đồng nghĩa với khổ hạnh. “Sư ông” trước đây vào tổ chức Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, tuân lệnh của Đức Tăng Thống đời thứ Năm tức HT Thích Quảng Độ để quyên tiền xây dựng một cơ sở sinh hoạt tại Hoa Kỳ cho tổ chức này tức là chùa Phật Quang. Khi "sư ông" xin từ chức và được HT Thích Quảng Độ đồng ý và bổ nhiệm một người khác để thay thế thì "sư ông" không tuân lệnh với lý do… đó là Giáo chỉ của ông Võ Văn Ái dù cho Giáo chỉ đó là lời từ miệng cuả HT Thích Quảng Độ. Báo cáo tài chánh thì “sư ông” Giác Đẳng không có, ông bán chùa của Giáo hội để trả nợ “tình xa” mà không thông qua ý kiến của HT Thích Quảng Độ. Bây giờ ông lại đề nghị một “tổ chức Tôn giáo như một tổ chức Chính phủ tam quyền kiểm soát lẫn nhau, bầu bán theo nhiệm kỳ không có Giáo chủ”.
Tại các nước cộng sản, các tổ chức tôn giáo đã phải tuân theo nhà nước cộng sản mà làm như thế đó nhưng người lãnh đạo vẫn là người do nhà nước chỉ định. Nhưng tự do tôn giáo không phải là như thế. Người ta cần đến tôn giáo là vì nhu cầu cuả tâm linh, cần niềm tin tôn giáo để tựa vào. Một vị thừa sai tôn giáo là một hình ảnh khả kính, khả tin, đạo đức, đại diện cho Giáo chủ của họ. Đó là những con người phải có phẩm hạnh trên con người thường, không phải là chuyện bầu bán vài năm một nhiệm kỳ mà thành. Đức Đạt lai Lạt ma, Đức Giáo Hoàng, HT Thích Quảng Độ là những Giáo chủ, là đức tin, là tín ngưỡng của tín đồ tôn giáo của các ngài. Đức tin là một tặng phẩm của Thượng Đế – a gift from God, không phải là một chuyện tam quyền, bầu bán, dân chủ hay tự do.
Đọc tuyên ngôn cuả Đại Hội và của “Sư ông” Giác Đẳng khi kết thúc Đại Hội thì lại không còn gì để nghi ngờ. Đó không phải là một “Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất không có HT Thích Quảng Độ” mà ông Võ Văn Ái và Phòng Thông Tin Phật Giáo Thế Giới chỉ là một cái cớ mà “sư ông bán chùa” chỉ muốn mượn danh Phật pháp để … mần chuyện quên đi quá khứ, kêu gọi hòa giải hòa hợp giữa đạo pháp và… dân tộc nhưng không có Phật.
Lời khuyên thứ hai trong 14 lời khuyên cuả Đức Phật là “ngu dốt nhất đời người là dối trá”. Nhất là khi dối trá về những đồng tiền cực khổ của bá tánh. Thiện Tai! Thiện tai!
Đào Nương
------------------------------------------------
 
 
(Đào Nương) Chuyện “Sư ông bán chùa” Hồi 3 – Ai Đứng Sau Lưng GHPGVNTN Không HT Thích Quảng Độ
 
Sau Đại Hội “tùm lum” tiền hậu bất nhất, bị dư luận khắp nơi lên án, bộ  tam sên “Siêu-Bách-Đẳng” coi bộ khó chạy tội “bán chùa” và tội “tiếm danh” Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất do HT Thích Quảng Độ làm Tăng Thống từ 20 năm qua.  Phóng viên  Saigòn Nhỏ có mặt tại “hiện trường” đã ghi nhận những điều bất thường của Đại Hội “tùm lum” này như sau:
 
1- Trong Thư Mời tham dự đại hội mà Saigòn Nhỏ nhận được bằng điện thư, Ban Tổ Chức “cho phép” các cơ quan truyền thông báo chí hiện diện.  Nhưng trong ngày khai mạc, các đại biểu đặt ra quy định phải là đại biểu chính thức thì mới được phát biểu ý kiến và được biểu quyết.
 
Nhưng trong khi mỗi diễn giã được nói liên tục trong khoảng 40 phút trình bày thì ngay cả những người là đại biểu chính thức cũng chỉ có 20 phút để đặt câu hỏi của mà thôi, mỗi người lại bị giới hạn trong 2 phút là tối đa và chỉ được đặt câu hỏi chỉ có 1 lần. Cuối Đại Hội, “sư ông bán chùa”  lại đặt ra vấn đề tự do và dân chủ của Tam Đầu Chế  trong khi “sư ông bán chùa”  và LS Steven  Điêu “độc diễn” suốt 2 ngày, 1 đêm.
 
2- Những người không đồng quan điểm của “sư ông bán chùa” có miệng cũng như câm. Ngược lại, họ còn bị chụp hình đăng lên web của “sư ông bán chùa”  và được xem như  là những người đến yểm trợ  đại hội “tùm lum” này.
 
(Chuyện này làm không khác gì đòn phép của Việt cộng trong việc xử dụng sinh viên Saigòn cho những màn trình diễn phá hoại chính phủ VNCH. Sinh viên Dược Khoa trước 1975 chắc không thể quên cảnh 7:30 sáng, lớp học vừa bất đầu thì có chừng 5 đến 7 tên sinh viên trấn đóng 2 cửa ra vào giảng đường trong khi một, hai tên khác nhảy lên bục cướp micro trong tay giáo sư, rồi hô hào tranh đấu chống chế độ độc tài Nguyễn Văn Thiệu. Thầy trò còn đang ngơ ngác vì vụ việc xảy ra quá nhanh chóng,  đến khi giáo sư gọi nhân viên an ninh vào sau năm, ba phút  thì chúng cũng đã hô hào và quay phim những điều chúng cần tuyên truyền trước khi rút lui. Những hình ảnh sinh viên ngồi đông chật hết những hàng ghế trong giảng đường sau đó được chúng dùng để tuyên truyền rằng sinh viên Saigòn tụ tập để yểm trợ cuộc tranh đấu chống Mỹ xâm lăng và chống chính phủ miền Nam làm tay sai cho giặc Mỹ).
 
3- Tin hành lang cho biết lỗi lầm lớn nhất của “sư ông” là “bán chùa” nên nhiều nhóm Phật giáo khác định tham dự Đại Hội “tùm lum” trước đó nhưng đã rút lui không tham dự nữa. Trước tình trạng có quá ít đại biểu tham dự nên Ban Tổ Chức kêu gọi những người ủng hộ vào ngày hôm sau phải đưa vợ và các con đến tham dự để hội trường có vẻ đông đảo ngõ hầu quay phim cho đỡ … quê. Do đó, nếu xem lại cuộn video ngày thứ Bảy tức vào ngày thứ hai của Đại Hội  sẽ thấy có nhiều “phu nhân” tham dự với vẻ mặt đăm chiêu vì không biết ông Điêu đang “điêu” cái chi chi?
 
 4- Đại Hội được tổ chức trong một hotel sang trọng, ở trên lầu, nên Phật tử chống đối muốn biểu tình thì cũng không thực hiện được. Tóm lại, bên ngoài thì không có người biểu tình chống đối, bên trong thì tất cả đều là người của TT Giác Đẳng, mời báo chí tham dự nhưng không phải là đại biểu chính thức thì không được hỏi, mà là đại biểu chính thức thì được hỏi trong 2 phút và chỉ được hỏi một câu thôi nhưng cuối Đại Hội thì TT Giác Đẳng và LS Steven Điêu lại kêu gọi tam quyền và dân chủ.
 
5- Trong Đại Hội, trừ chuyện bán chùa, thời gian còn lại chỉ dùng để đấu tố G.S. Võ Văn Ái nhưng nhắc nhở rất ít tới Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ; cho đến phút cuối thì công bố kế hoạch ly khai khỏi Giáo Hội PGVNTN do HT Thích Quảng Độ lãnh đạo. HT Thích Quảng Độ được nhắc đến chỉ trong cuộn băng ghi lại buổi nói chuyện giữa ĐTT Quảng Độ và TT Giác Đẳng rồi bình luận sai lạc. Nhưng … nếu ngày 13 tháng 6, 2014, Đức Tăng Thống có trao toàn quyền lãnh đạo VPII – VHĐ cho chủ tịch Thích Giác Đẳng rồi ngày 8 tháng 8, 2015, Ngài phát giác ra “sư ông lem nhem” tiền bạc, không gửi báo cáo tài chánh được và xin từ chức, Ngài có khai trừ thì cũng đâu có gì khó hiểu? Và cũng đâu phải vì vậy mà “sư ông” có quyền … đi nhanh hơn một bước là bán ngôi chùa chung của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất?  
 
Trong đoạn audio được “phe” “sư ông bán chùa”  khai thác, Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ chỉ nói rằng giao việc di dời “pháp lý”  của Giáo Hội sang Hoa Kỳ cho VPII – VHĐ chứ nào đâu có nói giao Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất cho “sư ông bán chùa” muốn làm chi thì làm?  Trong Đại Hội, các đệ tử của “sư ông bán chùa”  đã vọng ngữ  khi cho rằng đã giao cho “sư ông bán chùa”  toàn quyền rồi lại chấp nhận đơn từ chức của “sư ông bán chùa”, không cho làm chủ tịch VPII – VHĐ vĩnh viễn là Đức Tăng Thống đã bất nhất trong lời nói. Ngũ giới của Phật giáo là gì? Không biết “sư ông bán chùa” có còn nhớ không: Không sát sinh, không trộm cắp, không tà dâm, không vọng ngữ, không uống rượu? (Xin xem Lời Huấn Từ của Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ ngày 16 tháng 10, 2015 để biết Ngài nói gì về “sư ông bán chùa”:
“Tóm lại Giác Đẳng không liên hệ gì với Giáo Hội nữa. Không còn một tí dính dáng đến Giáo Hội nữa. Giờ phút này tôi đã xác định Giác Đẳng không còn dính dáng gì đến Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất nữa. Tôi tóm lại Giác Đẳng không còn liên hệ gì GHPGVNTN/VP II nữa. Vậy thôi.”
 
 6- Không biết ông Trần Đình Minh và LS Steven  Điêu “học” được vấn đề báo cáo tài chánh cuả quốc gia nào mà khi nói về chuyện tiền bạc từ chuyện bán chùa Phật Quang qua các công tác cứu trợ của “sư ông bán chùa”  ở Nepal và Phi đều dùng chữ “khoảng” đi trước:
 
Tiền thu được của bá tánh không phải trả nợ là (khoảng) $500,000
Tiền mượn phải trả là (khoảng) $800,000
 
“Khoảng” là bao nhiêu? Từ $450,001 đến $549,999? Là một luật sư chắc ông Steven Điêu khó lòng mà trả lời trước toà về ý nghĩa của chữ (khoảng) mà ông Trần Đình Minh đã xử dụng? Nghe nói LS Steven  Điêu là chuyên viên “truy lùng” tiền “child support” cho quận hạt Harris của thành phố Houston. Không biết ông nghĩ sao nếu có một “ông” tội phạm cho ông biết rằng “tôi làm lương khoảng $500 một tháng”. Ông có yêu cầu đương sự cho ông biết (khoảng) $500 là bao nhiêu không? Từ $451 dến $549? Thế nào là “khoảng”?
 
7- Điều răn thứ 9 cuả Đức Phật: Phá Sản lớn nhất của đời người là tuyệt vọng. Cái Ủy Ban Thanh Lý Tài Chánh do “sư ông bán chùa” và LS Steven Điêu thành lập để giải quyết vấn đề bán Chùa Phật Quang, mới thật là tội nghiệp. Thử tưởng tượng những anh con nợ họp nhau bàn chuyện “chạy nợ” sau khi đi trước một bước bằng cách bán chùa âm thầm không cho “bọn chủ nợ” biết. Nhưng rồi cả nước biết, những anh con nợ chạy nợ không xong thì lại bàn qua chuyện trả nợ bằng … tiền “dổm”. Trả như thế nào? Thường thì những Ủy Ban Thanh Lý để trả nợ này do toà chỉ định từ những chủ nợ có uy tín để họ có quyền chọn chủ nợ nào trả trước, chủ nợ nào trả sao tuỳ theo tính cách pháp lý của món nợ khi vay. Đàng này những anh con nợ tự chọn ra một Uỷ Ban Trả Nợ, tự chọn con nợ, dùng “tiền chưa có” trong tay để trả. Ôi! Khi tuyệt vọng, cách hành xử của người ta khó mà hiểu nổi.
 
8- Thử tưởng tượng, nếu cái mộng Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất không HT Thích Quảng Độ của “sư ông bán chùa” thành tựu thì chúng ta sẽ có nhà báo Hoàng Bách tên tục là Huỳnh Kim Thế trong vai trò phát ngôn viên thay cho G.S. Võ Văn Ái thì những người con Phật … chắc chết sướng hơn.
 
Thân thế của ông Hoàng Bách đã được “giải mã” sau 40 năm, sau khi Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam ở Quảng Nam được “giải tán” bởi Việt cộng nên cũng không có gì là bí mật. Sau 1975, ông Hoàng Bách và vợ là bà Song Kim cũng “vượt biên”, cũng  gia nhập vào Mặt Trận Hoàng Cơ Minh. Có ông chiến hữu Huỳnh Trạng đang ở Chùa Việt Nam không tin vào lập trường chính trị của ông Hoàng Bách. Đại hội của “sư ông bán chùa” tha hồ “đấu tố” G.S.Võ Văn Ái là gian ác, là thân cộng. Thế thì với một người có thân thế như ông Hoàng Bách, “sư ông bán chùa” có chắc ông Hoàng Bách là một người chống cộng? Hay ngưu tầm ngưu, mã tầm mã cũng là một điều bình thường trong thiên hạ?
 
9- Nhưng việc chiếm đoạt một cơ sở tôn giáo làm của riêng thì tổ chức Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất của HT Thích Quảng Độ không phải là tổ chức tôn giáo duy nhất vướng phải điều này. Lịch sử toà án Hoa Kỳ đầy rẫy những vụ sang đoạt nhà thờ “mẹ” của nhà thờ “con” không thiếu. Quí vị chỉ cần vào Google đánh chữ Pastor Steals hoặc “parent church” hay “local church” là sẽ có nửa triệu tin về vấn đề này. Ngoài chuyện ăn cắp tiền, còn là chuyện sang đoạt nhà thờ “con” sau khi dùng danh nghĩa nhà thờ “mẹ” để quyên tiền. Gần đây nhất là chuyện ông mục sư Creflo Dollar bị bắt quả tang bởi camera cuả nhà thờ Giáo Hội ghi lại hình ảnh khi ông này tự tiện vào két sắt cuả nhà thờ lấy trộm 15,000 đô la tiền mặt. Nhà thờ World Changers Church International có trụ sở chánh ở tiểu bang Georgia mà mục sư Creflo Dollar là một trong những mục sư chánh từ năm 1986.  Nhà thờ này có khoảng 45,000 tín đồ địa phương và có chương trình truyền hình được xem bởi hàng triệu tín đồ trên toàn nước Mỹ. Mới đây, mục sư Creflo Dollar phát động chiến dịch GoFundMe để quyên $65,000,000 mua một phản lực cơ thương mại bay nhanh nhất mà ông cho biết rất cần thiết để ông di hành lo việc đạo khiến ông bị nghi ngờ không minh bạch về tài chánh. Khi rao giảng trên bục, mục sư  Creflo Dollar  thường nhắc đi nhắc lại là ông làm công việc truyền giáo không nhận thù lao cuả nhà thờ, gia tài ông có được là do việc đầu tư chứng khoán bên ngoài nhà thờ. Gia sản cuả ông trị giá 27 triệu đô la khi ông bị bắt. 
 
10- Trong tiếng Anh, khi gọi “Church” viết hoa nghĩa là Giáo Hội thì đó là một tôn giáo (religion). Hiến pháp Hoa Kỳ ngay từ khởi đầu đã tách lìa quyền đạo và quyền đời (ecclesiastical va non-ecclesiastical), nghĩa là Tôn Giáo, hay “Church” có quyền độc lập với chính phủ, không phải đăng ký với chính phủ. Giáo Hội Công Giáo Rome, Giáo Hội Episcolian, Giáo Hội Muslim, v.v., không cần đăng ký với chính phủ Mỹ.
 
Nhưng để được miễn thuế và chứng nhận cho những người đóng góp được miễn thuế, thì nhà thờ và nhà chùa đó phải đăng ký với tiểu bang. Nhưng, để đăng ký với tiểu bang,  nhà thờ đó phải có qui luật – By-Laws trước, và By-Laws này không được đi ngược lại với tôn chỉ và mục đích của Giáo Hội hay gọi là tôn giáo mà nhà thờ hay chuà đó trực thuộc. Đây là điều quy định rõ ràng trong Bộ Luật Texas Business Organizations Code Chapter 22, nơi “Unified Church of Vietnam -Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất d/b/a Văn Phòng II Viện Hoá Đạo” đăng ký.
 
Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất là một Giáo Hội với Hiến Chương từ 1964 và những Luật của Giáo Hội thì Toà Án không được đụng đến. Toà Án Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ gọi luật này là “ecclesiastical laws and policies” và các toà án phải tránh không được đụng đến bất cứ không chỉ một ngôi chuàPhải hiểu rõ như vậy nên nếu cần đăng ký thì tên vẫn thuộc là của Giáo Hội mẹ. Chùa Phật Quang đã được “sư ông bán chùa” và LS Steven Điêu xác định là cơ sở sinh hoạt của VPII – VHĐ (VAN PHONG II VIEN HOA DAO), một chi nhánh của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất tại Hoa Kỳ. Và vì được lệnh của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất cho phép đăng ký để mua chuà thì phải để tên Giáo Hội mẹ sao lại chỉ đề tên Steven Điêu đăng ký “Unified Church of Vietnam – Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất  d/b/a Văn Phòng II Viện Hoá Đạo” mà thôi?
 
Một tuần lễ sau Đại Hội “tùm lum” ở San José, ngày 16 tháng 10, năm 2015, LS Steven Điêu lên Đài Truyền Hình ViệtTV của ông cựu “du sinh” V247 với sự “cò mồi” của “quân sư” Hoàng Bách, kẻ tung, người hứng, “dziên dzán” không chịu nổi. Trong cuộc phỏng vấn mà người đi phỏng vấn nói nhiều hơn người được phỏng vấn, LS Steven Điêu thú nhận rằng đã làm giấy tờ cực khổ trong việc mua Chuà Phật Quang. Mấy phút sau đó (sau phần quảng cáo) ông Điêu lại thú nhận rằng ông và “sư ông” quyết định phải bán Chuà Phật Quang (ông Điêu phải giúp “sư ông” vì thủ tục bán chuà rất khó khăn?). Ông Điêu cho biết phải bán Chuà Phật Quang vì nơi này không đủ tiêu chuẩn của thành phố và không bao giờ có thể làm nơi thờ phượng và hội họp được? (Luật thành phố Huntington Beach đòi hỏi phải 1 mẩu đất mới cấp giấy phép mà Chuà Phật Quang chỉ có 1/2 mẩu).
 
Đào Nương tôi cũng như nhiều Phật tử nghe ông Điêu “ca bài ca con cá” về vụ Chuà Phật Quang mà cười ra nước mắt. Trời đất, trước khi ký giấy mua chùa bằng tiền thu góp của bá tánh để xây một ngôi chuà chung cho Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, sao ông luật sư không “check” dùm điều kiện tiên quyết này. Ông và “thầy tui” cầm $1,225,000 đô la Mỹ đi mua Chuà Phật Quang mà không cần tìm hiểu luật cuả thành phố về điều kiện để có giấy phép hoạt động, đăng ký mở “công ty” Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất mà không hề tìm hiểu về luật về chuà mẹ, chuà con ở xứ Hoa Kỳ? Bây giờ ông Điêu lại cố vấn cho “sư ông bán chùa” chạy nợ… Chùa chung không ai khóc? Bây giờ Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, các Phật tử đã góp tiền phải làm sao đây?
 
Kiện ông luật sư về tội bất cẩn-malpractice ư? Luật tiểu bang Texas định rằng dù làm thiện nguyện – pro bono, luật sư vẫn phải chịu trách nhiệm về hộ. Nếu LS Steven Điêu chỉ là một công chức đi thâu tiền child support không có tiền để bồi thường thì Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất và Phật tử phải làm sao đây? Không lẽ Giáo Hội và Phật tử đi kiện Harris County’s Attorney’s Office của xếp Vince Ryan vì tội “negligence supervision” tức là kiện quận hạt Harris, nơi ông làm việc đã không kiểm soát nhân viên chặc chẽ để ông Điêu tuyên bố lung tung, sai tùm lum, tùm la về “luật”  khiến cộng đồng vừa cười, vừa khổ! Tóm lại, “sư ông bán chùa” cần có một cố vấn luật pháp biết về luật thương mại, luật hình, luật hộ, luật thành lập công ty, luật liên quan đến các chùa chiền nhà thờ hơn là một luật sư chuyên đi thu tiền child support, để chấm dứt những hành động gây thống khổ cho Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất và các Phật tử như ngày hôm nay! Việc biến Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất thành một công ty bất vụ lợi, một ngôi chùa nhỏ chắc chắn không phải là ý định của HT Thích Quảng Độ. Ngài chỉ muốn Giáo Hội làm theo đúng luật, đúng theo Hiến Pháp của Hoa Kỳ để tồn tại trong tình cảnh đặc biệt cuả đất nước Việt Nam hiện nay: Việt cộng đã đặt Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất ra ngoài vòng luật pháp và bản thân Ngài đã bị chúng giam lỏng tại Thanh Minh thiền viện từ 20 năm qua.
 
Những sai lầm của “sư ông bán chùa” và LS Steven Điêu càng ngày càng rõ ràng hơn. Không những từ chối lời kêu gọi giải quyết trong tinh thần từ bi cuả HT Thích Huyền Việt mà “sư ông bán chùa”  còn tiếp tục cho đệ tử làm nhục một vị sư đã cùng đi với ông một đoạn đường dài cho thấy “sư ông bán chùa”  đã có mục đích khi… tới luôn bác tài trong “giấc mơ”  một Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất không HT Thích Quảng Độ. Nhưng những câu hỏi của Phật tử không được nêu ra trong kỳ đại hội “không có Phật” vừa qua hy vọng sẽ được “sư ông bán chùa”  và LS Steven  Điêu trả lời khi ra toà về vụ bán tài sản và mạo danh của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất.
 
Đức Tăng Thống đã vi phạm Hiến Chương?
Hiến Chương Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất  được ban hành ngày 04 tháng 01, năm 1964 và Bản Tu Chỉnh Hiến Chương được ban hành ngày 12 tháng 11 năm 1973 bởi Đại Hội Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất  khoá 4.  Nghĩa là cả hai bản Hiến Chương và Tu Chỉnh Hiến Chương đều đã được hoàn thành trước 1975, thời còn chính phủ Việt Nam Cộng Hoà tại miền Nam. Hiện nay, 40 năm miền Nam mất vào tay giặc cộng, Đức Tăng Thống HT Thích Quảng Độ sau khi bị Việt cộng giam giữ trong các trại lao tù cải tạo đã bị giam lỏng tại Thanh Minh Thiền Viện ở thành phố  Saigòn. Trong một hoàn cảnh nghiệt ngã như thế nhưng Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đã tồn tại, dù những nhà tu bất chính lợi dụng danh nghĩa Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất để quyên tiền trục lợi cho cá nhân nhiều hơn là lo cho nhà chuà về việc đạo. Tình cảnh của Ngài thật là bi ai khôn xiết!
 
Sau Đại Hội “ly khai”  để tuyên bố về một Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất không HT Thích Quảng Độ, phe “sư ông bán chùa”  đã ra một Bản Tuyên Bố mà một Phật tử đã nhận định là đã vi phạm Hiến Chương GHPGVNTN. Ông Huệ Lộc đã viết về trường hợp ra khỏi Ban Biên Tập nguyệt san Đồng Hành như sau:
 
(Trích):
Cũng như mọi Phật tử khác, tôi cứ ngỡ rằng TT chủ tịch luôn luôn báo cáo mọi hoạt động của VHĐ2 về ngài Quảng Độ mỗi ngày và tờ Báo Nguyệt San Đồng Hành được sự đồng ý của Giáo Hội.  Nhưng tất cả mọi sự diễn tiến đều không hoàn toàn đúng như thế.  Sự thật  bị che đậy mãi  cho đến khi  có hai thông cáo của VHĐ trong nước gởi ra  VHĐ2 hải ngoại,  thì mọi người mới biết ra rằng từ nhiều tháng qua TT chủ tịch không liên lạc với Gíao Hội và tờ báo Nguyệt San Đồng Hành chưa được sự chấp thuận.   Thấy thế tôi đã rút tên ra khỏi ban biên tập của tờ báo nầy.
…..
(Ngưng trích)
Khi không tuân phục Viện Tăng Thống hay Viện Hoá Đạo trong nước thì rõ ràng đây là một tổ chức vi phạm Hiến Chương GHPGVNTN Ngày 04 tháng 01, năm 1964 và Bản Tu Chỉnh Hiến Chương ngày 12 tháng 11 năm 1973 bởi Đại Hội GHPGVNTN khoá 4. 
 
Bản Tuyên Bố Chung của Đại Hội nầy vi phạm:
 
1) Điều IX, Khoản 36 (a) và (b), Phần 2 về “The Unified Buddhist Church of Vietnam Overseas” (phải đọc với khoản 28 qui định về quyền của Đức Tăng Thống);
2) Điều IV, Khoản 11 và khoản 4 trong bản Hiến Chương GHPGVNTN;
3) Xem lai các Giáo Chỉ số 20 và 21;
4 “Khẩu từ” của Đức Tăng Thống vào ngày 16 tháng 10, 2015.
 
LS Steven Điêu nên xem lại luật của Toà Án Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ và Toà Án Tối Cao Pháp Viện Texas qui định Hiến Chương và Giáo chỉ thuộc về Tôn Giáo (ecclesiastical laws and policies) của Giáo Hội mẹ thì Toà Án Hoa Kỳ không có thẩm quyền xét đoán. Tóm lại, nói về luật đạo các ông cũng sai mà nói về luật đời thì các ông càng sai hơn.
 
Trong Bản Thông Cáo chung của”Sư ông bán chùa”, quan trọng nhất là Điều 1 qui định: “Tuân thủ đường hướng, lập trường của Hội Đồng Lưỡng Viện trong nước, nhưng độc lập về nhân sự tại hải ngoại để tránh những tình trạng xáo trộn không cần thiết.”
 
“Độc lập về nhân sự tại hải ngoại” nghĩa là gì?  Theo ngôn ngữ bình thường thì có thể hiểu:  “Tất cả những chức vụ điều hành và lãnh đạo trong VHĐ2 chỉ do VHĐ2 đề cử và chỉ định, Giáo Hội trong nước không được xen vào”. 
 
Điều 11 là quyền lực tối cao của Đức Tăng Thống bổ nhiệm nhân sự trong và ngoài nước cho cả hai Viện Hoá Đạo, Vì nhà nước Cộng sản muốn tước đạt quyền nầy nhưng không được hai Ngài Huyền Quang và Quảng Độ đồng ý, vì thế mà cả hai Ngài Huyền Quang và Quảng Độ bị cộng sản bắt tù đày và quản thúc
 
Bây giờ Bản Tuyên Bố chung của phe TT Giác Đẳng muốn một điều tương tự: VPII – VHĐ  có toàn quyền đề cử và chỉ định nhân sự một cách độc lập.  Điều 1 của bản Tuyên Bố Chung của “sư ông bán chùa” có tánh cách vô hiệu hoá điều thứ 11 của Hiến Chương GHPGVNTNLý do “tránh những xáo trộn không cần thiết” không phải là lý do chánh đáng để tuyên bố “độc lập về nhân sự”, phản lại Hiến Chương GHPGVNTN. (Ngưng trích)
 
Để đọc đầy đủ những điều vi phạm Hiến chương của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất của bản Thông Cáo Chung của “sư ông bán chùa” , quí độc giả có thể vào
 
Vì không hiểu rõ về Hiến Chương cuả Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất nên “sư ông bán chùa”  tự biên, tự diễn, coi giáo hội như  là chuà Pháp Luân, như của cha để lại cho con không bằng?
 
Sau bài viết này của ông Huệ Lộc, một ông Phật Tử khác tên là Lê Hữu Trung cho rằng Đức Tăng Thống tức HT Thích Quảng Độ cũng đã vi phạm Hiến Chương khi ra Giáo Chỉ cách chức 6 nhân sự trong đó có “sư ông bán chùa”, ông Trần Đình Minh, sư bà Nguyên Thanh. Lập luận của ông này không khác lập luận đòi VPII – VHĐ độc lập về nhân sự của “sư ông bán chùa.”.
 
Ông Lê Hữu Trung viết:
(Trích):
1.    Căn cứ Hiến Chương GHPGVNTN, chúng tôi nhận thấy:
– Theo Điều thứ 11 CHƯƠNG THỨ TƯ của Hiến Chương GHPGVNTN,  trong 6 nhiệm vụ của Đức Tăng Thống không có nhiệm vụ nào là Đức Tăng Thống có thẩm quyền trực tiếp bổ nhiệm thành viên Ban Chỉ Đạo VHĐ và Văn Phòng II VHĐ như phần Chiếu thứ hai đã nêu ra.
 
– Theo Điều thứ 18 CHƯƠNG THỨ TƯ của Hiến Chương GHPGVNTH: Ban Chỉ Đạo VHĐ do Hội Đồng Giáo Phẩm Trung Ương đề cử, Đại Hội GHPGVNTN bầu cử và Đức Tăng Thống Tấn phong (Đức Tăng Thống không có thẩm quyền trực tiếp bổ nhiệm thành viên Ban Chỉ Đạo  VHĐ).
 
(Ngưng trích)
Điều Răn thứ 13 của Đức Phật: Khiếm Khuyết nhất đời người là kém hiểu biết
 
– Điều 11 / Chương Thứ Tư của Hiến chương Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất có 6 điều về Nhiệm vụ Đức Tăng Thống.
 
– Điều 3: Đức Tăng Thống ban Giáo chỉ tấn phong Ban Chỉ đạo Viện Hoá Đạo sau khi Đại hội GHPGVNTN bầu cử.
 
– Điều 4: Đức Tăng Thống triệu tập và chủ toạ Đại hội Bất thường trong trường hợp đặc biệt, liên quan đến sự tồn vong của đạo pháp.
 
Điều 4 quy định Đức Tăng Thống có quyền triệu tập Đại hội Bất thường liên quan đến sự tồn vong của đạo pháp. Vụ “sư ông bán chùa”  họp đệ tử,  ra quyết định ly khai, đưa 6 người vào giáo hội  thì  Đức Tăng Thống  phải triệu tập Hội đồng Lưỡng Viện giải quyết vấn đề bằng Giáo chỉ ra hải ngoại thì có gì là sai Hiến Chương?
 
Về Nhiệm vụ Đức Tăng Thống với vấn đề nhân sự thì lại phải liên kết Điều 11 với  Điều 28 về Viện Hoá Đạo:
 
Điều 28: Một trong các chức vị thuộc Viện Hoá Đạo các cấp là 4 năm:
 
– Nếu là Chức vị trong Ban Chỉ đạo (từ chức vụ Tổng vụ trưởng trở lên) thì do Ban Chỉ Đạo  Viện Hoá Đạo trình Hội Đồng Giám Luật xét và trình Hội Đồng Giáo Phẩm Trung ương  biểu quyết,  Đức Tăng Thống duyệt y. (Ghi chú: Hội Đồng Giám Luật và Hội Đồng Giáo Phẩm Trung ương nằm trong Viện Tăng Thống)
 
– Nếu là Chức vị từ cấp Miền trở lên do Ban Chỉ đạo Viện Hoá Đạo đề nghị và do Đức Tăng Thống duyệt y. (Ghi chú: Duyệt y bằng Giáo chỉ).
 
Do đó, vấn đề nhân sự VPII – VHĐ của phe “sư ông bán chùa” làm sao độc lập khi Hiến chương của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất quy định nhân sự của VPII – VHĐ phải được trình lên Hội đồng Giám luật và Hội đồng Giáo Phẩm Trung ương nằm trong Viện Tăng Thống biểu quyết trước khi được Đức Tăng Thống tức HT Thích Quảng Độ chuẩn y?
Ông Lê Hữu Trung lại cho rằng HT Thích Quảng Độ sai Hiến Chương vì:
(Trích):
 
Theo Điều thứ 36, CHƯƠNG THỨ CHÍN của Hiến Chương thì Thành viên Văn Phòng II VHĐ do Viện Trưởng VHĐ thỉnh tuyển và chỉ định (Đức Tăng Thống cũng không có thẩm quyền này). 
(Ngưng trích).
 
Điều thứ 36, CHƯƠNG THỨ CHÍN của Hiến Chương qui định điều gì?
 
1.    Văn phòng II Viện Hoá Đạo trực thuộc sự chỉ đạo và điều hành của Viện trưởng Viện Hoá Đạo trong nước. Thành viên Văn phòng II VHĐ do Viện trưởng Viện Hoá Đạo thỉnh tuyển và chỉ định; tuỳ theo nhu cầu, hoàn cảnh, các thành viên có thể được bổ sung, hoán chuyển hay thay đổi”. Điều 36 (b) cũng phải liên hệ trở lại Điều 28 của Hiến Chương thượng dẫn trước kia. Nghĩa là:
2.     
– “Nếu là chức vị từ cấp Miền trở lên do Ban Chỉ đạo Viện Hoá Đạo đề nghị và do Đức Tăng Thống chuẩn y”.
 
– Chi bộ GHPGVNTN Hải ngoại được quy định như cấp Miền trong nước. Cấp Miền là cấp liên tỉnh.
 
Thế thì nếu theo Hiến Chương cuả Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất làm sao mà “sư ông bán chùa”  lại có thể ra thông cáo đòi “độc lập về nhân sự” nếu không phải là một dự mưu từ trước, bán chùa và sau đó, ly khai với giáo hội mẹ? Những bài viết thiếu hiểu biết như bài viết cuả ông Lê Hữu Trung, người tự xưng là một Phật Tử cao niên ở miền Nam Cali cho rằng HT Thích Quảng Độ hành động sai Hiến Chương của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất khi Ngài khai trừ “sư ông bán chùa,” khiến cho nhiều Phật Tử đứng trước những danh từ dao to, buá lớn như Hiến Chương, như  Giáo Chỉ bị “sư ông bán chùa”  đánh lận con đen, tung hỏa mù làm rối trí.
 
Thật ra vấn đề có thể tóm gọn và dễ hiểu hơn nhiều:
 
Sư Giác Đẳng, trụ trì chuà Pháp Luân ở Houston được HT Thích Quảng Độ cho làm chủ tịch VPII – VHĐ vào ngày 13 tháng 6, 2014, một cơ sở đại diện cho Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất tại Hoa Kỳ. Đức Tăng Thống tức HT Thích Quảng Độ trong nước chỉ thị cho tăng ni và Phật tử ở hải ngoại giúp sư Giác Đẳng quyên tiền mua chuà làm cơ sở sinh hoạt cho VPII – VHĐ. (xin vao báo Đồng Hành đọc 10 bài “Sư ông bán chùa” viết để biết “Sư ông bán chùa” ca tụng Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ và dùng Đức Tăng Thống để quyên tiền như thế nào) Sư Giác Đẳng cùng đệ tử là LS Steven Điêu quyết định mua một thiền đường cuả Đài Loan và gọi nơi này là chùa Phật Quang. Trong một thời gian ngắn, “sư ông” Giác Đẳng mua được chùa nhưng không công bố sổ sách chi thu. Khi Giáo Hội trong nước đòi sư Giắc Đẳng gửi bảng báo cáo tài chánh (lên đến hàng triệu đô la) thì sư Giác Đẳng xin từ chức (8/4/15). HT Thích Quảng Độ chấp nhận thư xin từ chức của sư Giác Đẳng (8/8/15) và yêu cầu ông giao tài sản của Giáo Hội tức của VPII – VHĐ trong đó có chùa Phật Quang cho người được HT Thích Quảng Độ bổ nhiệm vào chức vụ chủ tịch VPII – VHĐ thay sư Giác Đẳng là HT Thích Huyền Việt.
 
10 ngày sau khi từ chức, từ đó sư Giác Đẳng mang ô danh là “sư ông bán chùa,”  khi tự mình thành lập một Hội Đồng Quản Trị với 6 người “lạ” không phải là thành viên cuả Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất trong đó có LS Steven  Điêu. Ông này được “sư ông bán chùa” cho làm chủ tịch Hội Đồng Quản Trị đã ký giấy bán Chuà Phật Quang dưới giá thị trường để trả nợ mà “sư ông bán chùa”  cho biết đó là nợ mua chùa nhưng lại không có giấy tờ chứng minh. Lý do bán chùa là vì Chuà Phật Quang bị cấm chỉ không hoạt động được vì nhiều lý do, những lý do quan trọng nhất là chùa chỉ có ½ mẩu đất trong khi luật của thành phố Huntington Beach phải là một mẩu đất. Chưa hết, đường Chuà Phật Quang chỉ có  2 “lanes” trong khi luật của thành phố muốn đổi từ khu nhà ở qua khu thương mại phải là 4 “lanes” (Đoạn này ông LS Steven Điêu nói tiếng Anh nghe không rõ nên rất là khó hiểu) 
 
Câu chuyện chỉ giản dị có thế. Nhưng vì chuyện mua bán chùa Phật Quang có nhiều chữ “khoảng” trước những con số nên sinh ra nhiều chuyện. Trước đây qua 10 lá thư hàng tuần do chính “sư ông bán chùa”  báo cáo trên diễn đàn Phòng Thông Tin Phật Giáo Thế Giới hay trên báo Đồng hành, số tiền quyên được “khoảng” $900,000. Nhưng trong thông cáo bán chùa thì tiền  quyên được chỉ còn “khoảng” $500,000 (hụt đi “khoảng” $400,000),  tiền mượn “khoảng” $800,000, mua chùa Phật Quang “khoảng” 1 triệu 3, bán “khoảng” 1 triệu 1, người mua trả trước “khoảng” $200,000 còn lại “khoảng” $900,000  trả dần mỗi tháng khoảng $100,000 cho Ủy Ban Thanh Lý “Nợ” trả dần. Ôi, những con số không biết nói đã làm hại nhà chuà!
 
Ca dao miền Nam chế diễu những cô gái “sexy” nhưng khi thất tình thì đòi đi tu như sau:
 
Em ơi, em có đi tu thì để cái lu mắm sặc ở nhà
 
Đừng mang lên chuà báo hại thầy tu
 
Nhiều độc giả và các nhà báo bạn thắc mắc là không biết chùa của “sư ông bán chùa” có bị mấy cái hủ mắm sặc lưu lạc đến không mà từ khi vụ “sư ông bán chùa” bùng nổ thì  mùi xú uế bay ra tùm lum. Một ông Phật tử ở xa, tận bên Thụy Sĩ gửi thư cho các cơ quan truyền thông trong đó có Saigòn Nhỏ để nhờ lên tiếng về việc hai ông sư mượn tiền không trả. Quí vị có thể vào đây để đọc thêm chi tiết vì trang giấy cuả chúng tôi có hạn:
 
 
Ông Phật tử này nêu đích danh 2 ông Sư mượn 200,000 Quan Thụy Sĩ rồi quịt, vu khống Phật Tử, đuổi sư cướp Chùa là “sư ông bán chùa” và “thầy” của ông ta. Phật tử này sẳn sàng đối chất với 2 vị này để làm sáng tỏ vấn đề. Sư HG thì đã viên tịch chỉ còn “sư ông bán chùa” đối diện với cái hủ mắm càng ngày càng bốc mùi trong sân chùa. Ông Phật tử tên Minh Dũng này là một người có khả năng viết rất “sắc bén”, nếu ông hành nghề viết phiếm hơn Đào Nương tôi là cái chắc.  Cứ đọc cái xì-lô-găng mở đầu bài viết cuả ông thì rõ.
 
(Trích):
Mọi hành động đánh phá Tôn Giáo là tiếp tay cho Việt Cộng!
Mang áo tu sĩ làm chuyện lưu manh là tiếp tay cho Việt Cộng!
Chúng tôi, những người thầm lặng, xin lên tiếng về hành vi kém đạo đức của những con người mang áo Cà Sa nhân danh tu sĩ nhưng làm chuyện tai tiếng cho Giáo Hội khiến hàng ngàn Phật tử phải nhỏ lệ.  Chúng tôi phải lên tiếng vì nhìn thấy Tôn Giáo đang bị những thành phần theo chủ thuyết cộng sản, việt gian lưu manh lợi dụng, lên tiếng vì cho đến giờ phút nầy chúng tôi chưa thấy những vị có trách nhiệm trực tiếp hay gián tiếp trong hàng giáo phẫm đại diện Phật Giáo trong và ngoài nước có tiếng nói gì cho vụ việc nêu trên. một sự im lặng rất đáng ngờ vực !…
 
(Ngưng trích).
 
Theo ông Phật tử này thì “sau nhiều năm liên lạc với hai vị bằng viết thư, FAX, điện thoại, đi qua tận Mỹ gặp quý Ngài nói chuyện, nhưng vô vọng, chúng tôi rất cố gắng trong sự kính nể tuyệt đối, hòa nhã từ lời văn tiếng nói bằng mọi cách chỉ muốn giãi quyết chuyện nầy trong vòng riêng tư, cố tránh chuyện vạch áo cho người xem lưng, và quý Ngài với nhiều lý luận không thuyết phục cố tình không hoàn trã món nợ 200‘000.- Sfr (tiền ThụySĩ) do chính hai vị này thay mặt đại diện và chịu trách nhiệm cho Chùa PHAP LUAN Houston Mỹ đã ký mượn cũa Chùa Phật Tổ Thích Ca Thuỵ Sĩ.
 
(Trích):
Mới đây nhất, cách nay 3 tháng chúng tôi có nghe lời phát biểu của Sư Thích Giác Đẳng (Audio) chúng tôi liên tưởng đến năm xưa những tên đại BIP to mồm lớn tiếng có 10,000 kháng chiến quân, có 17,000 quân ngoài biên thùy lường gạt đồng bào… v..v.. Thích Giác Đẳng không ngoại lệ
 
….
Chúng tôi yêu cầu những vị có trách nhiệm trực tiếp hay gián tiếp của văn phòng 2 viện hóa đạo và đại diện cũa Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất trong và ngoài nước hãy tìm hiểu sự thật và giải quyết vấn đề nầy. Hành động im lặng tiếp tục là bao che cho sự lưu manh của 2 nhân vật nói trên, hay coi thường Phật Tử. Chúng tôi chờ đợi sự trã lời, họp tác làm việc và đóng góp ý kiến cũa quý ngài, ý kiến cũa quý vị đồng hương ….
Nam Mô A Di Đà Phật.
Nay kính
Minh Dung (http://minhdung-ch.blogspot.com) xin kính mời quý vị vào xem.
 
(Ngưng trích).
Theo Luật Phật, một vị Tỳ kheo phải giữ 250 giới, Tỳ kheo ni phải giữ nhiều hơn, 348 giới  (bất công thiệt)  trong đó tội nặng nhất đứng đầu các giới luật là 4 Trọng giới: sát sanh, trộm cắp, tà dâm, nói dối. “sư ông bán chùa” còn trẻ, lúc nào cũng có cô hàng hoa theo làm thủ quỷ, một công việc mà ở ngoài đời, người ta gọi là nâng khăn, sửa túi, “sư ông bán chùa” không phạm giới mới là chuyện lạ. Nhưng dù sao thì chuyện sư ông và cô hàng hoa cũng là ngẫu hứng cho những vần thơ “huề vốn” sau đây:
 
Thiện Tai! Thiện Tai! Tại Thiên! Tại Thiên!
Trời đã sinh ra ta sao còn sinh ra… cô hàng hoa.
Thế là Tại Ta! Tại Ta! Chứ chẳng phải Tại Thiên!
 
Dưới chế độ cộng sản vô thần, chùa Việt Nam vắng bóng Phật đã đành, chùa ở hải ngoại cũng hiếm khi thấy Phật. Nhưng qua sự quyên góp dễ dàng của các “siêu thị Phật”  thì biết rằng chúng sinh có tâm Phật, muốn hướng về Phật quả thật là không thiếu. Đại họa của Phật giáo Việt Nam là ở đó: không thiếu con Phật nhưng những bậc chân tu giữ được 4 trọng giới theo qui định của Luật Phật sao mà hiếm như lá muà thu!
 
Đào Nương

International fight over Buddhist temple

Posted: Oct 23 2015 06:18PM CDT
Video Posted: Oct 23 2015 06:16PM CDT
HOUSTON (FOX 26) - An international tug of war from Saigon to Houston has landed the organizers of a Buddhist temple in court.

A lawsuit was filed today against a group of Houstonians who raised $1.3 million to build a temple for the Unified Buddhist Church of Vietnam.

The church was built in California, but according to the lawsuit the Houston group turned around and sold it in September.  

Now some of those who have donated and loaned the church money to build the holy house want to know where the money has gone.

Tammy Tran, who represents donors and lenders, says people in the Houston Vietnamese community worked hard for the money they gave to the church and they want it accounted for by the courts.  

Steven Dieu, who was sued over the temple, says they sold the church because temple leaders in Vietnam demanded they turn over the California facility and assume all the debt.

Dieu says they have some of the money from the sale of the church in a trust and they will return it to donors who request a refund.  

He says those who raised money for the temple did absolutely nothing wrong.
GIÁO HỘI VÕ VĂN ÁI LÀM TIỀN ?
Bảo Quốc Kiếm
(BÀI 3)

Việc xây dựng cơ sở vật chất thì đối với bất cứ Hội đoàn nào, tổ chức... nào cũng là một việc cần thiết. Phật giáo cũng thế. Tuy nhiên, đối với Phật giáo thì việc xây chùa chỉ nhằm vào ba mục đích chính:
1-Học đạo
2-Hành đạo.
3-Truyền đạo
Ngoài ba chuyện này, nó không còn một ý nghĩa, mục đích nào khác. Vì ba mục đích này, tôi luôn luôn ủng hộ việc xây dựng chùa tháp. Thế nhưng việc xây dựng ấy phải phù hợp với nhu cầu thực tế. Vậy thử xem nhu cầu ấy là gì ?
Một là nhu cầu của Phật tử tại gia:
Có thể có nhiều nơi không có chư Tăng Ni hành hoạt, mà những người Phật tử tại gia gom lại với nhau lập chùa để thờ phượng và tụng kinh, cầu nguyện. Đây là một dạng của việc hành đạo.. Do đó, phải xem thử lúc đó có bao nhiêu người, dự kiến tương lai sẽ có bao nhiêu người để mà xây dựng cho phù hợp. Điểm quan trọng nguồn tài chánh ở đâu ?
Cổ nhân nói một cách đơn sơ: “liệu cơm gắp mắm”. Triết lý ấy thật sống động. Nếu làm những việc ngoài khả năng thì chỉ mang lại một kết quả bi thảm mà thôi, nhất là tại hải ngoại. Làm ra một căn nhà, thì tất nhiên vấn đề điện, nước, thuế, bảo hiểm... phải có. Thuế thì tuỳ nơi, có thể không trả hay rất ít.
Việc quan trọng nhất là nếu có cơ hội thì thỉnh Thầy, Cô làm Trú trì hay lãnh đạo tinh thần. Trong cả hai trường hợp, phải biết rõ vị ấy từ môn phái nào, thầy tổ là ai, xuất thân từ đâu..., chứ không thể thấy cái áo là gọi ông thầy, bà cô. Nếu họ không tự động cho biết, giấu giếm lý lịch, tăng tịch thì rõ là thứ giả. Không nên mời vào để tự chuốc rắc rối về sau.
Thứ hai,trong trường hợp có vị Tăng Ni đến nơi nào đó để quyên góp làm chùa, thì cũng phải biết rõ mọi vấn đề như vừa nêu thì chúng ta mới góp công sức cho họ. Bằng ngược lại, thì không khéo đem tiền cho chúng xài để diệt Phật Giáo. Công đức chỉ phát sinh khi hành đúng pháp. Công quả nếu có chỉ khi chúng ta cúng dường cho người tu thật sự, chứ cúng cho Ma sao có công quả, công đức, ngược lại thì tổn phước là chắc chắn rồi.
Việc xây chùa cũng thế, nhu cầu thực sự như thế nào ? Vùng ấy cần xây to nhỏ...chứ không thể nào một “anh tu” nhí mà lại đặt ra vấn đề làm chùa thật lớn, thật sang trọng. Nếu kẻ nào như thế thì biết ngay chúng là Ma.
Người Phật tử phải thân cận để xem “Thầy, Cô” thực hành tu tập ra sao, đi đứng, nằm, ngồi, nói năng, xử sự...thế nào, không thể nhắm mắt tin càn để lũ bá vơ đem chùa làm chính trị, kinh tế cho chúng. Thời đại này và nhất là hải ngoại, đòi hỏi chúng ta phải biết rõ. Khi đã biết được thân giáo, ngôn giáo của vị Thầy, Cô đúng như luật-pháp chúng ta phải giúp họ hoàn thành việc hành đạo và truyền đạo, không nên quấy rầy khi họ không làm theo lệnh “cs”.

Tôi xin phép nói vài điều như thế để thấy rằng cái nhu cầu TRỤ SỞ VĂN PHÒNG II là hoàn toàn không cần thiết. Do đó, cái trò làm tiền này thật trơ trẽn, tồi tệ. GHPGVNTN từ khởi thủy và nhất là hơn mười năm “cường thịnh” tại miền Nam, GH không bao giờ đặt điều kiện làm trụ sở cho GH Trung Ương. Lúc đó Tăng Ni miền Nam của GH rất đông, Phật tử nhiều vô kể...cũng không ai nhận thấy có nhu cầu lập Văn Phòng GH Trung Ương cả. Tại Hải ngoại thì GH Hoa Kỳ là lớn nhất, nhưng suốt từ 1992 đến 2005 thì lúc đó cường thịnh nhất cũng không vị nào đòi lập TRỤ SỞ.
Thế thì nay chỉ còn lại năm ba mống chẳng ra gì lại quyên tiền làm trụ sở VPII chỉ là một trò “làm tiền trần truồng không hổ thẹn”.
Trên nguyên tắc HC, VPII chẳng có tổ chức, chẳng có hệ thống ngang dọc gì cả. Nó chỉ là một cái tên do Võ Văn Ái viết ra để nó lợi dụng mà thôi. Hiến chương của nó (12-11-2011) còn nằm chèm bẽm trên “bàn thờ” Trang nhà gọi là ghpgvntn.net không hề nói đến cái tổ chức ấy là gì, tròn hay méo, trắng hay đen gì cả; vậy làm sao nó có thể hợp pháp, hợp lý, hợp tình được ?
Cũng trên nguyên tắc, nó chỉ là một cái tên “đại diện GH trong nước”; như thế nó không có giá trị gì với các quốc gia khác, thì làm sao làm trụ sở.
Võ Văn Ái lại đẩy tên hai ông già ra làm bàn đạp. Nhưng một ông nằm tại Thanh Minh Thiền Viện không thấy trời trăng, chỉ tuân lệnh nó. Một ông già nhà quê ở làng Phú Ốc, Hương Trà khụm khịu biết gì tình hình, văn hoá, đời sống hải ngoại, nhất là đám cô hồn sống của ông mà đòi làm “VUA TRỤ” ?
Cái tuồng hát dỡ khẹc do Võ Văn Ái đạo diễn nó lại thô tục xấu xa không thể tả. Như trước đã nói, tâm thư thì ông còn đang viết, Thông Bạch số 15 viết sau, thế mà lại:
Trụ sở văn phòng II là tài sản chung của Giáo hội, do đó, để việc vận động mua bất động sản được sự ủng hộ rộng rãi của nhiều người và dư luận quần chúng hưởng ứng, nay được sự góp ý của Viện Tăng thống, tôi xin đề nghị mấy việc như sau”.
 
Ông chưa viết “tâm thư”, ông chưa ra Thông Bạch, thì ai biết mà được: “sự ủng hộ rộng rãi của nhiều người và dư luận quần chúng hưởng ứng” ? Bố láo vừa thôi Võ Văn Ái ơi. Phải chăng nên sửa lại là nhiều Ma quỷ và “lột quần chúng” để kiếm ăn ? LỪA NGƯỜI TA VỪA THÔI CHỨ VÕ VĂN ÁI ???

Cái dốt lại lòi ra quá trơ trẽn: “tài sản chung của Giáo hội”, nhưng gh chỉ có trong nước CHXHCNVN, thì làm sao làm chủ cái “trụ sở VPII tại MỸ” ?
Nực cười không khi nó tự phanh cái mặt mà viết:
Do đó, Giáo hội dự kiến sẽ mua một cơ sở trong vùng thủ đô người Việt tỵ nạn tại Orange County để tiện việc sinh hoạt của Tăng, Ni và tín đồ. Theo tìm hiểu ban đầu, cơ sở trị giá khoảng một triệu (1.000.000 USD) Mỹ kim, cơ sở nầy hiện đã được Ban Kiến thiết (xem thêm THÔNG BẠCH BAN KIẾN THIẾT) chọn mua và tiến hành thủ tục pháp lý”
  Xây trụ sở thì chỉ dùng vào công việc của VPII thôi, chứ làm gì có chuyện “tiện việc sinh hoạt cho Tăng Ni và tín đồ” hả Ái ? Tăng Ni nào cũng có chùa rồi; vậy họ phải sinh hoạt chùa họ, chứ không lẽ tới VPII nhảy đầm ?
Hoặc giả, Võ Văn Ái đang chuẩn bị chùa cho Thiện Tài Phan Minh Đức ..Huyền Châu..... ?
Sau vụ Viên Lý Điều Ngự thành công, và tiếp tục hốt bạc triệu...nay lại bày trò khác ??? Thật là một bộ mặt trần truồng vô liêm sỉ !
Giáo Hội nào dự kiến ? Không lẽ ông già nhà quê Phú Ốc “tự dự kiến” ? Nếu nói GH thì họp lúc nào, tại đâu, với ai và Biên Bản họp như thế nào ? NOT AT ALL !!!
Ông đang viết tâm thư, chưa thành lập Ban Kiến Thiết, vậy Ban nào: “hiện đã được Ban Kiến Thiết chọn mua” ? Vậy ban kiến thiết ấy là người từ La Mã hay Hà nội, chứ ông:
nay được sự góp ý của Viện Tăng thống, tôi xin đề nghị mấy việc như sau........THÀNH LẬP BAN KIẾN THIẾT”.

Viện Trưởng (Tổng Thống) ra một Thông Bạch được anh “Nhám đóc” xưng là “Thông bạch thành lập....” nhưng Viện Trưởng chỉ được phép “đề nghị thành lập”; vậy thì ai là người “phê chuẩn” cho ông, nếu không phải Võ Văn Ái ? Sao VTT chỉ có quyền góp ý, chứ không phải “chấp thuận” hay “phê chuẩn” ? Vậy thì cái GH ấy chỉ là một tổ chức vô luân sao ? Nhưng nếu chỉ đề nghị, vậy trước đó BKT nào mà đã quyết định mua ?
TOÀN LÀ LỜI LẼ LÁO KHÓET, NGU ĐẦN MÀ ĐỔ CHO ÔNG GIÀ VIỆN TRƯỞNG.

Đọc đoạn này, chúng ta thấy ngay một trò gian lận khi chưa có “trụ”:
1| Về Pháp lý :
 
Thực hiện việc xin Pháp lý Giáo hội để làm nền tảng cho các sinh hoạt của GH ; Pháp lý mua bất động sản xin ghi rõ : GHPGVNTN Hải ngoại tại Hoa Kỳ, Văn phòng II, Viện Hóa Đạo.
2| Thực hiện Pháp lý
 
Thượng tọa Thích Giác Đẳng tiến hành lo việc xin pháp lý cho Văn phòng II Viện Hoá Đạo Hải ngoại tại Hoa Kỳ.
Tại sao Chủ Tịch không đảm nhận việc pháp lý mà phải Giác Đẵng ? Đừng cãi vì Phạm Đẵng là Tổng Thư Ký nhé; vì phần trước đã léo lận đặt GHHK của Đẵng lên trên VPII.
Bây giờ lại chơi trò “con đẻ cha” hả Võ Văn Ái ? GHPG/VNTN/HNTHK đã có phép sinh hoạt từ lâu rồi, cần chi xin lại ? Hiến chương các ngươi bắt buộc phải ghi VĂN PHÒNG II VIỆN HÓA ĐẠO lên trên, rồi mới ghi tên GHHK xuống dưới; vậy tại sao nay đặt VPII dưới GHPGVNTN hải ngoại tại Hoa Kỳ ? Nếu VPII đã nằm trong GHHK, thì Văn Phòng GHHK và VPII là một, sao nói lập trụ sở VPII ? Bố láo.
Nghĩa là nói ngược, nói xuôi tuỳ ý, chẳng có một nguyên tắc nào cả. Tôi tự hỏi tại sao điều này xảy ra và tìm câu trả lời, thì không có ý nghĩa nào đẹp mắt hơn chuyện XÂY LẦU ĐỒNG TƯỚC CHO CẶP ÁI-PEN, mà trước hết phải để tên Phạm Đẵng. Sau đó, Võ Văn Ái cách chức Trí Lãng, trao cho Đẵng Chủ Tịch VPII. Khi nói Amen xong, Võ Văn Ái sẽ lên Phó Viện Trưởng và làm Chủ Tịch VPII thay Đẵng và trở thành ông chủ của “tru sở” tại Cali một cách đương nhiên.
Thời gian nữa, Ái đá hoặc thủ tiêu ông già Phú Ốc (nay 86 tuổi) Võ Văn Ái chính thức làm Viện Trưởng và Ái có thể bán “trụ sở” bỏ tiền vô túi khỏe re. Người mua có thể là Phạm Đẵng hay Huyền Việt chứ không ai khác; với “giá hữu nghị”; nghĩa là chia nhau.

Có thể có vị nói rằng tôi nói sai, vì Hiến Chương bắt buộc Viện Trưởng phải là Tăng Sỹ, chứ Ái CS làm sao được ? Thưa quý vị, ngay khi GH còn năm mười người trong nước, ngoài này cũng còn một số, thế mà nó TU CHÍNH HIẾN CHƯƠNG MỘT MÌNH MÀ TẤT CẢ CÚI ĐẦU IM LẶNG, thì khi còn năm ba ngoe, hắn làm gì không được.

Hổ thẹn không hả các Thầy Viên Định, Viên Lý...Thiện Hạnh ??? Hỏi vậy, chứ nếu các thầy trả lời như Phi Công Nguyễn Thành Trung là: “tôi đâu phải VNCH, mà là CBCS làm theo lệnh đảng, thì làm sao gọi tôi phản bội ?
Hoặc nói là: “tôi đâu phải Tăng sỹ Phật giáo mà nói chuyện Tàm Quý, Nhân quả với tôi” ? thì ai mà trách các thầy được, phải không ???

(CÒN TIẾP)
BQK- 08-6-14

 

Subscribe to our Newsletter

Contact our Support

Email us: Support@templateism.com

Thành Viên của Website