CHÍNH KHÍ VIỆT

Friday, March 21, 2014

03039 TỘI ÁC TẬP ĐOÀN MA ĐẠO GHPGVNTN ĐÔN HẬU - HUYỀN QUANG - QUẢNG ĐỘ /HUẾ MẬU THÂN 1968

 
 
03039 TỘI ÁC TẬP ĐOÀN MA ĐẠO GHPGVNTN ĐÔN HẬU - HUYỀN QUANG - QUẢNG ĐỘ 


 

LGT: "THẾ GIỚI ĐANG ĐỐI MẶT VỚI  TRẬN TẤN CÔNG LỚN NHẤT VÀO SỰ THẬT KỂ TỪ NHỮNG NĂM 1930"!  Đó là lời thú nhận chân thành của ông  Lord Tony Hall, Tổng giám đốc Đài BBC Luân Đôn, cơ quan truyền thông lâu đời nhất  thế giới đã phải cay đắng thừa nhận!!!

 


 
Một trong những sự thật kinh hoàng  trong giai đoạn lịch sử cận đại của nước Việt Nam chúng ta đã bị bè lũ "mượn đạo tạo đời" Giáo Hội Việt Nam Thống Nhất Khối Ấn Quang bóp méo, tuyên truyền và ngày đêm tung lên mạng xã hội những nhân chứng dổm, những chứng cớ ngụy tạo để bôi nhọ Chính Thể Nền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa, dưới sự lãnh đạo anh minh của Tổng Thống Ngô Đình Diệm nhằm CHẠY TỘI cho tội ác trời không tha, đất không dung của chúng đối với Dân Tộc và Tổ Quốc Việt Nam.
 
Vì thế TRẢ LẠI SỰ THẬT cho lịch sử là một thúc bách lớn đối với website Chính Khí Việt Net!  Cho nên tất cả những gì được trưng bày ở đây bằng hình ảnh, bằng những bài viết của rất nhiều nhân chứng sống thời kỳ 1954 -1963, dựa trên những sự thật không thể chối cãi của lịch sử sẽ là những tài liệu đúng đắn nhất nhằm đánh tan những luận điệu tuyên truyền của tập đoàn Việt Gian Cộng Sản nói chung và của băng đảng tập đoàn Ma Đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, hậu thân Phật Giáo Ấn Quang nói riêng đã, đang tìm đủ mọi cách để bôi nhọ và xuyên tạc rằng chúng "đấu tranh" cho cái chúng gọi là Phật Giáo của chúng bị bách hại!!!???
 
Tài liệu dưới đây là quá trình tìm hiểu, thu thập, tổng hợp và nhận định của Chính Khí Việt, bút danh của anh Joseph L. Phạm trong hai thập niên qua đã được đăng trên các diễn đàn yahoogroups, facebook, các website của người Quốc Gia Tỵ Nạn VGCS....
 
Chúng tôi xin chân thành giới thiệu đến độc giả trong và ngoài nước với mong ước Sự Thật Của Lịch Sử không bị mai một, không bị bóp méo, không bị tuyên truyền và xuyên tạc trong âm mưu bôi bẩn những vị lãnh đạo và Quân - Cán - Chính Việt Nam Cộng Hòa giai đoạn Lịch Sử 1954 - 1963!!!
 
Minh Thư Nguyễn
Ngày 01 Tháng 01, 2020
 
 
 
 
 
HUẾ, NHỮNG GIỜ PHÚT BÌNH YÊN CUỐI CÙNG
[Trích Huế Thảm Sát Mậu Thân 1968 trang 65-79]
        9 giờ sáng ngày mồng một Tết Mậu Thân 1968
Bây giờ là 9 giờ sáng ngày mồng 1 Tết Mậu Thân, Huế vẫn bình yên… Trời xứ Huế sáng nay thật đẹp, bầu trời trong xanh và nắng ban mai thật dịu dàng. Tôi và một xe tuần tiểu bắt đầu đi kiểm soát tình hình nội thành và các nút chận ra vào thành phố.
Huế náo nhiệt không khí của những ngày Tết “thanh bình”. Thành phố Huế từ đường Phan bội Châu, ra đến Trần Hưng Đạo xuống Chi Lăng, qua Bạch Đằng đi về Gia Hội đâu đâu cũng rộn rịp, người đi tấp nập trên hè phố. Những thiếu nữ xinh tươi, những em bé súng sính trong quần áo mới, tung tăng trong ánh nắng ban mai càng làm tăng thêm nét đẹp thanh bình hạnh phúc của ngày đầu năm Tết Mậu Thân 1968 tại Cố Đô.
Rời khỏi khu phố chúng tôi bắt đầu qua vùng Quận III, lên vùng Từ Đàm, xuống vùng Bến Ngự.
Tại vùng Từ Đàm, Bến Ngự, tôi đã gặp được những hình ảnh ngày Tết của thuở ấu thơ. Thật là xúc động khi hồi tưởng lại bao nhiêu kỷ niệm của một thời nhỏ dại khi Tết đến. Đã nhiều năm nay chính quyền không có lệnh cấm mà cũng chẳng cho phép những trò giải trí ngoài đường cho dân chúng trong ba ngày xuân có tính cách cờ bạc như trò chơi “bầu, cua, tôm, cá” hay “Nhất Lục”… Bài Chòi.
Thật đúng là không khí Tết của những ngày chưa có chiến tranh hoặc chiến tranh đang còn nhẹ ký. Dọc hai bên vệ đường từ cuối dốc Nam Giao lên đến vùng Từ Đàm, qua chùa Linh Quang xuôi về dốc Bến Ngự, ngang qua nhà của Cửu Long Công Chúa xuống đến cuối dốc, qua Chợ Bến Ngự đâu đâu cũng “nhất lục”, “bầu, cua, tôm, cá”. Nhiều người, già có, trẻ có, từng nhúm xúm đầu vào các bàn bầu cua cá cọp dọc hai bên vệ đường. Không hiểu ăn thua đỏ đen đến đâu, vừa thấy bóng dáng xe tôi trờ đến, thôi thì cả ch cái lẫn con bạc ù té chạy như giặc đuổi đến nơi. Cảnh đó tôi đã từng trải qua trong những ngày Tết năm xưa khi còn thơ ấu, say sưa đứng xem thiên hạ đánh “bầu cua tôm cá” và cũng ùa chạy khi có xe cảnh sát tuần tiểu đến. Năm nay không biết là đã bao nhiêu năm trôi qua, bao nhiêu mùa xuân đến rồi đi trong đời, bây giờ tôi, thằng bé của năm nào đứng xem say mê các món cờ bạc bây giờ lại là người mà thiên hạ vui thú cờ bạc thấy thì ù té chạy. Tôi cười dơ tay cao vẫy chào cả chủ cái, lẫn con bạc ý nói rằng: “Đừng chạỵ, không can chi mô!” Nhưng hành động của tôi không có sức thuyết phục. Đám bài vẫn cuốn gói chạy có cờ, làm tôi lại càng nhớ tiếc thời thơ ấu chi lạ.
Năm nay chỉ có hai khu “bài chòi” được thiết lập đó là khu gần chùa Linh Quang và gần chợ Bến Ngự. Đây là một loại “đánh cờ người”. Tôi nhớ không lầm, có một chòi cao, một người đứng trên chòi cao hô con bài theo lệnh người đánh, con bài là những người mặc áo quần và đội nón lá như những người “lính thú” ngày xưa, họ di chuyển đến các vị trí theo lệnh của người đứng trên chòi cao, mà người đứng hô trên chòi cao lại theo lệnh người đánh bài. Thật là một nét đặc thù văn hóa của dân tộc, tiếc rằng đó là lần xuất hiện cuối cùng của thú chơi “cờ người” ngày. Những Tết sau Tết Mậu Thân 1968 không còn thấy xuất hiện nữa.
Cũng đã gần trưa, các chùa Bảo Quốc, Vạn Phước, Từ Đàm, Linh Quang, Sư Nữ, Kim Tiên, Tường Vân, xa hơn nữa là Tây Thiên, Trúc Lâm, Từ Hiếu, khách hành hương hái lộc đầu năm mỗi ngày mỗi đông. Cầu nguyện Phật tổ thần linh xong, họ đi thăm viếng nhau đầu năm, chúc nhau năm mới phát tài, phát lộc, chúc nhau năm mới sức khỏe an lành hạnh phúc.
Nhưng, những lời cầu nguyện, những lời chúc tụng kia có lẽ không được thần linh chứng giám. Quỷ đỏ đã ẩn minh đâu đó rất gần kề. Huế phải trải qua một kiếp nạn kinh hoàng mà chính thần linh cũng đành bó tay không cứu nỗi, bởi vì đã là kiếp nạn thì làm sao giải trừ.
Ngồi trên xe tuần tiểu, tôi trong tình trạng vui buồn lo lắng bồn chồn lẫn lộn của sáng ngày mồng một Tết Mậu Thân, khi mà trận tấn công của Việt Cộng vào Huế đã gần kề.
Huế đang trong cơn hấp hối, thần chết sắp đến, con bệnh đang nấc từng tiếng nấc ngắn, đang hụt hơi thở, để rồi lịm dầm trong kinh hoàng đau thương tột độ vậy mà nào ai có hay. Thật quá tội cho dân Huế.
Đang miên man suy nghĩ lo lắng muôn bề, thì bỗng có tiếng gọi qua hệ thống máy truyền tin:
- Tango, Tango… 55 gọi.
- Tôi nghe anh rõ, nói đi.
- Thẩm quyền đến gấp địa điểm A-15 có việc tối khẩn cấp, tôi cần trình với thẩm quyền ngay.
- Tôi nhận rõ, anh đợi đó, tôi đến ngay.
55 là danh hiệu truyền tin của anh Nguyễn Bá Sơn trưởng toán tình báo xâm nhập I-67. A-15 là danh hiệu của một trong những nhà bí mật an toàn của chúng tôi.
Hai anh Nguyễn Bá Sơn và Phùng Tự đã đợi tôi tại nhà an toàn. Cả hai đều là cán bộ điều khiển các chiến dịch tình báo xâm nhập cấp cao. Hai anh trình bày cho tôi những tin tức nhận được từ những tình báo viên xâm nhập rất bi quan: Việt Cộng sẽ tấn công Huế đêm nay.
Theo những tình báo viên báo cáo thì các đơn vị chính quy và địa phương của Quân Khu Trị Thiên Việt Cộng đã tiến sát Huế, hiện đang ém quân ở vùng cận sơn thôn La Chữ và vùng phía bắc quân lỵ Hương Trà.
Về phía nam thành phố Huế thì bọn chúng đang ém quân tại vùng phía tây quân lỵ Hương Thủy ráp ranh với quận Nam Hòa.
Ngoài ra tin tức cũng ghi nhận đã có một số đặc công tiền sát cũng như những thành phần tranh đấu của Thích Đôn Hậu, Thích Trí Quang thoát ly lên mật khu vào tháng 6/1966 đã có mặt tại thành phố Huế.
Từ trước đến nay các tin tức của toán tình báo xâm nhập I-67 rất chính xác vì họ có những tình báo viên xâm nhập mằn lún sâu trong lòng địch.
Sau khi phối trí mọi kế hoạch cần thiết cho tình hình khẩn cấp hiện tại như liên lạc, yểm trợ, báo cáo tin tức khẩn cấp, tôi yêu cầu hai anh Nguyễn Bá Sơn và Phùng Tự mở máy truyền tin thường trực, liên lạc báo cáo cho tôi mọi tin tức thâu nhận được vào mỗi đầu giờ.
Ba anh em chúng tôi chia tay trong nỗi âu lo buồn bả. Chúng tôi không ai bảo ai nhưng đều mang một nỗi hoang mang lo lắng, không hiểu rồi ra còn gặp lại nhau không? Ai còn ai mất?
Tôi bắt tay họ, nhìn họ phóng nhanh xe gắn máy khỏi nhà an toàn mà lòng chua xót ngậm ngùi, tôi nói rất nhỏ với tôi:
- “Hai anh cẩn thận, mình sẽ gặp lại nhau!”
Tôi làm phiếu phúc trình và giao tận tay trưởng ty Đoàn Công Lập tin tức quan trọng vừa ghi nhận trên. Cuối bản phúc trình tôi đề nghị ông ta với tư cách và trách nhiệm của một viên chức an ninh tình báo của tỉnh Thừa Thiên và Thị xã Huế, ông phải lên đài phát thanh Huế kêu gọi toàn thể nhân nhiên các cấp khẩn cấp trở về đơn vị ứng chiến đề phòng Việt Cộng có thể bất thần tấn công Huế. Đồng thời tôi cũng đề nghị ông cho phép tôi sử dụng lực lượng Cảnh Sát Dã Chiến, Cảnh Sát nổi, Cảnh Sát Đặc Biệt mở cuộc hành quân lớn trong thành phố để thanh lọc, kiểm soát dân chúng trong khu vực chợ Đông Ba, khu vực sau bờ hồ Phan Bội Châu, Trần Hưng Đạo và một vai nơi nghi ngờ trong thành phố để truy bắt đám tình nghi là đặc công hoặc cơ sở nội thành VC ngay lập tức.
Hỡi ôi, câu trả lời của ông Trưởng ty Đoàn Công Lập đối với những đề nghị của tôi là:
“Tình hình chẳng có gì là trầm trọng, làm như vậy sẽ gây xáo trộn  hoang mang cho đồng bào!
Cổ họng tôi đắng lại! Tôi đã bị trói tay bị bịt miệng vì cấp chỉ huy trực tiếp của tôi: trưởng ty Cảnh Sát Quốc Gia Đoàn Công Lập!
Nghe Đoàn Công Lập nói xong, tôi lẩm bẩm một mình: Đoàn Công Lập, ông là ai? ông là ai? Trừ phi ông là…
Là dân nhà binh, tôi biết sao hơn là phải chấp hành kỷ luật?. Bây giờ viết lại những dòng chữ này, lòng tôi vẫn tràn đầy uất hận về hành động dọn đường cho quân cộng sản tấn công Huế của ông Lập. Mỗi khi nhớ đến Mậu Thân, nhớ đến Tết, tôi lại nhớ đến cái tên ông ta. Chính ông ta cũng phải chịu trách nhiệm trước lịch sử và trước 5327 sinh mạng dân Huế.
 
             4 giờ chiều ngày mồng một Tết Mậu Thân 1968 
Huế vẫn bình yên, tôi họp với anh Nguyễn Văn Xuân, trưởng ban Hoạt Vụ, sau này đổi danh xưng là G-2. Tôi ra lệnh cho anh Nguyễn Văn Xuân bằng mọi cách, mọi phương tiện, kêu gọi anh em CSĐB phải trở về đơn vị ngay để ứng phó tình hình quá nguy ngập, vì có thể Việt cộng sẽ tấn công Huế đêm nay
Anh Xuân hỏi tôi:
- Thưa ông Phó, ông Ty không cho lệnh cấm trại, mình làm như vậy có quá đáng lắm không?
- Tôi sợ rằng đã quá muộn, không còn kịp nữa đâu anh Xuân, ông Ty không cho lệnh cấm trại đó là quyền của ông ta, tôi là người chỉ huy trực tiếp lực lượng Cảnh Sát Đặc Biệt, tôi có quyền cho lệnh cấm trại lực lượng CSĐB dưới quyền, đó là quyền của tôi. Anh cố gắng kêu gọi anh em được chừng nào hay chừng đó, tôi chịu hoàn toàn trách nhiệm với thượng cấp, anh đừng lo.
Anh Xuân đã nghiêm chỉnh thi hành lệnh của tôi, nhưng số anh em CSĐB trở về đơn vị chỉ khoảng 40% mà thôi.
       6 giờ chiều ngày mồng một Tết Mậu Thân 1968:
Huế vẫn bình yên…
6:30 chiều mồng một Tết Mậu Thân 1968, gia đình tôi đã rời khỏi nhà, đến ngụ ở một nơi khác. Tôi yên tâm không còn lo đến an ninh của gia đình nữa.
          7 giờ chiều ngày mồng một Tết Mậu Thân 1968:
Huế vẫn bình yên…
Huế mùa đông, trời tối rất nhanh, mới 7 giờ chiều mà trời đã tối hẳn. Thành phố đã lên đèn từ bao giờ.
Với hai xe tuần tiễu, mỗi xe 6 người, 12 thầy trò chúng tôi là những quân nhân, là lính đánh giặc chuyên nghiệp, tôi đem theo họ từ Chi Khu Nam Hòa biệt phái sang CSQG vào tháng 6/1966, đi nơi nào, hiểm nguy đến đâu, 12  thầy trò chúng tôi cũng có nhau.
Đêm nay, 12 thầy trò với 2 xe tuần tiễu, chúng tôi áo giáp, nón sắt, súng đạn đầy đủ, ở xe tôi ngồi có 3 hệ thống truyền tin liên lạc khác nhau:
a- Hệ thống máy Motorola liên lạc nội bộ.
b- Hệ thống máy C-25 liên lạc với Trung Tâm Hành Quân BCH/Tiểu Khu Thừa Thiên.
Hệ Thống máy GE và máy C-25 (máy trừ bị), liên lạc với phái bộ Cố Vấn Tình báo Hoa Kỳ. 
Chúng tôi bắt đầu vòng tuần tiễu đầu tiên từ Quận III, sang Quận II vào Quận I, và sau đó chạy dọc theo vòng đai thành phố Huế, kiểm soát các nút chận.
Từ sau Mậu Thân 1968 đến nay năm 2010, đã bốn mươi hai năm trôi qua  một số câu hỏi được đặt ra là:
Ngay những giờ đầu Việt cộng tấn công Huế, đã không có sự chống cự hoặc phản công nào của lực lượng bố phòng giữ Huế tại vòng đai thành phố Huế, vì vậy mà Việt cộng đã xâm nhập Huế như chỗ không người?
Câu trả lời không ngụy biện, và đúng nhất là:
- Hoàn toàn không có kế hoạch phòng thủ Huế, không có lực lượng quân sự, bố phòng vòng đai tiếp cận thành phố Huế.
Tôi khởi đi từ Quận III các ngõ ra vào thành phố như:  Đập Đá,  Cầu số 7, Cầu An Cựu, Cầu Kho Rèn, Cầu Phủ Cam, Cầu Bến Ngự, Cầu Nam Giao, Cầu Ga, lên đến Cầu Lòn.
Qua đến Quận II, từ cầu Kim Long, Cầu An Hòa, cầu Bao Vinh, xưống đến vùng Gia Hội.
Vào đến Quận I, như các cửa Thượng Tứ, Đông Ba, An Hòa, Cửa Hữu v.v… Tất cà các địa điểm quan trọng, địch có thể  xâm nhập vào 3 quận của thành phố Huế, đều do lực lượng CSQG thuộc BCH/CSQG Thừa Thiên đảm trách, mỗi nơi chỉ bố trí một vài nhân viên.
Khi xe tuần tiễu tôi chạy qua, số đông địa điểm trên đều có anh em Cảnh Sát hiện diện, nhưng thật là thê thảm, họ đứng co ro trong cơn gió lạnh mùa đông, vũ khí thì là loại shotgun hoặc Carbine M1, và súng lục Rouleau. Một vài địa điểm hoàn toàn bỏ trống, chẳng thấy bóng dáng của một nhân viên Cảnh Sát nào cả.
1 giờ khuya đêm mồng một rạng sáng ngày mồng 2 Tết Mậu Thân 1968: Huế vẫn bình yên…
Một giờ sáng ngày mồng hai Tết Mậu Thân 1968, tôi đi kiểm soát thành phố, và vòng đai an ninh thành phố lần thứ hai.
Khởi đầu từ đường Duy Tân, qua cầu Tràng Tiền, ngang qua đường Trần Hưng Đạo, xuống Chi Lăng, qua đường Trung Bộ, lên đường Bạch Đằng, qua cầu Gia Hội, xuôi về Chi Lăng, bọc lên Phan Bội Châu, theo ngã Trần Hưng Đạo, hai xe tuần tiễu chúng tôi chạy thẳng đường Thống Nhất ra ngã An Hòa và vòng lại để sang khu vực Quận III.
Trở lại vòng về Quận III,  hai xe tuần tiễu chúng tôi theo đường Lê Lợi ngang qua Tòa Hành Chánh Tỉnh, chúng tôi vào kiểm soát trại tạm giam và khu nhà lao Thừa Phủ. Sau đó lại tiếp tục chạy ngang qua trường Đồng Khánh, Quốc Học, dinh Tỉnh Trưởng, khi đến ngã tư trường Luật và Tòa Đại Biểu Chính Phủ. Trung Sĩ Thêm tài xế định rẽ sang đường Nguyễn Huệ chạy vể hướng An Cựu, tôi liền nói với Trung Sĩ Thêm:
- Mình chạy thẳng lên dốc Nam Giao, qua ngả chùa Từ Đàm, bọc sau lưng làng Phủ Cam rồi về lại Bộ Chỉ Huy.
Thượng Sĩ Bái ngồi sau tôi can ngay:
- Không được đâu ôn, nguy hiểm lắm. Nếu quả thật đêm nay bọn chúng tấn công Huế, thì giờ này các đơn vị tiền sát, đặc công của bọn chúng đã có mặt tại những vùng này rồi, chỉ cần hai quả B-40 là 12 thầy trò mình thành Mỹ đen ngay.
Đã quá chậm rồi, hai xe tuần tiễu đã chạy đến gần Cầu Nam Giao, tôi nói với Thượng Sĩ Bái:
- Anh nói rất đúng, nhưng lỡ rồi, quay xe lui làm chi cho mệt, chạy luôn đi.
Sau này suy nghĩ lại mới thấy lời khuyên của Thượng sĩ Bái khuya hôm ấy quả thật quá đúng, vì đêm hôm đó, khi hai xe tuần tiễu chúng tôi chạy ngang qua vùng Từ Đàm và đoạn đường dài sau lưng làng Phủ Cam, giáp ranh với khu nghĩa trang rộng mênh mông của vùng Nam Giao- Chùa Quốc Ân- Phủ Cam, thì lực lượng Việt cộng đã có mặt và bố trí dọc khu đó rồi, nhưng bọn chúng không nổ súng vào hai xe tuần tiễu của chúng tôi vì chưa đến giờ tấn công, nếu nổ súng thì sẽ bị lộ, bằng không, 12 thầy trò chúng tôi đã là những kẻ đầu tiên ngã gục trên chiến trường Huế Mậu Thân 1968. Hú ba hồn bảy vía cho 12 thầy trò!!!
                        2:30 sáng ngày mồng 2 tết Mậu Thân 1968:
Huế vẫn bình yên… trong cơn hấp hối!
Huế giờ này thật sự đã đi vào giấc ngủ yên lành giả tạo của 3 ngày hưu chiến dối gạt, xảo trá, do tên lưu manh khốn kiếp Hồ Chí Minh và chính trị bộ đảng cướp cộng sản Việt Nam chủ mưu.
Huế đang trong giấc ngủ say… giờ này Huế không còn  nghe tiếng đại bác từ xa vọng về, không còn có hỏa châu soi sáng, không còn có tiếng nổ kinh hồn của hằng loạt đạn  82, 122 ly của Vc pháo kích vào thành phố, không còn có  tiếng súng tạch… đùng… của Việt Cộng  từ thôn xóm xa vọng về.
Mọi nhà đã không còn có ánh đèn, và mọi người có lẽ cũng đang no tròn trong giấc ngủ.
Họ đâu biết rằng thần chết đã đứng ngay ngưỡng cửa của thành phố Huế, thần chết đã đứng ngay tại ngưỡng của của mỗi gia đình, chỉ đợi… chỉ đợi… 3 phút nữa  thôi… lệnh của tên ác quỷ Hồ Chí Minh ban ra là bọn quỷ đỏ sẽ ập vào nhà, vào mỗi gia đình, tàn sát hằng loạt thường dân vô tội không chút nương tay.
- 2:31 phút sáng mồng hai Tết Mậu Thân 1968:
Huế vẫn bình yên… trong cơn hấp hối!
- 2:32 phút sáng mồng hai Tết Mậu Thân 1968:
Huế vẫn bình yên…trong cơn hấp hối!
- 2:33 phút sáng ngày mồng hai Tết Mậu Thân 1968:
HUẾ KHÔNG CÒN BÌNH YÊN…
VIỆT CỘNG TẤN CÔNG HUẾ.
Tử thần đã đến, cửa địa ngục đã mở, ác quỷ Hồ Chí Minh cùng với đám quỷ dữ xuất hiện, bắt đầu cuộc tàn sát dân Huế kéo dài trong 26 ngày, hay 624 giờ kinh hoàng, kể từ 2:33 phút sáng ngày Mồng 2 Tết, đến rạng sáng ngày 26 Tết Mậu Thân 1968, với 5327 thường dân vô tội bị bọn chúng chôn sống, hoặc bị bọn chúng dùng vật cứng đập vào đầu, và 1200 người bị bọn chúng bắt đi mất tích.

Nguyễn Phúc Liên Thành .1/21/2010

0 comments:

Post a Comment

 

Subscribe to our Newsletter

Contact our Support

Email us: Support@templateism.com

Thành Viên của Website