CHÍNH KHÍ VIỆT

Thursday, May 7, 2015

Duyên Lãng Hà Tiến Nhất: CHUYỆN NHỎ - VIỆC KHÔNG NHỎ

 CHUYỆN NHỎ - VIỆC KHÔNG NHỎ
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

CHUYỆN NHỎ - VIỆC KHÔNG NHỎ
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất
     Chữ VIỆC ở đây ý nói là VẤN ĐỀ. Mấy bữa trước đi công chuyện về, thấy có anh bạn gọi để lại lời nhắn trong máy "Làm sao Ba Cây Trúc nó đập ông dữ thế? Vào đọc gấp đi kẻo hết." Tôi tìm vô để xem ông già Lê Hùng đập tôi ra sao. Sau đó tôi gọi qua Âu Châu để thăm dò một người bạn khác. Anh bạn giải tỏa cái ngu của tôi bằng một câu chửi bới rất dễ thương: "Mày không biết Lê Hùng và Ngô Thanh Hải là đôi bạn nối khố hay sao? Thiên hạ chửi mày ngu, đáng lắm!" Tôi hiểu ra và than thầm trong bụng: "Thì ra là thế. Thù cá nhân và trả thù. Tính quân tử của một ông già sắp xuống lỗ, nhưng lại mơ một chỗ đứng trong cái nghề làm truyền thông bựa để chống cộng cuội!"
     Sau khi phổ biến bài viết "TRÒ ĐẠI BỊP" phê phán chuyện đổi chữ QUỐC HẬN thành JOURNEY to FREEDOM của Ngô Thanh Hải, tôi nhận được nhiều ý kiến phản hồi. Số lượng phản hồi nhiều có lẽ chỉ thua bài "Thánh Nữ, Đứa Con Của Thằng Cuội" trước đây của tôi. Cám ơn Ông Trời, ý tưởng trong bài của tôi đa số đều tán thành và đồng thuận. Phản hồi gay gắt và thô bạo nhất là bài viết của tác giả JB Trường Sơn với tựa đề "Bình luận về bài viết 'Trò Đại Bịp' của Duyên Lãng Hà Tiến Nhất" đăng trên trang Web Ba Cây Trúc và được một ngưòi bỏ lên internet.
     Tác giả JB Trường Sơn - theo một số người - là nick của ông già Lê Hùng, chủ nhân trang mạng Ba Cây Trúc, lý do là vì cả hai đều là công giáo, có tên thánh là Jean Baptiste (JB.) Cũng có người nói là hai nhân vật này khác nhau. Dù sao, theo chỗ tôi biết thì tác giả JB Trường Sơn là một cây bút chủ lực, có quyền quyết đoán về bài vở và đường lối của Ba Cây Trúc. Theo nguyên tắc pháp lý "Tội qui vu trưởng," bài bình luận chửi bới tôi do JB Trường Sơn viết, hay Lê Hùng viết cũng thế thôi. Người chịu trách nhiệm vẫn là Lê Hùng. Trong bài bình luận, tác giả JB Trường Sơn từ đầu chí cuối chửi bới tôi ngu, và cuối cùng kết án tôi như là một quan tòa nghiêm khắc: "Đến đây chắc cũng đủ để tác giả Duyên Lãng Hà Tiến Nhất nhận biết rằng mình cần giác ngộ, kẻo càng ăn bả, càng chưởi người khác vì viết theo đơn đặt hàng… thì lời chưởi đó sẽ quật ngược vào mặt mình. Cũng xin nhắc lại lần nữa là chúng tôi không chụp mũ ông mà chúng tôi phân tích rõ ràng vết nhơ trên miệng của ông để mọi độc giả của Ba Cây Trúc thấy được sự ngu dốt của một tên bồi bút cho VC, chỉ biết nhận tiền để viết chứ chẳng hề dùng trí tuệ để phân rõ đúng sai." Điều cần nhấn mạnh là, bài gọi là bình luận của JB Trưòng Sơn không phải là một bài văn nghị luận và phê bình như thường thấy trên các diễn đàn văn học, mà là một mớ hiểu biết ấu trĩ và phản động đối với lịch sử của Dân Tộc. Tác giả viết bài này ngụy biện và xuyên tạc những luận chứng lịch sử trong bài Trò Đại Bịp của chúng tôi với mục đích bôi bẩn và triệt hạ.
     JB Trường Sơn và Lê Hùng khinh miệt và chửi bới tôi ngu dốt. Chuyện này là chuyện nhỏ, tôi không care, bởi vì, ngu hay khôn, hay thông minh chẳng qua là khả năng nhận thức hơn kém giữa người này với người nọ. Cái khả năng này không phải tự mình có, mà là do Trời phú. Thượng Đế ban cho tôi có bấy nhiêu, tôi cám ơn Ngài. Thế thôi. Còn như JB Trường Sơn và Lê Hùng chửi tôi là bồi bút cho VC, nhận tiền của VC để viết, tôi coi đó là một sự nhục mạ, đồng thời là một lời vu cáo ác độc, vô liêm sỉ, và vô luân để hại tôi. Việc này làm tổn thương trầm trọng đến danh dự của tôi. Tôi không mấy tin vào luật pháp của bất cứ quốc gia nào, nhưng hoàn toàn tin tưởng vào luật Trời: vu cáo làm mất danh dự của người nào phải công khai xin lỗi và đền bù thiệt hại cho người đó, nếu không là mang tội. JB Trường Sơn và Lê Hùng đều là người công giáo. Vậy tôi thách thức hai người một lời thề trước Thánh Giá Chúa. Nếu hai người vu cáo tôi, nguợc lại, nếu tôi có ăn tiền của VC mà chối, ai sai thì đời sau kẻ đó sẽ không bao giờ được nhìn thấy Chúa. Một lời thề đơn giản thôi, ông Lê Hùng và JB Trường Sơn có dám thề không? Vấn đề tố giác tôi ăn tiền của VC để viết lách không phải là việc bầy tỏ quan điểm chính trị, càng không phải là sự thể hiện tinh thần chống cộng đứng đắn, mà là sự vu khống trắng trợn, một tội ác.
     Dù sao thì cả lời chửi bới "ngu si" và việc vu cáo làm "bồi bút" đối với tôi cũng chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng chuyện nhỏ này đưa đến một vấn đề lớn và quan trọng mà tôi bất đắc dĩ phải nói ra. Đó là việc tôi bắt buộc phải kết thúc một chuỗi dài những nghi ngờ để đi đến kết luận rằng: "Trang web BA CÂY TRÚC do các ông Lê Hùng làm chủ và ông JB Trường Sơn trợ tá là một cơ quan tuyên truyền hòa hợp hoà giải với Việt gian cộng sản." Bài bình luận của JB Trường Sơn là sự kiện cuối cùng khiến tôi đi đến kết luận này. Nó chẳng khác gì người ta nói "giọt nước làm tràn ly" vậy. Để minh chứng nhận định của tôi không phải vô căn cứ, trong bài này, tôi sẽ đưa ra hai luận chứng. Thứ nhất, vạch ra những điểm quan trọng trong bài nghị luận của JB Trường Sơn để thấy ông ta xuyên tạc và ngụy biện như thế nào, và để hiểu tại sao ông ta lại xuyên tạc và vu cáo tôi. Thứ hai, trình bầy những sự việc và khuynh hướng hòa hợp hòa giải, cùng là sự man trá trong nghề làm truyền thông thân cộng của website Ba Cây Trúc như thế nào. Dĩ nhiên để tránh dài dòng, chúng tôi chỉ xin chú trọng vào những điểm quan trọng mà thôi.
1.  Xuyên tạc và ngụy biện   
1.1  Thực dân Pháp không cướp nước ta và Nhà Nguyễn nhường quyền cai trị đất nước cho Pháp.
     Đấy là luận điểm của JB Trường Sơn. Ông JB Trường Sơn cho rằng nước Việt Nam dưới triều Nguyễn chưa từng bị cướp mất vào tay ngoại bang mà chỉ bị ép chia quyền cai trị với Pháp. JB Trường Sơn còn viết: "… nước Việt và người dân không hề bị ai cướp đi tự do hoặc cướp nước cả. Nhà Nguyễn có nhường một phần quyền cai trị ở Nam Bộ cho Pháp."
- Nhận định -  JB Trường Sơn đã tỏ ra thiển cận, chẳng biết mô tê gì về sự phân chia lãnh thổ và nền hành chánh VN dưới thời Pháp đô hộ cả. Nước Pháp đô hộ VN, đất nước ta chia làm 3 Kỳ là Bắc Kỳ, Trung Kỳ và Nam Kỳ. Bắc Kỳ và Trung Kỳ là đất bảo hộ (protectorate.) Qui chế bảo hộ tại Bắc và Trung Kỳ khác nhau. Đứng đầu quan lại bảo hộ tại Bắc Kỳ là Thống Sứ, tại Trung Kỳ là Khâm Sứ. Các thành phố Đànẵng, Hànội, và Hải Phòng là vùng nhượng địa cho Pháp. Nam Kỳ là thuộc địa (Colony) của Pháp do một Thống Đốc người Pháp cai trị. Nói cách khác, Nam Kỳ là lãnh thổ hải ngoại của Pháp chứ không còn phải của Triều đình nhà Nguyễn như JB Trường Sơn viết: " miền Nam Bộ (cochinchine) vẫn thuộc về một đất nước thuần tuý Việt Nam và được mọi người dân Việt Nam xử dụng coi như đất nước của dân tộc mình." Chữ Thống Đốc (governor) tiếng Việt là một chức quan thay mặt chính phủ trung ương (ở Paris) để cai trị. JB Trường Sơn nói rằng Nhà Nguyễn nhường một phần quyền cai trị ở Nam Bộ cho Pháp thì thật là lố bịch. Sự hiểu biết quá ấu trĩ và kém cỏi. Tất cả mọi sử sách đề viết, dù dưới chế độ bảo hộ (kể cả Miên Lào) hay thuộc địa, viên Toàn Quyền Pháp tại Đông Dương nắm giữ mọi quyền hành về nội trị, ngoại giao và an ninh quốc phòng. Các vua Việt Miên Lào chỉ còn đứng làm vì, có tính cách nghi lễ hơn là nắm thực quyền. Muốn biết vua Nhà Nguyễn có nhường quyền cai trị cho Pháp hay không thì xin hãy nghe vua Hàm Nghi trả lời Pháp khi Ngài bị bắt và bị Pháp dụ hàng: "Tôi, thân đã tù, nưóc đã mất, còn dám nghĩ chi đến cha mẹ, anh chị em nữa." Chúng ta thấy, nước đã mất, vua còn không tự do thì dân được tự do sao? Nếu đất nước không bị Pháp cướp mất, thì hà tất các vua Hàm Nghi và Duy Tân lại chống Pháp?
1.2  Thực dân Pháp cướp VN. Đó chỉ là luận điêu tuyên truyền của CS. Hà Tiến Nhất ủng hộ luận điệu tuyên truyền này của CS.
     JB Trường Sơn viết: "Rõ ràng luận điệu cho rằng VN đã bị Pháp cướp là luận điệu của Đảng CSVN mà tác giả Duyên Lãng đang tung hô ủng hộ."
- Nhận định -  Câu viết trên của JB Trường Sơn có 3 ý, cần phân tách như sau:  
          1/ Thực dân Pháp không cướp nước ta
          2/ Việc Pháp cướp VN chỉ là luận điệu tuyên truyền của đảng CSVN
          3/ Tác giả Duyên-Lãng phụ họa tuyên truyền theo đảng CSVN.
     Chúng tôi xin trả lời cho từng ý một:
          1/  Pháp có cướp nước ta hay không đã là chuyện đi vào lịch sử rồi. Mọi người VN đều đã biết. Chúng tôi khỏi cần phải trình bầy. Phủ nhận vấn đề lịch sử này nếu là người VN, họ đáng được coi là kẻ theo Tây và phản quốc.
          2/ Cho rằng Pháp không cướp nước ta, mà đó chỉ là luận điệu tuyên truyền của CS thì rõ ràng là phủ nhận công lao chống thực dân Pháp của cả Dân Tộc VN. Theo lịch sử nước nhà, trong suốt gần một thế kỷ nước Pháp xâm chiếm nước ta, nhân dân VN luôn có những cuộc nổi lên chống Pháp. Cuộc chiến trường kỳ chống thực dân Pháp này đã sản sinh ra biết bao nhiêu anh hùng Dân Tộc mà người VN tôn kính như Nguyễn Thái Học, Đinh Công Tráng, Phan Bội Châu, Phan Đình Phùng, Nguyễn Thiện Thật, Hoàng Hoa Thám v.v. Xưa nay VGCS luôn dành công chống Pháp, nhưng sự thực lịch sử là, Việt Minh chống pháp chỉ là một chiêu bài lừa bịp. Hồ Chí Minh ký Hiệp Định Sơ Bộ 6-3-1946 cho phép quân đội Pháp trở lại VN. Đó là cái tội rước voi về giầy mả tổ. Hiệp Ước Genève 1954 Việt Minh ký chia đôi VN, giao miền Nam cho Pháp. Đó là tội VC bán nước cho Pháp. Thủ Tướng Ngô Đình Diệm mới là người đuổi những lên lính Pháp cuối cùng ra khỏi VN. Lịch sử đã viết rõ như thế. Tại sao JB Trường Sơn lại xuyên tạc để chạy tôi cho thực dân Pháp. Một nghi vấn cần phải làm sáng tỏ.
          3/  Giải quyết vấn đề Hà Tiến Nhất có phụ họa tuyên truyền theo đảng CSVN hay không thì dễ lắm. Trên đây chúng tôi đã đưa ra một lời thề và thách đố hai ông Lê Hùng và JB Trường Sơn. Nếu hai người dám thề thì tôi xin bẻ bút, từ nay về sau không viết bình luận nữa. Nếu hai người không dám thề thì hiển nhiên là họ xuyên tạc và vu khống. Mục đích là để triệt hạ Hà mỗ này?
1.3  Hà Tiến Nhất tuyên truyền cho NQ 36
     JB Trường Sơn viết, DL Hà Tiến Nhất tuyên truyền cho NQ 36, kêu gọi người Việt hải ngoại nên quay về với quê hương, khuyên người Việt tỵ nạn nên chấp nhận sự mất tự do của chế độ CS hiện tại.
-  Nhận định -  Trong bài viết "Trò Đại Bịp," chúng tôi nêu lên sự kiện thời Pháp thuộc, có những du học sinh VN sang Pháp học, sau khi đỗ đạt, họ từ bỏ cuộc sống tự do ở bên Pháp, trở về quê hương để sống một cuộc sống không được tự do như ở nước Pháp. Sự kiện này chứng minh cho luận điểm chúng tôi đặt ra là, Tổ Quốc, Quê Hương, và những lên hệ tình cảm còn đáng quí và gía trị hơn là tư do cá nhân của con người. Tổ Quốc và những liên hệ tình cảm quí giá như thế mà người VN tỵ nạn còn phải dứt bỏ mà ra đi thì đâu phải họ đi tìm tự do cá nhân. Kết luận, người tỵ nạn trốn chạy khỏi nước vì sợ CS chứ không phải journey to Freedom như Ngô Thanh Hải bịp bợm.
     Tạm cho rằng Hà mỗ tôi tuyên truyền cho NQ 36 đi, nhưng xin hỏi người Việt tỵ nạn trở về, liệu họ có còn Tổ Quốc không mà về? Đất nước thì còn đấy, nhưng Tổ Quốc đâu còn nữa! Sau khi vô Saigon, VGCS đã xóa bỏ khái niệm Tổ Quốc của người dân miền Nam. Chúng đồng hóa Đất Nước (hay Tổ Quốc) với chủ nghĩa xã hội qua khẩu hiệu: Yêu Nước là yêu chủ nghĩa xã hội. Cho nên, nếu người tỵ nạn có trở về thăm lại nơi xưa chốn cũ thì không phải họ trở về Tổ Quốc của họ, mà là tới đất nước xã hội chủ nghĩa của bọn VGCS. Phải ý thức rõ ràng như thế để không bị CS và tay sai lừa bịp. Vấn đề quan trọng như thế mà JB Trường Sơn không hiểu nổi, lại xuyên tạc cho rằng Hà tiến Nhất tôi kêu gọi người tỵ nạn trở về sống trên quê hương mất tự do với VGCS thì thật là ngụy biện. Giả sử bây giờ VN không còn là Xã Hội Chủ Nghĩa nữa, người viết tin chắc rằng đại đa số dân tỵ nạn, nhất là những ông bà già hay đã về hưu, sẽ ùn ùn từ bỏ Mỹ, Úc Canada v.v. kéo nhau trở về VN sinh sống. Điều này chứng minh rằng người tỵ nạn VN bỏ nước ra đi vì không chấp nhận chế độ xã hội chủ nghĩa chứ không phải nhất thiết để đi tìm tự do.
1.4  Một chuyện khá ngạc nhiên là cho đến bây giờ JB Trường Sơn còn đem vấn đề DVD của cha Lễ ra để mạt sát Hà Tiến Nhất tôi. JB rường Sơn viết:  "Tuy nhiên lập trường chính trị của tác giả Duyên Lãng cũng đáng nghi ngờ thật, vì trước đây, chắc quý vị độc giả còn nhớ, khi linh Mục Nguyễn Hữu Lễ xuất bản DVD ‘SỰ THẬT VỀ HỒ CHÍ MINH” vạch trần lý lịch lươn lẹo và tội ác của tên tay sai của CS quốc tế này thì cả thế giới đều khen tác phẩm DVD này là hay và hữu ích, ngoại trừ bọn VC. Nhưng bổng nhiên ông Duyên Lãng lại nhảy vào viết bài đả kích Linh Mục Lễ một cách cay cú như thể là muốn bênh vực cho tên giặc già HCM mà chẳng thấy đưa ra được cái sai trái cụ thể nào trong DVD mà LM này đã xuất bản. Hồi đó chúng tôi tự hỏi tại sao tác giả Duyên Lãng HTN lại có hứng thú đả kích một thành quả chống Cọng tốt đẹp như vậy thì có người đã giải thích rằng: chỉ vì quá ganh tỵ trước thành quả của người khác nên Duyên Lãng HTN đã phun ra những lời độc địa chanh chua."
-  Nhận định - Vấn đề này thì khỏi cần phải dài dòng. Cuốn DVD "Sự Thật Về Hồ Chí Minh" của cha Lễ còn đấy, và bài viết "Sự Thật Về HCM: Không Biết Hay Biết Mà Không Dám Nói" của chúng tôi cũng vẫn còn đấy. Bất cứ ai cũng có thể tham khảo. Hà Tiến Nhất tôi đả kích Lm Lễ ở chỗ nào, và ganh tỵ với cha Lễ ở điểm nào. Nhất tôi là một giáo dân, đi ganh tỵ với một ông linh mục là điều hết sức nhảm nhí. Tiếu lâm thật. Chúng tôi ngày trước rất kính phục và ủng hộ Lm Nguyễn Hữu Lễ, đã ba lần ngồi ăn uống vỗ vai cha Lễ một cách xuề xòa thắm tình cha con. Nhưng từ khi cha Lễ đi theo Trần Quốc Bảo và bọn Việt Tân để bị bọn này sử dụng như cái cần câu câu dollar cho chúng thì Hà Tiến Nhất tôi chê ngài.
     Cái DVD của Lm Lễ, mục đích là tố cáo các tội ác của Hồ Chí Minh. Việc này rất đúng và rất kháng khen. Tuy nhiên trong số các tội ác của Hồ, còn thiếu một tội nặng nhất không thể tha thứ được là "tội bán nước." Tội này không thấy ai nói đến. Vì thế chúng tôi viết bài "Sự Thật về HCM: không biết hay biết mà không dám nói" để đánh thức dư luận. Chúng tôi tự hào đã đặt vấn đề này ra trước công luận để toàn dân VN ý thức đúng tội ác tầy trời của Hồ Chí Minh là tội bán nước của hắn. Trước khi DVD của cha Lễ ra đời thì số người nói HCM bán nước chỉ là thiểu số. Chúng tôi vui mừng vì từ sau bài viết của chúng tôi, tội ác bán nước của HCM đã được mọi người biết tới và lên tiếng tố cáo. Như vậy thì việc làm của chúng tôi đúng hay sai, và sai ở chỗ nào. Chúng tôi rất thận trọng khi viết tiểu luận này, bởi biết rằng cha Lễ đã mời nhiều vị thức giả, có bằng cấp cao, xã hội biết tiếng, lại có cả người ngoại quốc lên tiếng tố cáo tội ác của Hồ Chí Minh. Chúng tôi dùng lời lẽ lễ độ, văn phong trang nhã để đặt vấn đề thì tại sao JB Trường Sơn lại cho đó là đả kích Lm Lễ một cách cay cú để bênh vực cho HCM. Rõ ràng đây là chuyện xuyên tạc bỉ ổi và vô luân.
     Chúng tôi xin kết thúc PHẦN 1 của bài viết ở đây. Xin hẹn trở lại với bạn đọc ở PHẦN 2: Website Ba Cây Trúc chủ trương hòa hợp hòa giải với VGCS
2015/07/05
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất
    

0 comments:

Post a Comment

 

Subscribe to our Newsletter

Contact our Support

Email us: Support@templateism.com

Thành Viên của Website