CHÍNH KHÍ VIỆT

#LỜI MỞ ĐẦU

Xem thêm

#TT. NGÔ ĐÌNH DIỆM

Xem thêm

#BÀI VIẾT NỔI BẬT CỦA CHÍNH KHÍ VIỆT

Xem thêm

#SỰ THẬT VỀ TÊN TNS CHỈ ĐỊNH NGÔ THANH HẢI

Xem thêm

#Vạch Mặt Nguyễn Ðình Thắng "chỉ thích ãn phân" (Fund)

Xem thêm

#THƯ KHÔNG NIÊM CỦA CHÍNH KHÍ VIỆT

Xem thêm

#Cuộc Đấu Tranh Cư Dân Facebook

Xem thêm

#TRANG ANH NGỮ CKV VÀ VIỆT SĨ

Xem thêm

#BÀI MỚI NHẬN

Xem thêm

#Audio Phương 286 DD Sự Thật ĐVTLA

Xem thêm

#AUDIO BÌNH LUẬN THỜI SỰ MỚI (BMPD ĐỌC)

Xem thêm

#Lý Trọng Tín Kyoto

Xem thêm

#ÔNG VIỆT SĨ

Xem thêm

#Lê Trung Nhân

Xem thêm

#Nhà Văn Phạm Quang Trình

Xem thêm

#BÀI VIẾT CỦA MICHAEL NGUYỄN

Xem thêm

#BÀI VIẾT CỦA TRẦN THANH

Xem thêm

#Thiếu Tá Liên Thành

Xem thêm

#NHÀ VĂN TRẦN THỊ BÔNG GIẤY

Xem thêm

#NHÀ VĂN DUYÊN LÃNG HÀ TIẾN NHẤT

Xem thêm

#Nhà báo Việt Thường

Xem thêm

#DẠY DỖ TRƯƠNG MINH HÒA

Xem thêm

#VẠCH MẶT HỒN VIỆT UK

Xem thêm

#DẠY DỖ WEBSITE BA CÂY TRÚC

Xem thêm

#DẠY DỖ QUẢNG ĐỘ

Xem thêm

#DẠY DỖ LÃO MÓC

Xem thêm

#AUDIO TÂM TÌNH VỚI NIÊN TRƯỞNG

Xem thêm

#YOUTUBE BÌNH LUẬN THỜI SỰ MỚI

Xem thêm

#YOUTUBE HỘI LUẬN HÀNG TUẦN

Xem thêm

#YOUTUBE TÂM TÌNH VỚI NIÊN TRƯỞNG

Xem thêm

#AUDIO CÁC VAI HỀ TRÊN PALTALK

Xem thêm

#TÀI LIỆU TỘI ÁC CỦA TẬP ĐOÀN MA TĂNG GHPGVNTN (ẤN QUANG)

Xem thêm

Tuesday, October 15, 2019

CẦN HIỂU CHO ĐÚNG VỀ TỘI ÁC CỦA TẬP ĐOÀN PHẬT GIÁO ẤN QUANG


CẦN HIỂU CHO ĐÚNG VỀ TỘI ÁC CỦA TẬP ĐOÀN PHẬT GIÁO ẤN QUANG
ĐÔN HẬU - HUYỀN QUANG - QUẢNG ĐỘ

Cho đến tận cuối năm 2019 này vẫn còn rất nhiều người cầm bút đã hoàn toàn không biết một chút gì về lũ Ấn Quang do Thích Trí Quang cầm đầu từ lỗ nẻ nào chui ra và mục đích hiện hữu của chúng cũng như chúng đã làm gì trong thời kỳ đó,  nó cũng là tầm cao  trong mọi hoạt động xã hội của người dân Việt Nam. Lý do là vì Ngô Tổng Thống Anh Minh đã đưa ra những chính sách Vì Dân, Vì Nước không chỉ trước mắt mà còn cả trong thời gian tương lai lâu dài.

Hai điều cần lưu ý, đó là Ngô Tổng Thống kiên quyết giữ cho được sự  trọn vẹn Độc Lập của Việt Nam Cộng Hoà về mọi mặt từ Quốc Phòng, Kinh Tế, Tài Chánh trọn vẹn… cũng như về mặt thể lý như Lãnh Hải, Hải Đảo, bầu trời cho đến mọi thứ tài nguyên của Tổ Quốc Việt Nam.
 

Tài nguyên quý báu nhất của Việt Nam Cộng Hoà chính là toàn dân Việt Nam Cộng Hoà; thứ tài nguyên tạo ra các tài nguyên khác cao cấp hơn. Cho nên Người đã rất quan tâm tới hoạt động Giáo Dục và Y Tế và đặc biệt là chính sách chiêu hồi cũng như xây dựng các ấp chiến lược.  Những hình ảnh đó đã cho thấy bức tranh người dân thực sự làm chủ Tổ Quốc cũng như bản thân mình trong xã hội của Nền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hoà.

Chú Ý 1: Nếu sự thành công của Nền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hoà về mọi mặt là tấm gương cụ thể đối với các nước trong khu vực lân cận như Thái Lan, Mã Lai, Philippines, Indonesia, Nam Hàn… thì nó lại là điều kinh hoàng đối với các thế lực thực dân kiểu mới với cái tên mới là Chủ Nghĩa Tư Bản rừng rú.

Chú Ý 2:  Chính vì thế mới có cuộc chiến tranh với sự ăn ý giữa tư bản rừng rú và thực dân đỏ Leninist cùng với Tàu bành trướng để quyết tâm tiêu diệt Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hoà. Lý do là vì bọn chúng sợ Tinh Thần Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hoà, ngọn đuốc soi đường cho toàn thể các nước Đông Nam Á đoàn kết giữ nước và bảo vệ nhân dân của mình.

Đối với Việt Nam, tập đoàn VGCS là một bộ phận của Nga – Tàu, có trách nhiệm mang xương máu của người dân Miền Bắc Việt Nam làm nhiệm vụ Tiền Tiêu. 

Chú Ý 3: Bè lũ Trí Quang, Đôn Hậu, Huyền Quang, Quang Độ… (nói chung là Ấn Quang) ra đời để làm nhiệm vụ xung kích gây náo loạn, mất trật tự, vô chính phủ trong xã hội Việt Nam Cộng Hoà.
 
 
 
 
 

Bàn tay chúng không chỉ gây ra sự phá hoại, giết người, khủng bố trong giới Phật Tử mà thực ra chúng còn với tay cao hơn nữa để có thể thực sự lãnh đạo lũ Cẩu Nô Tài Dương Văn Minh, Trần Thiện Khiêm, Nguyễn Văn Thiệu, Mai Hữu Xuân, Tôn Thất Đính, Trần Văn Đôn….

Bọn Ấn Quang nói trên được sự hỗ trợ bởi các thế lực từ Tư Bản Rừng Rú đến thực dân đỏ Nga Xô Leninist và Tàu bành trướng.

Chú Ý 4: Điều cần phải lưu ý là: Tất cả mọi hỗ trợ cho tập đoàn Ấn Quang như vậy đều có sự chấp nhận, giúp  đỡ và chỉ đạo trực tiếp từ cấp trên tối cao của chúng.

Xin giới thiệu với quý bạn đọc tấm hình dưới đây để thấy rằng Bộ Tư Lệnh Tối Cao của tập đoàn VGCS trong cuộc chiến xâm lược đỏ Việt Nam Cộng Hoà theo lệnh của các ông Chủ Lớn của chúng là Nga Xô và Tàu bành trướng.
 
LÊ DUẨN - VÕ NGUYÊN GIÁP - ĐÔN HẬU
Trong tấm hình tên Đôn Hậu được giới thiệu công khai là một thành viên Bộ Tư Lệnh Tối Cao của VGCS.  Nếu hiểu được như vậy thì sẽ thấy tên Thích Trí Quang và bè lũ Ấn Quang chỉ là tay sai cấp dưới.  Chúng không phải là kẻ soạn thảo đường lối chính sách mà chỉ là kẻ thực thi đường lối chính sách do Bộ Tư Lệnh Tối Cao soạn thảo và chỉ đạo.  Chính Khí Việt xin tạm ngưng ở đây để trong những phần tới sẽ góp ý thêm về đề tài “Chiến Tranh Quốc Cộng” mà lũ NGU LÂU DỐT BỀN cứ rỉ rả tung hứng trên các diễn đàn, bởi vì tại Việt Nam chưa bao giờ có cái gọi là Người Quốc Gia giết tụi cộng sản. Phải hiểu rõ tụi cộng sản khi giết Quốc Gia chúng cũng không dám xưng là cộng sản, mà chúng núp trong vỏ bọc là Việt Minh. Nên nhớ trong cuộc họp báo nhân đón tiếp tên Trần Tu Hoà, phụ trách chính trị binh lính của Lư Hán sang Bắc Việt Nam giải giáp quân Phát Xít Nhật. Việt gian đại tội đồ Hồ Chí Minh đã minh định rằng: “Việt Minh không phải là MỘT ĐẢNG CHÍNH TRỊ mà là một Tổ Chức bao gồm những đảng phái quốc gia yêu nước, thống nhất chống Thực dân Pháp!”
Chính Khí Việt
Ngày 15 Tháng 10, 2019

Saturday, October 12, 2019

(Bài 7) TƯỞNG NIỆM LỄ HUÝ NHẬT LẦN THỨ 56 TỔNG THỐNG ANH MINH NGÔ ĐÌNH DIỆM

 
 
 
 
Chính Khí Việt
KÍNH DÂNG LÊN ANH LINH NGÔ TỔNG THỐNG và TẤT CẢ NHỮNG VỊ ĐÃ ĐI THEO CON ĐƯỜNG CỦA NGÔ TỔNG THỐNG HY  SINH VÀ SẴN SÀNG HY SINH TẤT CẢ ĐỂ  NỐI CHÍ TỔNG THỐNG TRÊN  CON ĐƯỜNG  TỔ  QUỐC - DANH DỰ -TRÁCH NHIỆM
 
THẾ HỆ HẬU DUỆ CỦA NHỮNG NGƯỜI VIỆT NAM YÊU TỔ  QUỐC, YÊU DÂN TỘC, YÊU TỰ DO,  CÔNG BẰNG VÀ  HOÀ  BÌNH.
 
 
 
 
Tại Sao Cần Phải Noi Gương Những Nhà Lãnh Đạo Họ Ngô
 
 
 
 
 
Lý Trọng Tín
 
Trước hết, phải trần tình rằng người viết là thế hệ hậu bối, không có duyên được tận mắt chứng kiến, tận tai nghe thấu những sự kiện tang thương đã xảy ra trên đất nước Việt Nam trong những thời kỳ loạn lạc. Càng không được chứng kiến những màn đấu tố, cướp của, giết người man rợ của lũ Việt Gian khoác áo Cộng Sản. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là không thể biết sự thật và càng không thể là không có quyền phán xét hay tìm hiểu sự thật. Lịch sử nước nhà thực sự đã bị bóp méo theo những chủ ý nhất định của những kẻ muốn thủ lợi vì sự bóp méo đó. Do quyền lợi cá nhân, do quyền lợi phe nhóm, do quyền lợi gia đình hay dòng họ. Nhưng cho dù vì bất cứ quyền lợi gì đi chăng nữa, thì đó vẫn thật sự là một tội ác với dân tộc Việt Nam, là trọng tội với Tổ Quốc Việt Nam. Cũng rất may, hồn thiêng sông núi vẫn còn, anh linh nước Việt vẫn còn nên những tư tưởng, di sản của văn minh nước Việt vẫn còn, giống như ai đó đã từng nói:“Tiếng Việt còn, thì nước Việt còn”.Người viết bài này xin viết ra đây những dòng thô thiển để bày tỏ suy nghĩ của một người thuộc thế hệ trẻ đang tìm một con đường cứu đất nước thoát khỏi họa diệt vong. Chuyện này là thực sự hiện hữu và nó sẽ không còn xa nữa, khi đất nước của chúng ta đã thực sự mất chủ quyền khi những tên Việt Gian núp dưới chiếc áo Cộng Sản để làm tay sai cho Tàu Cộng và các nước ngoại bang khác đang dùng vũ lực để nắm quyền cai trị. Vì vậy, nếu có những sai sót, mong rằng sẽ được quý bậc trưởng thượng, là những nhân chứng lịch sử đóng góp. Cũng phải nói cho rõ rằng, quý bậc trưởng thượng ở đây là người viết muốn ám chỉ đến những người Quốc Gia Chân Chính với tấm lòng vì dân vì nước thật sự, chứ không phải là những lũ cò mồi, nằm vùng, hoặc những loại đón gió trở cờ đang xuất hiện nhan nhản trong xã hội Việt Nam và kể cả ở Hải Ngoại cũng không ít.
Lịch sử Việt Nam chúng ta gắn liền với việc chống chọi với giặc ngoại xâm, mà bề dày của nó là chống lũ xâm lược phương bắc. Nhờ có ý chí quật cường của những người con dân nước Việt mà độc lập của Việt Nam vẫn được duy trì, bảo tồn, và phát triển cho đến ngày nay. Tuy nhiên, cái giá phải trả đó không hề nhỏ, hầu hết các di sản văn hóa của dân tộc hoặc đã bị đánh cắp, hoặc bị tiêu hủy hoàn toàn. Kẻ thù của chúng ta đã làm chuyện này vì chúng âm mưu một kế hoạch tiêu diệt dân tộc Việt Nam để chí ít nếu có độc lập chúng ta cũng không thể mạnh hơn chúng được. Đó là thực tế. Sau khi dành lại được độc lập nhờ những xu thế không thể đảo ngược từ những ảnh hưởng chính trị ngoại giao của những nước lớn trên thế giới, những trí thức yêu nước chân chính vẫn còn, và họ đã làm tất cả để có thể khôi phục một Việt Nam què quặt sau đêm trường cai trị tàn bạo của thực dân Pháp. Tuy nhiên, vận may duyên lành đã không đến với dân tộc Việt Nam chúng ta bởi bên cạnh những người yêu nước, những sĩ phu chân chính, trong số những người Việt Nam chúng ta còn tồn tại những con chó ghẻ, những kẻ sẵn sàng vì quyền lợi cá nhân nhỏ nhoi mà chấp nhận bán đứng tiền đồ của dân tộc cho ngoại bang. Việt Gian Cộng Sản là một ví dụ điển hình.
Việt Gian Cộng Sản được sinh ra vì quyền lợi bành trướng ảnh hưởng của Cộng Sản Nga, vốn chỉ mượn cái áo hiền lành của chủ nghĩa xã hội Mark để dùng đó làm phương tiện cạnh tranh ảnh hưởng với các nước Phương Tây vốn đã vượt xa nước Nga về trình độ khoa học, kỹ nghệ, và khoa học. Từ đó, đế quốc đỏ Nga Cộng tham vọng muốn dành giật những thuộc địa của thế giới tư bản xanh (tư bản Phương Tây), chính vì vậy Lenin đã lợi dụng chiêu bài giải phóng thuộc địa để đào tạo một thế hệ những tay sai đắc lực phục vụ cho quyền lợi của đế quốc đỏ. Đây là hiện thực không thể chối cãi, bởi di sản đồ sộ của tài liệu Đại Học Phương Đông vẫn còn được Nga lưu trữ. Và tất nhiên, những tên Việt Gian tiêu biểu của bè lũ Cộng Sản Việt Nam là những tên tay sai trong số đó. Hồ Chí Minh mặc dù chưa từng được nằm trong danh sách mà những tên thực dân đỏ chú ý đào tạo, song hắn lại là một tên tay sai tỏ ra đắc lực nhất. Bằng đủ những ngón nghề tiểu xảo của một tên lưu manh siêu hạng hắn đã lần lượt trừ khử tất cả những đối thủ có trọng lượng của hắn để leo đến vị trí của một tên tay sai đắc lực nhất cho cả để quốc đỏ Nga Cộng và Tàu Cộng đại hán bành trướng. Hắn đã thành công, và tất nhiên, sự thành công của hắn cũng như Tàu đỏ, Nga đỏ, đã là một tai họa cho dân tộc Việt Nam.
Nhưng may mắn vẫn chưa hẳn đã rời bỏ dân tộc Việt Nam, chúng ta đã từng có một nửa giang sơn của tiền nhân để lại. Nơi đó, đã là chốn an toàn trú ẩn cho những chiến sĩ Quốc Gia Chân Chính. Chúng ta đã có cơ hội để bảo vệ sự độc lập ấy, để rồi nuôi hy vọng một ngày sẽ đuổi lũ bán nước ra khỏi bờ cõi để giành lại toàn vẹn lãnh thổ. Chúng ta đã từng có những nhà lãnh đạo anh minh, đạo đức, và sáng suốt để nhìn ra được con đường đi cho dân tộc. Nhưng, điều quái ác đã xảy ra cho dân tộc Việt Nam của chúng ta suốt chiều dài lịch sử vẫn là những chữ nhưng. Chúng ta đã để cho lũ ngoại bang sử dụng những tên tay sai mang dòng máu Việt để tiêu diệt những người lãnh đạo kiệt xuất đó rồi thay thế vào đó là những kẻ bất tài vô hạnh để dẫn tới cái ngày Miền Nam bị hoàn toàn sụp đổ. Chắc hẳn không phải cần nói thêm nữa, độc giả cũng có thể biết được người viết đang ám chỉ đến ai. Đó chính là cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và người bào đệ của ông là Ngô Đình Nhu. Thảm cảnh diễn ra vào ngày tang thương không chỉ cho gia đình họ Ngô mà cả cho dân tộc như thế nào thì người viết sẽ không đi sâu vào chi tiết để bàn sâu thêm bởi sự việc đã được những chứng nhân lịch sử viết lại khá nhiều. Trong khuôn khổ bài viết này người viết sẽ chỉ đề cập đến những gì mà 2 người anh hùng dân tộc này đã làm và để lại cho chúng ta trong quá khứ.
Các ông Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu và những người anh em khác trong gia đình họ Ngô Đình được giáo dục và hun đúc tinh thần yêu nước nhờ truyền thống Nho Giáo lâu đời. Có lẽ cũng chính vì được nuôi dưỡng trong một gia đình có truyền thống yêu nước như vậy, nên những người con trưởng thành từ gia đình họ Ngô Đình đặc biệt là các ông Ngô Đình Khôi, Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu đều thể hiện lòng ái quốc tột bực. Lòng yêu nước tồn tại trong các ông đã biến thành những vũ khí làm cho kẻ thù phải nể sợ. Không phải tự nhiên mà tên giặc đại gian ác, lắm mưu mô xảo quyệt như Hồ Chí Minh phải chịu thua trước khí phách kiên cường của cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm, bởi trong hoàn cảnh dù tay không tấc sắt lại nằm trong tay giặc, nhưng ông đã khẳng khái vạch mặt Việt Gian của Hồ bằng câu hỏi“Tại sao ông giết anh tôi?”. Câu nói đó ắt hẳn một người bình thường khó có thể làm được trong hoàn cảnh ấy, bởi Hồ lúc đó đầy uy quyền và dưới tay hắn là cả một băng nhóm du côn tàn bạo giết người không ghê tay. Thêm nữa, đứng trước nguy cơ bị thiệt hại tính mạng mà chính ông biết rõ hơn bao giờ hết nhưng ông đã không chịu lui bước, không chịu nhượng bộ với những kẻ giết mướn khi ông nói:“Mình là Tổng thống thì phải giữ tưthế của vị Tổng thống. Dầu mình chết cũng là vị Tổng thống.
Ở đây, rõ ràng câu nói của ông Ngô Đình Diệm đã thể hiện nguyên tắc “Chính Danh” trong Nho Giáo, không phải là sự tham quyền cố vị, bởi nếu tham giữ quyền lực, ông có thể mưu cầu một cuộc đào tẩu để một ngày kia quay về trị tội đám phản loạn, cũng không phải là ông không biết mình sẽ phải chết, bởi nếu không ông đã không nói đến cái chết đang cận kề. Khí tiết của một người làm việc vì đất nước đã khiến ông dám hy sinh để giữ thể diện cho Quốc Gia, cho gia đình, khi chấp nhận cái chết nhẹ tựa lông hồng chứ không ươn hèn để ngoại bang có thể coi thường tư cách của dân tộc hoặc bản thân ông. Trái lại, sau khi đã đảo chính thành công chỉ tốn vài trăm ngàn dollard, Lyndon B. Johnson đã gọi những kẻ phản tặc đảo chính là lũ du côn. Danh xưng đó cũng xứng đáng với những kẻ bất tài vô hạnh như đám tướng tá làm đảo chính theo lệnh của quan thầy ngoại bang. Nhưng cái hậu quả tệ hơn là hình ảnh của dân tộc Việt Nam đã bị hoen ố trong con mắt của những con buôn chính trị nước Mỹ. Bởi vậy, người Mỹ đã đưa quân vào Việt Nam mà không cần xin phép, xem Việt Nam như là một mảnh đất vô chủ. Khi còn sống cụ Ngô Đình Diệm đã từng nói“tôi tiến hãy tiến theo tôi, tôi lui hãy giết tôi, tôi chết hãy nối chí tôi”. Ông đã làm tất cả để chứng minh rằng ông không nói chỉ để tuyên truyền như tên Việt Gian Hồ Chí Minh, một kẻ đi bất cứ đâu chọn nơi trú ngụ cũng tính toán đường chạy trước tiên.
Về phần ông Ngô Đình Nhu, mặc dù không có được cái uy dũng của một lãnh tụ quốc gia như ông Ngô Đình Diệm, song ở trong con người của ông Ngô Đình Nhu là một trái tim yêu nước nồng nàn. Tất cả lòng yêu nước đó đã được ông gởi gắm trong tác phẩm “Chính Đề Việt Nam” mà ông là tác giả thủ bút. Từ kiến thức và kinh nghiệm của một người vốn nghiên cứu chuyên môn cổ tự, thư viện, và am tường lịch sử, ông đã đúc kết tư tưởng của mình trong cuốn sách “Chính Đề Việt Nam”. Không lý thuyết xa vời, không luận bàn hàn lâm, không tranh cãi vô bổ, ông Ngô Đình Nhu đã phân tích từ những dữ kiện lịch sử để đi đến những nhận định một cách khách quan, từ đó đưa ra những hành động cụ thể. Tư tưởng của Ngô Đình Nhu có thể tóm lược một cách chung nhất đó là: xây dựng một hệ thống lãnh đạo quốc gia có nền tảng, có tính kế thừa, và mang đậm nét tự tôn dân tộc. Qua phân tích bối cảnh lịch sử của Việt Nam, ông nhận thấy rõ ràng một chân lý là: kho tàng văn hóa cũng như trí tuệ của dân tộc Việt Nam đã bị phá hủy nghiêm trọng bởi kẻ thù xâm lược, hết Tàu lại Pháp, chúng luôn tìm cách tiêu diệt những nền tảng văn hóa của dân tộc Việt Nam trong thời gian cai trị. Quả đúng như vậy, chẳng có một kẻ xâm lược nào lại muốn những người bản xứ tự vươn lên làm chủ, chính vì vậy, chủ trương ngu dân, đốt sách, ăn cắp tư liệu quý là hành động thường thấy ở những kẻ xâm lược. Cũng chính bởi sự chèn ép và tiêu diệt văn hóa Việt Nam một cách có chủ đích và hệ thống, nên lãnh đạo ở Việt Nam trong suốt chiều dài lịch sử luôn có một đặc điểm là không có tính kế thừa.
Như vậy, tư tưởng của ông Ngô Đình Nhu rõ ràng đã nhắm tới một mục đích duy nhất là gây dựng một nền tảng cho chính trị học Việt Nam, tạo ra tính liên tục và kế thừa cho những giai đoạn lãnh đạo đất nước kế tiếp, từ đó đưa Việt Nam đến phú cường. Bây giờ đặt câu hỏi, nếu đất nước được phú cường, thì ai là người được hưởng lợi? chắc chắn là không chỉ gia đình họ Ngô Đình, mà là toàn thể nhân dân Việt Nam. Như vậy, hành động, tư tưởng, và việc làm của ông Ngô Đình Nhu là vì mục đích cá nhân hay vì tương lai chung của dân tộc? Vì vậy, những kẻ vu cáo cho 2 anh em ông Ngô Đình Nhu, Ngô Đình Diệm là gia đình trị là hoàn toàn có mưu đồ ác ý. Nếu hiểu một cách có thiện ý thì có thể những lời phê phán đó chỉ đơn giản xuất phát từ sự ghen tị tầm thường của những kẻ dốt nát mà muốn đua chen, bất tài mà muốn được ngồi ngôi cao, không công trạng mà muốn được hưởng bổng lộc, không đức độ mà đòi được người đời trọng vọng. Nếu hiểu theo cách phê phán một cách chặt chẽ hơn, sẽ thấy những dụng ý đạp đổ những tư tưởng phục hưng đất nước sẽ đồng nghĩa với việc làm lợi cho ngoại bang, cho kẻ thù của dân tộc. Tất nhiên không một kẻ thù nào cũng như các nước ngoại bang lại muốn cho dân tộc Việt Nam có thể vươn lên cạnh tranh với họ, vì vậy hành động tiêu diệt, hủy bỏ những tư tưởng yêu nước sẽ đồng nghĩa với việc phản quốc, làm Việt Gian tay sai cho ngoại bang.
Ngoại bang ở đây là ai? Là những kẻ tự nhận mình là đồng minh với tất cả những nước yêu chuộng tự do, Hoa Kỳ. John F. Kenedy từng tuyên bố người Mỹ đang chiến đấu vì tự do, sẽ đưa vai gánh vác với các nước tự do, nhưng thực tế người Mỹ đã nói dối. Họ đến Việt Nam không phải vì muốn bảo vệ cho dân tộc Việt Nam thoát khỏi bàn tay của lũ thực dân đỏ, mà họ muốn tạo ranh giới với thế giới mới bằng cuộc chiến tranh lạnh. Hoa Kỳ không kết thúc chiến tranh ở Triều Tiên bằng việc giải phóng cho nhân dân Triều Tiên thoát khỏi nanh vuốt của lũ Thực Dân đỏ. Hoa Kỳ cũng đã làm điều tương tự với nhân dân Việt Nam, với nhân dân Đức. Hoa Kỳ chỉ muốn điều khiển cuộc chiến theo ý muốn của một người chia lại thế giới, chứ không hề đếm xỉa đến tự do của những người dân bị áp bức. Chính vì vậy, thay vì chính sách tiêu diệt tiềm lực của đám tay sai khủng bố đỏ là những tên Việt Cộng nằm vùng bằng Ấp Chiến Lược của chính phủ Ngô Đình Diệm, người Mỹ đã tìm mọi cách đưa quân đội vào Việt Nam để leo thang chiến tranh buộc nhân dân Việt Nam phải rơi vào cảnh máu lửa. Khi bị khước từ quyết liệt từ phía chính phủ đệ nhất Việt Nam Cộng Hòa, Hoa Kỳ đã cấu kết với những tên Việt Cộng nằm vùng như Thích Trí Quang, tạo cho những tên Việt Gian này những ưu thế để xách động quần chúng nổi dậy chống chính quyền. Xáo trộn chính trị yên bình của Việt Nam Cộng Hòa đệ nhất luôn bị bàn tay lông lá của CIA thò vào, cuối cùng, Hoa Kỳ đã bỏ tiền để thuê những tên tay sai cho thực dân Pháp trước kia để loại bỏ một chính phủ vì Tổ Quốc Việt Nam, vì Dân Tộc Việt Nam. Đây là một ví dụ tiêu biểu cho khái niệm ngoại bang mà người viết ám chỉ tới.
Ai là kẻ thù? Là những kẻ thực hiện kế hoạch xâm lược Việt Nam dưới mọi hình thức, bằng vũ trang, bằng đào tạo tay sai để cai trị Việt Nam theo sự chỉ đạo của chúng, bằng việc rũ bỏ tất cả những giá trị dân tộc để thay thế bằng tư tưởng sùng bái, nô lệ chúng. Nga Cộng và Tàu Cộng là những thế lực như vậy. Nga Sô là quốc gia đầu tiên đã bị cưỡng ép chấp nhận chủ thuyết Cộng Sản qua cái gọi là Cách Mạng Tháng Mười. Thực chất Cách Mạng Tháng Mười là một ngụy từ để che đậy âm mưu xâm lược của Lenin qua chiêu bài Quốc Tế Cách Mạng. Quốc Tế Cách Mạng để Lenin có thể xách động những người lao động khốn khổ phương Tây nổi dậy chống chính quyền làm rối ren tình hình chính trị của các nước phương Tây. Quốc Tế Cách Mạng để dụ khị những người dân bị áp bức ở xứ nô lệ vùng lên chống lại chính quyền cai trị, để rồi thoát được nanh vuốt của Tư Bản Xanh như Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Hà Lan, vv… thì lại rơi trọn vào tầm ảnh hưởng của Nga. Quốc Tế Cách Mạng để đào tạo một thế hệ thái thú, toàn quyền kiểu mới với sự cai trị dựa vào những tên tay sai bản xứ. Bởi vậy, không có gì ngạc nhiên khi Lenin là người đầu tiên đề cập đến vấn đề thuộc địa. Trung Cộng là một nạn nhân của Nga Cộng, tuy nhiên, ý thức của một kẻ đại hán đã chỗi dậy để chúng đủ khôn khéo mà sử dụng sự hỗ trợ của Nga Cộng để nuôi dưỡng mộng bành trướng. Chính vì vậy, mặc dù tại Tàu, vẫn còn tồn tại cảnh người kéo cày thay trâu ngựa, nhưng vẫn có “cách mạng cộng sản” xảy ra. Và Mao Trạch Đông đã sáng tạo ra những cái ngu xuẩn nhất, mâu thuẫn nhất trong thế giới loài người đó là tiến lên thể chế chính trị xã hội chủ nghĩa từ một nước còn rửa chưa sạch những ý nghĩ quân thần.
Ai là tay sai? Tất nhiên đó là Hồ Chí Minh và băng đảng của hắn. Khác với nhiều nhân sĩ xuất dương để mưu cầu chuyện cứu nước bằng con đường học vấn, Hồ xuất ngoại để tìm đường mưu cầu phú quý. Đặt chân lên đất Pháp, hắn đã làm đơn xin được làm tay sai cho Thực Dân Pháp qua lá thư xin học Trường Thuộc Địa. Thất bại, hắn bèn tìm đến một ông chủ khác là Nga Cộng, nhưng vì vốn học thức của hắn quá nghèo nàn nên Stalin cũng như các quan thầy của hắn không trọng dụng. Theo chân Borodin hắn làm chân phiên dịch, thực hiện xứ mạng đỏ hóa nước Tàu. Dù vậy, với khả năng lưu manh được trường đời đào tạo, nên hắn đã dần hãm hại tất cả những ai cản bước đường tiến thân của hắn để leo lên vị trí đắc lực nhất trong hàng ngũ tay sai của Thực Dân Đỏ mang máu Việt. Chính vì trong Hồ, không hề tồn tại một chút mảy may về lòng yêu nước, nên Hồ khác với Mao Trạch Đông là đã không lợi dụng sự giúp đỡ của Nga Sô như một phương tiện, mà hắn chấp nhận làm thân khuyển mã để phục vụ lợi ích của mẫu quốc đỏ và sau này là cả Tàu Cộng vì quyền lợi thống trị nhân dân Việt Nam để được hưởng cái thú của những loại hôn quân trong lịch sử kiểu Lê Ngọa Triều, Minh Mạng, Tự Đức vv…
Như vậy như đã phân tích nhận xét ở trên, những kẻ vì lợi ích bản thân mà tiêu diệt tinh thần yêu nước của 2 anh em họ Ngô thì có nghĩa chúng có chung mục đích với ngoại bang, kẻ thù và tay sai cho Thực Dân Đỏ. Để minh chứng cho điều này, người viết xin đưa thêm những dẫn chứng khác. Sau khi đã vâng lệnh ngoại bang, thông đồng với bọn tay sai Thực Dân Đỏ tiêu diệt lãnh tụ, đám tướng tá du côn đã tiếp tục nghe lời xúi giục của những tên Việt Cộng nằm vùng để tiêu diệt, truy lùng những thành viên đang Cần Lao vốn được ông Ngô Đình Nhu xây dựng với kỳ vọng đào tạo ra một lớp lãnh đạo kế tiếp để kế tục sự nghiệp của ông Ngô Đình Diệm. Chưa hết, tất cả những thành tựu đã làm được của chính phủ đệ nhất Cộng Hòa đều đã bị thiêu hủy không thương tiếc, những mạng lưới tình báo chống thâm nhập của VGCS bị phá bỏ, Ấp Chiến Lược là vũ khí hữu hiệu để cách ly VGCS với những người dân thường cũng bị xóa sổ, những tên VGCS nằm vùng ác ôn được tha bổng. Vậy thử hỏi, sau ngần đấy những việc làm phản quốc đó thì liệu đám tướng tá đảo chánh có được xem là Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng hay là Lũ Côn Đồ Phản Quốc?
Hiện nay, đất nước đã rơi vào cảnh thực sự lâm nguy, không phải bởi sự xâm lược của Tàu Cộng đang hiện hữu mà là bởi những khái niệm đã bị hoàn toàn đảo lộn tại Việt Nam. Người yêu nước thì bị gọi là Việt Gian, lũ bán nước thì được gọi là yêu nước, bọn phản quốc thì ngẩng cao đầu, người cứu nước thì phải lẩn tránh. Lịch sử bị đảo lộn, người tốt kẻ xấu lẫn lộn, sự chen chân phá hoại của VGCS ở khắp mọi nơi, từ cộng đồng đến tổ chức tôn giáo, gây nghi hoặc chán nản cho tất cả những người còn tấm lòng với đất nước. Khi tốt xấu không phân biệt được, đúng sai không rõ ràng, trắng đen lẫn lộn, tức là luân lý bị mất, xã hội cũng như con người sẽ rơi vào trạng thái của những con vật, làm theo bản năng. Như vậy nếu nước chưa mất, thì cũng sẽ mất, dân tộc có còn thì cũng sẽ bị đồng hóa. Ngược lại, đạo lý còn thì dầu, nước có mất vẫn lấy lại được, dân tộc có lưu vong cũng không bị xóa sổ, ngày tăm tối qua thì tương lai sáng lạn sẽ tới, giống như Nguyễn Trãi từng viết“Càn Khôn Bĩ Rồi Lại Thái, Nhật Nguyệt Hối Rồi Lại Minh”. Vì vậy, hãy phục hưng lại tinh thần yêu nước, tự tôn dân tộc của 2 vị anh hùng dân tộc Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu, hãy tự hào khi là một thành viên của Đảng Cần Lao, hãy phục hoạt lại những chân giá trị của lịch sử, biết kế thừa trên những nền móng mà tiền nhân đã dày công xây dựng. Những kẻ đang tìm cách phá hoại hình ảnh tốt đẹp của 2 vị anh hùng dân tộc họ Ngô cũng như Đảng Cần Lao, là những tên Việt Gian đang là tay sai Thực Dân Đỏ tức Việt Gian Cộng Sản hoặc tay sai của chúng. Những người Việt yêu nước cần phải có hành động thích đáng trừng phạt lũ phản dân tộc này.
Trọng Tín (Kyoto)
Tưởng Niệm Lễ Giỗ Thứ 50 Của Tổng Thống Ngô Đình Diệm.
Viết Riêng Cho Web Chính Khí Việt.
 

(Bài 6) TƯỞNG NIỆM LỄ HUÝ NHẬT LẦN THỨ 56 TỔNG THỐNG ANH MINH NGÔ ĐÌNH DIỆM



Chính Khí Việt
KÍNH DÂNG LÊN ANH LINH NGÔ TỔNG THỐNG và TẤT CẢ NHỮNG VỊ ĐÃ ĐI THEO CON ĐƯỜNG CỦA NGÔ TỔNG THỐNG HY  SINH VÀ SẴN SÀNG HY SINH TẤT CẢ ĐỂ  NỐI CHÍ TỔNG THỐNG TRÊN  CON ĐƯỜNG  TỔ  QUỐC - DANH DỰ -TRÁCH NHIỆM
 
THẾ HỆ HẬU DUỆ CỦA NHỮNG NGƯỜI VIỆT NAM YÊU TỔ  QUỐC, YÊU DÂN TỘC, YÊU TỰ DO,  CÔNG BẰNG VÀ  HOÀ  BÌNH.
   



NGUYÊN NHÂN CÁI CHẾT CỦA TT DIỆM

http://www.chinhkhiviet.net/2017/09/le-gio-au-co-nha-van-duyen-lang-ha-tien.html                                                 
                                                                                                      
                                                                                                                                               

Cố Nhà Văn Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

     Vấn đề trên do nhà báo Đinh Từ Thức đặt ra. Nhưng theo thiển ý, cụ Thức giải thích thiếu minh bạch và chính xác. Người viết xin được làm tiếp công việc này.

     Cụ ĐinhTừ Thức là một nhà báo gạo cội, nổi danh trong làng báo Saigon trước năm 1975 với bút hiệu “Sức Mấy,” thời mà chúng tôi chỉ là một tên lính mới tò te, vừa thay bỏ chiếc quần rách đít vì chà lết trên chiếc ghế nhà trường bằng bộ đồ kaki rộng thùng thình, trông chẳng giống con giáp nào. Cụ Thức mới vừa cho ra đời bài viết có nhan đề là “50 năm sau biến cố 1/11/1963: xét lại nguyên nhân và hậu quả.” Bài của cụ Thức tương đối hơi dài với rất, rất nhiều dữ kiện trưng dẫn. Điều đó chứng tỏ tác giả là một học trò ngoan của Cửa Khổng, thuộc và thực hành đúng câu giáo huấn nơi Sân Trình “tố đa, khán đa, thương lượng đa.”

     Tôi nhớ cụ Thức có gởi bài lên internet, nhưng lại do một nhân vật mà tôi “kỵ” posted nên không mở ra đọc và delete ngay. Mãi gần đây, có người bạn phương xa gọi hỏi tôi: “đã đọc bài của Sức Mấy chưa?” Tôi làm bộ như không biết, hỏi lại: “chưa, mà ở đâu?” Người bạn chắc không nhớ rõ nên trả lời dấm dớ: “thì tìm mà đọc chứ làm sao tôi biết nó ở đâu bây giờ.” Tôi phải khổ công mò mẫm vào mấy trang web thường lui tới mới thấy nó nằm trong “Ba Cây Trúc” của cụ Lê Hùng tận bên Bỉ. Tôi moi ra nghiền ngẫm - vì của cụ Sức Mấy mà - Thật tình, tôi đọc đi đọc lại rất nhiều lần, cố ý tìm cho ra, xem cái “HuyềnThoại Ngô Đình Điệm” của cụ Sức Mấy là gì, nhưng mơ hồ quá.

     Đọc chán mà vẫn không tìm ra. Tôi suy nghĩ đắn đo, có nên viết, và phải viết thế nào để giúp cụ Đinh Từ Thức tìm ra được cái nguyên nhân của việc lật đổ TT Ngô Đình Diệm và chính quyền của ông, trả lại hai chữ “HUYỀN THOẠI” về cho nguyên thủy của nó là “SỰ THẬT” mà không gây thêm rối rắm trong dư luận. Hiện nay, bọn bất lương và bè lũ tay sai VGCS tung ra rất nhiều luận điệu hàm hồ nhằm mục đích nhục mạ TT Ngô Đình Diệm và nền Đệ I VNCH, điên cuồng và thậm tệ. Nhiều người vì tinh thần yêu công lý và sự thật đã phải phản ứng lại vì không cầm được bực tức. Dư luận vì thế biến thành bất ổn, và cộng đồng trở nên xáo trộn do việc lời qua tiếng lại giữa đôi bên. Không phải tôi sợ bị chửi, mà sợ tình trạng do đó càng trở nên tồi tệ thêm. Chẳng ích lợi gì. Tôi đắn đo là vì thế. Hơn nữa còn sợ vô lễ với một bậc tôn trưởng.

SỰ THẬT hay HUYỀN THOẠI

     (Xin lưu ý bạn đọc trước: vì sợ dài dòng, chúng tôi sẽ cố gắng tối đa giới hạn việc trích dẫn và vắn tắt lời lẽ.)
     Cụ Đinh Từ Thức trình bầy tư tưởng, nêu lên như một luận đề: Việc Mỹ giết TT Ngô Đình Diệm với mục đích để đổ quân vào VN, và từ đó mọi người xưa nay ca tụng TT Diêm là nhà lãnh đạo đã hy sinh vì Tổ Quốc chỉ là một huyền thoại. Sau đó, cụ đưa ra rất nhiều dẫn chứng để bảo vệ luận đề của mình. Cuối cùng, cụ kết luận bằng một lời khuyên cho những người ôm ấp cái huyền thoại này rằng: “Những gì chưa rõ ràng từ nửa thế kỷ trước ngày nay đã được sáng tỏ. Chỉ với những sự thật được phơi bầy đã đủ chứng tỏ cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm, tuy là người cũng có khuyết điểm, nhưng là một nhà lãnh đạo yêu nước, đạo đức và đáng kính. Những người yêu mến ông không cần hun đúc tình cảm của mình dựa trên một huyền thoại, là ông đã hy sinh chỉ vì chống lại chủ tâm của Mỹ đưa quân chiến đấu vào Việt Nam. Chính nghĩa chỉ tồn tại khi dựa trên sự thật. Chính nghĩa dựa trên huyền thoại, cũng chỉ là huyền thoại.” Cũng may mà cụ Thức còn thừa nhận, cố TT Ngô Đình Diệm là một nhà lãnh đạo yêu nước, đạo đức, và đáng kính.
     Bài viết của cụ Đinh Từ Thức đưọc chia ra làm 2 phần và đăng trên internet làm hai kỳ trước sau. Phần một, cụ ghi lại một số thông tin và nhận định của vài giới trí thức, học giả, và của một số người VN làm việc gần kề TT Diệm. Phần hai, cụ trình bầy những ý kiến xung đột trong chính quyền Kennedy về các vấn đề nên hay không nên lật đổ TT Diệm và đem quân tác chiến Mỹ vào VN.

     Ở phần một, cụ liệt kê tên tuổi của một số tác giả đã ấp ủ và nuôi dưỡng cái mà cụ gọi là “huyền thoại Ngô Đình Diệm.” Cụ viết lan man, không tập trung vào một chủ điểm nhất định. Có thể tóm tắt ý tưởng của cụ Thức trong một trích đoạn do chính cụ viết sau đây: “Trong suốt 50 năm qua, đã có rất nhiều người, nhiều đến nỗi không thể liệt kê hết ở đây, gồm cả những “bình luận gia”, “học giả” hay “sử gia”, hầu như ai cũng nói giống nhau, như một sự thật hiển nhiên, không cần dẫn chứng, là Mỹ đảo chánh để có thể mang quân vào trực tiếp tham chiến ở Việt Nam, vì ông Diệm chống lại việc này. Theo “huyền thoại” này, Mỹ phải lật ông Diệm như loại bỏ một chướng ngại vật, để có thể đổ quân vào VN. Đặc biệt là khẳng định này thông dụng trong dư luận người Việt, nhưng hầu như không được nhắc tới trong tài liệu và sách báo của Mỹ.

     Những vị thức giả và những nhân vật mà cụ Thức nêu tên như, phía ngoại quốc: bà Ellen T. Hammer, một sử gia, bà Monique Demery, người cầm bút hình như chỉ là nghề tay trái. Phía Vietnam có: BS Trần Kim Tuyến, Lm Cao Văn Luận, ĐT Nguyễn Hữu Duệ. Những người VN được nêu danh tánh tin tưởng rằng TT Ngô Đình Diệm chống việc đem quân đội chiến đấu Mỹ vào VN nên bị Mỹ lật đổ và giết chết. Nhưng theo cụ Đinh Từ Thức, lời họ nói không có căn cứ nên không đáng tin. Phía những người Mỹ còn tệ hơn, như bà Hammer chẳng hạn, chỉ thuật lại những gì nghe được từ những người VN kia nói ra. Nghĩa là chẳng có gì đáng tin cậy hơn. Cụ Thức chê người Mỹ: “Tôi chỉ được biết vài ba cuốn sách của Mỹ nói tới điều này, nhưng lại căn cứ từ sách báo Việt ngữ.” Ngoài ra cụ còn nhắc đến tên một số tác giả và nhân vật ngoại quốc nữa để làm chứng rằng, chính quyền Kennedy không chủ trương đem quân tham chiến tại VN. Những nhân vật này là: Arthur Schlesinger Jr. sử gia, Rufus Phillips, nhân viên CIA dưới quyền TT Lansdale, Robert Dallek, sử gia, Charles Barlet, nhà báo, Seymour Hersh, nhà báo, và một Linh mục Mỹ dòng Tên nhưng không có tên.

     Có một điều xác thực đáng lưu ý. TT Ngô Đình Diệm có xin Hoa Kỳ thêm quân viện để ông tăng quân số và vũ khí cho địa phương quân, nghĩa quân, cảnh sát, và yêu cầu gởi thêm nhân viên huấn luyện cho QLVNCH. Chuyện này khác hẳn với việc gởi quân tác chiến Mỹ. Sự việc có các tướng Taylor và Rostow làm chứng.

     Chuyện đáng thắc mắc là, tại sao cụ Đinh Từ Thức lại không tin tưởng ở những nhân chứng và các sách vở dù là của Mỹ. Muốn hiểu chuyện này thì tiên quyết phải biết cái nguyên tắc mà cụ tự đặt ra cho mình để đi tìm chân lý. Cụ viết: “Về phía Hoa Kỳ, ngay từ thời lập quốc, những lời nói việc làm quan trọng liên hệ tới chính quyền thường được ghi chép và lưu trữ. Nếu quả thật chính quyền Mỹ đã có ý định, hay chính thức đòi lập căn cứ quân sự, hay đưa quân vào trực tiếp chiến đấu ở Việt Nam, điều này chắc chắn phải được ghi lại trong những tài liệu công khai hay bí mật. Trong nửa thế kỷ qua, về mối liên hệ giữa Mỹ và Việt Nam, những người trong cuộc đã viết hồi ký, hoặc trả lời phỏng vấn về vai trò của mình, cũng như những tài liệu mật hay tối mật, phần lớn đã được giải mật, không thấy tài liệu nào nói tới ý định hay đòi hỏi của Mỹ muốn lập căn cứ quân sự thường trực tại Việt Nam.” Thì ra cụ Thức cho rằng chỉ có những sự kiện nằm trong các văn thư, tài liệu công khai hay bí mật của chính quyên phổ biến thì mới là sự thật, đáng tin cậy. Ngoại giả đều thiếu căn cứ và không đáng tin.

     Thế nhưng, điều lạ lùng là tác giả Đinh Từ Thức lại tỏ ra tin tưởng vào tiết lộ của thiếu tướng Lansdale, mặc dầu tiết lộ này cũng chỉ là chuyện “hearsay.” Cụ Thức kể rằng, vào tháng 10, 1961, TT Kennedy gửi cố vấn quân sự là Tướng Maxwell Taylor tới Sài Gòn để trực tiếp lượng định tình hình. Phái đoàn rời Washington ngày 17, ngoài Tướng Taylor còn cố vấn an ninh Walt Rostow, Tướng Lansdale và một số chuyên viên khác. Lansdale, chỉ được coi là chuyên viên trong phái đoàn, không được dự trù có mặt trong thành phần họp với ông Diệm.

     Nhưng khi phái đoàn vừa tới Sài Gòn, Lansdale đã được mời đi thẳng từ phi trường tới Dinh độc Lập họp riêng với anh em ông Diệm. Lansdale được ông Diệm cho biết ông vừa ban bố tình trạng khẩn trương để đối phó với trận lụt lớn ở miền Tây, và tình hình an ninh chung. Ông Diệm cũng hỏi thẳng Lansdale liệu ông có thể tin tưởng vào chính quyền Kennedy được không? Trong cuốn Edward Lansdale, the Unquiet American xuất bản năm 1988, tác giả Cecil B. Currey đã kể lại cuộc gặp gỡ giữa anh em Tổng Thống Diệm và Tướng Edward Lansdale tại Dinh Độc Lập ngày 18 tháng 10, 1961 (nguyên văn bản dịch): “Nhiều năm sau, Lansdale tiết lộ: “Tôi chưa bao giờ nói với ai điều này. Diệm xác nhận rằng ông đã yêu cầu chính quyền Hoa Kỳ gửi quân chiến đấu Mỹ tới Việt Nam. Lansdale buồn rầu nhìn bạn mình. “Phải chăng ông đã đạt tới tình trạng khiến ông sẽ phải cần đến họ để sống còn?” Ông Nhu có mặt, và giống như chuyến trước của Lansdale, bắt đầu trả lời thay cho anh mình. Lansdale chặn ông ta. “Tôi hỏi anh ông những câu đó, không hỏi ông!” Cả hai người Việt ngồi yên lặng một lúc. Rồi ông Diệm trả lời. “Ông muốn nói rằng tôi không nên yêu cầu gửi quân? Lansdale hỏi một câu khác. “Ông có cần họ không?” Ông Diệm không trả lời ngay và cuối cùng nói “Thật ra, không cần”. Lansdale dịu giọng góp ý “Nên giữ như thế”. Sau này ông nói, “Tôi chống lại việc mang quân chiến đấu tới. Tôi đã nhìn thấy người Pháp làm và phác họa rằng chứng ta cũng sẽ làm như họ thôi - ngay cả với ý hướng tốt.” (tr. 238)
 
     Lansdale lúc còn là một đại tá, đã từng một thời là cố vấn của TT Ngô Đình Diệm. Và theo cụ Thức, Lansdale rất thân với TT Diệm và được ông Diệm tin cẩn. Không biết Lansdale nói thế nào, nhưng nhà báo Currey khẳng định: “Diệm xác nhận rằng ông đã yêu cầu chính quyền Hoa Kỳ gửi quân chiến đấu Mỹ tới Việt Nam.” Cũng nên biết, Lansdale là người chống đem quân tác chiến Mỹ vào VN, nên khi nghe TT Diệm gợi ý việc Mỹ đem quân sang bảo vệ VN, Lansdale tỏ ra bất mãn. Thế nhưng ký giả Currey lại tự mâu thuẫn. Tức thì ngay sau câu “Diệm xác nhận rằng ông đã yêu cầu chính quyền Hoa Kỳ gởi quân chiến đấu Mỹ tới VN,” Ông lại viết: “Lansdale hỏi một câu khác: Ông có cần họ không? Ông Diệm không trả lời ngay và cuối cùng nói: Thật ra, không cần.” Như vậy thì TT Diệm tiền hậu bất nhất, hay nhà báo Currey viết câu sau chửi câu trước?
 
     Tóm tắt phần một, cụ Đinh Từ Thức khẳng đinh không có chuyện Mỹ đòi đem quân tác chiến vào VN, bởi vì không có tài liệu chính thức nào nói đến chuyện này cả. Và cụ còn nhấn mạnh thêm: tuy nhiên, có chứng cớ từ năm 1961 là, đã có nhiều đề nghị - từ cả giới quân sự và chính trị - đem quân Mỹ vào tham chiến ở Việt Nam. Nhưng điều quan trọng là, tất cả những đề nghị này, đều đã bị Tổng Thống John Kennedy bác bỏ.

     Trong phần hai, cụ Đinh Từ Thức trình bầy sự bất đồng trong chính quyền Hoa Kỳ và cũng phân chia các ý kiến ra làm hai phe, tạm gọi là phe dân sự và phe quân đội. Phe dân sự phần lớn nằm trong Bộ Ngoại Giao, chủ trương phải loại trừ TT Ngô Đình Diệm và người em của ông là ông cố vấn Ngô Đình Nhu ra khỏi chính quyền bằng một cuộc đảo chánh. Phe quân sự đa số là tướng lãnh thuộc Bộ Quốc Phòng chủ trương ngược lại là chống đảo chánh, và vẫn duy trì TT Diệm. Phe dân sự gồm các nhân vật chủ chốt là: Averell Harriman, George Ball, Roger Hilsman, và Mike Forrestal. Averell Harriman là Thứ Trưởng Ngoại Giao đặc trách Đông Nam Á, George Ball, Thứ Trưởng Ngoại Giao, Roger Hilsman, Phụ Tá Ngoại Trưởng đặc trách Đông Nam Á, và Michael Forrestal, nhân viên Hội Đồng An Ninh Quốc Gia tại Bạch Ốc. Trong số này, Harriman là đầu não của nhóm. Còn Forrestal chỉ là thứ thiên lôi chỉ đâu đánh đó theo chỉ đạo của Harriman. Những nhân vât chủ trương chống đảo chánh TT Ngô Đình Diệm nằm trong Bộ Quốc Phòng là Bộ Trưởng Quốc Phòng McNamara, Tướng Marxwell Taylor, và Tướng Paul Harkins. Robert Kennedy, Bộ Trưởng Tư Pháp, cũng nằm trong số này.

      Hai điểm chính yếu trong chủ trương của hai phe là việc thay đổi lãnh đạo tại VN, và chuyện Hoa Kỳ có nên đem quân tác chiến vào VN hay không. Hai phe hoàn toàn xung khắc nhau về hai vấn đề này. Tóm tắt như sau:

-  Phe dân sự chủ trương loại trừ TT Diệm, nhưng chống đổ quân tác chiến vào VN.
-  Ngược lại, phe quân đội chủ trương đem quân vào VN để thắng CS, nhưng chống lại việc lật
   đổ TT Diệm.

     TT Kennedy ý kiến ra sao? Theo cụ Thức thì TT John Kennedy đã nhìn nhận trách nhiệm về mình việc đảo chánh sát hại TT Diệm. Tuy nhiên theo cách trình bầy của Kennedy như báo chí sau này mô tả, thì đó chỉ là chuyện ông đứng mũi nên phải chịu sào. Nói cách khác là con dại thì cái phải mang. Thế thôi. Ông quyết định đảo chánh, nhưng rút lại quyết định không kịp nên phải chịu trách nhiệm. Thế nhưng, ông Kennedy tuyệt đối chống chủ trương gửi quân, và đã bác bỏ mọi đề nghị gửi quân sang VN. Như thế nên kể TT Kennedy đứng về phía phe dân sự trong Bộ Ngoại Giao.

     Còn TT Ngô Đình Diệm, nạn nhân của chính quyền Mỹ?

-  Thứ nhất, căn cứ vào bằng chứng của nhiều nhân vật có thẩm quyền xác nhận (có thể kiểm chứng qua nhiều bài viết trên các website và báo chí) người ta tin rằng TT Diệm không đồng ý việc đưa quân đội Mỹ vào VN, tức là cùng lập trường với Kennedy và phe dân sự trong Bộ Ngoại Giao.
-  Thứ hai, theo tiết lộ của Lansdale, được ký giả currey thuật lại thì TT Diệm có yêu cầu Mỹ đưa quân vào VN. Đây là sự xác nhận duy nhất TT Diệm có yêu cầu đổ quân mà cụ Thức nêu lên. Nếu thế là TT Diệm khác lập trường với Kennedy và Bộ Ngoại Giao Mỹ.

     Lịch sử và thực tế cho thấy, chính Kennedy và Bộ Ngoại Giao Mỹ đã ra lệnnh đảo chánh và thuê bọn tướng tá côn đồ giết TT Ngô Đình Diệm, một người đứng trên cùng một lập trường với Kennedy và Bộ Ngoại Giao Mỹ. Như vậy có phải là chuyện vô lý và vô luân không? Cọp dữ không ăn thịt con. Chó không ăn thịt đồng loại. Làm sao người lại sát hại người cùng chí hướng. Điểm phi lý này rất cần được giải thích, nhưng rất tiếc, cụ Đinh Từ Thức đã không giải thích. Còn như bảo rằng Mỹ phải lật đổ TT Diệm vì ông đã yêu cầu Mỹ đem quân vào VN theo như Lansdale tiết lộ cũng không ổn. Bởi vì theo lý luận của cụ Thức, đây không là phải tài liệu chính thức của chính phủ nên không tin được. TT Diệm bị giết vì chống việc đem quân Mỹ vào VN thì quá vô lý. TT Diệm bị giết vì yêu cầu đổ quân là chuyện không đáng tin. Rõ ràng cả hai đều không thể là nguyên nhân đưa đến cái chết cửa TT Diệm. Thế nhưng cụ Đinh Từ Thức kết luận:  “việc Mỹ tham chiến ở Việt Nam không phải là nguyên nhân, mà là hậu quả của cuộc đảo chánh 1-11-1963.” Và như thế thì, chuyện TT Ngô Đình Diệm bị giết vì chống lại việc Mỹ đem quân tác chiến vào VN chỉ là một huyền thoại.
 
     Đến đây thì người đọc nên hỏi tác giả Đinh Từ Thức để xem nguyên nhân đưa đến hai cái chết thê thảm của TT Ngô Đình Diệm và bào đệ là ông cố vấn Ngô Đình Nhu thực sự là gì?

Trả SỰ THẬT lại cho LỊCH SỬ
 
     Trong bài viết, cụ Đinh Từ Thức kể lể hơi nhiều, nhưng thực tế chẳng nói lên được bao nhiêu. Ngay với cái gọi là “nguyên nhân của cuộc phản loạn” mà cụ cũng không xác định cho minh bạch được, thế mà cụ lại căn cứ vào cái không xác định đó để “xét lại” cái mà cụ gọi là “huyền thoại.” Chúng tôi không biết lập trường của cụ Đinh Từ Thức về vấn đề TT Ngô Đình Diệm và nền Đệ I VNCH hiện nay ra sao. Nhưng nhận thấy, nhờ vào bài viết của cụ, bọn chống đối TT Diệm và VNCH được hưởng lợi rất nhiều. Lý do là vì, cái chính yếu nơi con người Ngô Đình Diệm là tinh thần yêu nước của ông. Và, từ cái tinh thần đó dẫn đến việc, với cương vị là người lãnh đạo quốc gia, ông đã kiên quyết bảo vệ chủ quyền của đất nước cho đến cùng, dù phải hy sinh tính mạng. Thế nhưng, qua bài biết của cụ Thức, TT Diệm xem ra chẳng còn là cái gì cả. Lòng yêu nước và quyết tâm giữ vững chủ quyền quốc gia của ông không phải là một SỰ THẬT như xưa nay người ta tưởng, mà không hơn không kém, chỉ là một HUYỀN THOẠI. Chả thế mà có nhiều tên tay sai VGCS và bọn bất lưong không bỏ lỡ cơ hội, vồ lấy bài viết của cụ Thức như một cái phao cứu mạng khi phe đảng của chúng phải đuối lý và uy tín bị tiêu ma trước cao trào “Phục hồi tinh thần Ngô Đình Diệm” nổi lên cuồn cuộn như hiện nay.

     Chúng tôi không dám nói tác giả Sức Mấy Đinh Từ Thức là CS hay tay sai CS, nhưng theo ngu ý thì bài viết của cụ quả thực đã đem lại rất nhiều lợi ích cho VGCS. Khó mà chối cãi được. Tâm ý của chúng tôi là đi tìm sự thật. Mục đích duy nhất của chúng tôi là trả sự thật lại cho lịch sử. Cũng giống như cụ Đinh Từ Thức, Chúng tôi không nói: TT Ngô Đình Diệm vì chống việc Mỹ đổ quân vào VN nên mới bị Mỹ lật đổ và sát hại. Nhưng khẳng định rằng: TT Ngô Đình Diệm vì bảo vệ chủ quyền Quốc Gia nên đã bị người Mỹ lật đổ và sát hại.” Đó là sự thật hiển nhiên. Chứng minh sự thật đó không có gì khó khăn cả.

     Trước hết chúng tôi thừa nhận là có phần thiếu chính xác, việc mà nhiều người nói rằng “TT Ngô Đình Diệm bị giết vì chống lại việc đổ quân Mỹ vào VN.” Nhưng cũng cần minh định là, chỉ thiếu chính xác nhưng không sai. Thiếu chính xác bởi vì, nói như thế không hợp lý và khó thuyết phục. Thứ nhất,TT Kennedy, Bộ Ngoại Giao Mỹ và TT Diệm cùng đứng trên một lập trường không chấp nhận đổ quân. Như thế thì, TTKennedy chỉ không đổ quân là xong chuyện, chứ đâu cần gì phải đảo chánh và giết TT Diệm? Thứ hai, Vào lúc đảo chánh TT Diệm, tình hình chiến sự không cần thiết phải nghĩ đến chuyện đem quân Mỹ vào VN. Sự thể này chính cụ Thức xác nhận: “Bộ Quốc Phòng và các tướng lãnh Mỹ chống lại, hoặc ít nhất không đồng ý đảo chánh, vì vào trước cuộc đảo chánh, tuy tình hình chính trị suy sụp, nhưng tình hình quân sự tương đối còn tốt đẹp.

     Sự thực là, khi toán thủy quân lục chiến Mỹ đầu tiên đổ bộ lên khu xóm Bắc Ninh, bờ biển Đà Nẵng ngày 8-3-1965, tình hình chiến sự lúc ấy đã thay đổi và trở nên tồi tệ rất nhiều so với thời gian trước đó hơn một năm vào lúc đảo chánh. Ôn lại một chút lịch sử, chúng ta sẽ thấy vấn đề hiện ra rõ ràng hơn.

     Sau Hiệp Định Geneve, TT Ngô Đình Diệm lên cầm quyền. Ông ổn định xong được tình hình rồi lo phát triển đất nước, được toàn dân tích cực hưởng ứng. Với phong trào tố cộng trên khắp nước, và với sự thành công của hệ thống an ninh tình báo lúc bất giờ, nhất là của Đoàn Công Tác Đặc Biệt Miền Trung, các cơ sở VC nằm vùng hầu như hoàn toàn tan rã. Bọn đầu sỏ Hànội thấy rằng không còn trông chờ vào một cuộc nổi dậy của nhân dân miền Nam, năm 1959 chúng cho quân đội xẻ Trường Sơn làm cuộc Nam Tiến với một đơn vị tiền phương cấp trung đoàn gọi là “Đoàn 559.” Hơn một năm sau, ngày 20-12-1960, CS cho ra đời tổ chức Mặt Trận Giải Phóng để uy hiếp TT Diệm cả về mặt chính trị lẫn pháp lý. Tháng 6-1961, cộng quân đã có khả năng tập trung lực lượng cấp trung đoàn quân địa phương để tấn công tỉnh Phước Thành nằm giữa chiến khu D và chiếm được tỉnh lỵ tuy rằng chỉ giữ được một đêm. Vì những cuộc tấn công đại qui mô này của CS, Chính Quyền của TT Diệm phải gấp rút triến khai quốc sách Ấp Chiến Lược và tăng cường quân số. Quốc Sách ACL tuy có những lạm dụng nhưng vẫn tỏ ra hữu hiệu để ngăn chặn cộng quân. Trước những khó khăn chồng chất, mà cái khó đáng ngại nhất là áp lực của người Mỹ qua chiêu bài cố hữu của họ là mở rộng dân chủ, TT Diệm tâm sự vói Lm Cao Văn Luận: “Nếu bây giờ chúng ta nhượng bộ một bước thì Mỹ sẽ lại đòi thêm, biết nhượng bộ đến bao giờ cho vừa lòng họ? Tôi muốn võ trang đầy đủ cho Bảo an, Dân vệ, thanh niên chiến đấu. Mỹ không chịu. Tôi muốn tăng cường quân đội, Mỹ từ chối không cấp vũ khí và phương tiện, Mỹ chỉ muốn đưa quân qua Việt Nam mà thôi.” Mưu đồ tước đoạt chủ quyền VN của người Mỹ thực hiện qua các chiêu bài mở rộng dân chủ, tự do tôn giáo là con đường mòn bí mật đưa Mỹ sáp lại gần Hànội để hai bên cùng đi đến một mục tiêu chung là trừ khử TT Ngô Đình Diệm. Thực chất của cái mưu đồ này là gây rối loạn tại miền Nam để đưa đến hậu quả là đất nước càng phải lún sâu vào tình trạng lệ thuộc Mỹ. Chính quyền Ngô Đình Diệm hiểu rõ điều đó, nhưng không đủ sức chống lại. Vì thế bị tiêu diệt.
     Hơn nữa việc ông cố vấn Ngô Đình Nhu bí mật gặp Phạm Hùng có lẽ càng làm cho vấn đề (quyết tân loại trừ TT Diệm) trở nên bức bách hơn đối với người Mỹ. CIA sao lại không biết. Chuyện kín nhưng mà hở. Sự việc này một đàng làm bỉ mặt Hoa Kỳ, một đàng có nguy cơ làm cho mưu đồ của Mỹ phải xôi hỏng bỏng không nếu nó thành công.
     Do lời tâm tình của TT Ngô Đình Diệm với Lm Cao Văn Luận trên đây, cộng với quyết tâm của Bộ Ngoại Giao Mỹ - do Averell Harriman đầu đảng - phải loại trừ TT Diệm bằng mọi giá, ta rút ra được hai nhận định:

-   Thứ nhất, TT Mỹ, nói chung, không phải là người hoạch định ra chính sách. Ông chỉ là người đề ra đường lối để thi hành chính sách. Người hoạch định ra chính sách cho nước Mỹ không ai khác hơn là CFR (counsil on Foreign Relations,) một tổ chức tư nhân gồm những tay tổ, nhất là trong ngành ngân hàng và truyền thông. Harriman là một thành viên gạo cội của tổ chức này. Ông có nhiệm vụ thi hành chính sách về VN do CFR đề xướng. Tại sao phải loại trừ TT Diệm, và để làm gì, chuyện này chúng tôi sẽ trình bầy sau.

-  Thứ hai, TT Kennedy vì có ý định rút chân ra khỏi VN, tức là đi ngược lại chính sách, nên cũng phải chịu chung số phận như TT Diệm. Những nhận định trên phù hợp với sự hiểu biết của những người Mỹ giầu kiến thức về cái nền dân chủ được “định hướng” của họ.

     Vai trò của nhân vật Harriman trong biến cố TT Diệm bị thảm sát ngày nay đã hiện rõ. TT Johnson chỉ đích danh Averell Harriman là một kẻ tòng phạm giết người. William Corson, một nhân viên cao cấp CIA tại Saigon xác nhận: vào năm 1963, Harriman điều khiển (running) Việt Nam chẳng cần bàn hỏi gì với Tổng Thống hay Bộ Trưởng Tư Pháp.
     Sau khi TT Diệm bị lật đổ và sát hại, các ấp chiến lược bị bỏ ngỏ, các cơ quan tình báo chống CS xâm nhập hữu hiệu phải dẹp bỏ vì bị cho là Cần Lao ác ôn, tinh thần quân đội chao đảo. Tình hình trở nên suy sụp toàn diện. Tình trạng này xẩy ra là do các nguyên nhân sau:
1-   Bọn tướng tá võ biền tranh dành quyền hành và đảo chánh nhau như cơm bữa.
2-   Nhóm trí thức bất tài Caravelle đòi chia quyền dưới chiêu bài cải tổ dân chủ của Mỹ.
3-   Một nhóm sư sãi CS Ấn Quang được Mỹ yểm trợ nổi lên quậy phá trong cái vỏ bọc tôn giáo.
4-  16.000 ấp chiến lược bị bọn tướng đảo chánh phá banh để cộng quân tràn chiếm nông thôn.
5-  Người dân mất tinh thần và sự tin tưởng, trở nên thờ ơ, lãnh đạm đối với chế độ.
6.  Và cuối cùng là VC có cơ hội và điều kiện để gia tăng hoạt động.

     Trước tình trạng bi đát đó, cộng thêm sự vô lãnh đạo của các chính quyền sau TT Diệm, người Mỹđem quân đội của họ vào Việt Nam.

     Toàn bài viết của tác giả Đinh Từ Thức xin được giản lược như sau:
-  Để đổ quân (nguyên nhân) ----- Mỹ phải giết TT Diệm (hậu quả) - lý do không thuyết phục.
-  Vì TT Diệm bị giết (nguyên nhân) ------ nên Mỹ phải đổ quân (hậu quả) - do tình hình đòi hỏi.
-  Nhận định: việc đổ quân, từ là nguyên nhân đến trở thành hậu quả.
-  Kết luận: Việc TT Ngô Đình Diệm bị giết vì chống đổ quân như vậy chỉ là một huyền thoại.

     Nhận thức của tác giả Đinh Từ Thức căn cứ vào thực tế diễn ra có đôi chút lý sự, nhưng xem chừng rất ấu trĩ và thiển cận. Thật sự là một sai lầm tai hại. Tại sao? Bởi vì, trong vấn đề người Mỹ đem quân đội chiến đấu vào VN, muốn biết,  người ta cần phải tìm hiểu cặn kẽ, và suy nghĩ cho đến nơi đến chốn. Câu hỏi đầu tiên và quan trọng nhất phải đặt ra là, việc này được thực hiện qua Hiệp Ước nào giữa Hoa Kỳ và VNCH, hoặc do sự yêu cầu của giới chức nào trong chính quyền VNCH lúc đó, Quốc Trưởng Phan Khắc Sửu, Thủ Tướng Phan Huy Quát, hay Ngoại Trưởng Trần Văn Đỗ? Cho đến bây giờ, người ta không hề được thấy một văn kiện chính thức nào nói về vấn đề này. Mà chắc chắn chẳng làm gì có. Có thể có người bắt bẻ rằng, nhưng mà Mỹ là đồng minh, bạn bè của VN. Theo thiển ý thì, cần phải bỏ qua một bên vấn đề bạn-thù, đồng minh hay đối địch, danh dự và quyền lợi của Dân Tộc phải được đặt lên trên hết. Những cái đó là bất khả xâm phạm, và không thể bị hy sinh cho bất cứ ai, vì bất cứ lý do gì. Việc Hoa Kỳ đổ quân lên Đà Nẵng ngày 8-3-1965 là một hành động ngang nhiên, đơn phương, và trái phép, bất chấp luật pháp quốc tế, bất chấp chủ quyền về lãnh thổ của VNCH. Nếu TT Diệm không bị giết thì thử hỏi người Mỹ có dám ngang nhiên tự tung tự tác như thế không? Sau khi đảo chánh và giết TT Diệm, người Mỹ nắm được chủ quyền của VN, vấn đề đổ quân hay không đổ quân không còn là chuyện tranh cãi nữa. Vấn đề này đã nằm trong tay của kẻ nắm chủ quyền VN là người Mỹ, chứ không còn là Chính Quyền VNCH. Tác giả Đinh Từ Thức vì coi nhẹ vấn đề chủ quyền của đất nước, nên cụ đã phạm một sai lầm nghiêm trọng là đem chuyện Mỹ đổ quân vào VN ra bàn bạc, và biến TT Ngô Đình Diệm, người có công bảo vệ chủ quyền quốc gia, thành ra là huyền thoại.

          Vấn đề đặt ra là tại sao người Mỹ lại cố tình giết TT Diệm để làm cho tình hình VN xấu đi? Câu trả lờilà, vì Mỹ muốn nắm quyền điều hành chiến tranh theo đường lối của Mỹ, TT Diệm là một cản trở nên phải loại trừ. Tình hình càng xấu đi, VN càng phải dựa vào Mỹ, và Mỹ càng dễ lũng đoạn.  Có thể Kennedy đã không tiên liệu được tình hình, nhưng những tay tổ trong Bộ Ngoại Giao như Harriman, Hilsman v.v biết chứ, và họ phải biết. “on ne fait pas d'omelette sans casser les oeufs (không làm được món trứng tráng nếu không đập bể trứng.)” Nhất thiết phải như thế. Đó là cái giá phải trả. Cũng có người nêu ra lý do khác khiến Kennedy chạy theo lập trường của nhóm Bộ Ngoại Giao. Theo GS Winters, cũng như nhiều người khác, cho rằng quyết định lật đổ TT Diệm của Kennedy có một cái gì bí ẩn mà họ không hiểu nổi. Đó là: tại sao Kennedy quyết định như vậy một khi ông có ý định rút lui khỏi Việt Nam vào năm 1965, dù rằng có báo cáo nói rằng Ông Diệm, và nhất là bào đệ ông, Ông Ngô Đình Nhu, muốn sự hiện diện của Mỹ bớt đi, và có ngay cả báo cáo nói rằng ông này đang điều đình hòa bình với Hà Nội, nghĩa là tạo điều kiện cho Hoa Kỳ sớm chấm dứt can thiệp của họ vào Việt Nam .... Cho nên Kennedy quyết định lật đổ Ông Ngô Đình Diệm năm 1963 vì nhu cầu cá nhân cải thiện hình ảnh về phía Tả và cả phía Hữu để chắc ăn trong cuộc tuyển cử 1964, và Ông Diệm được coi như là "một mối đe dọa" cho sự tái đắc cử của ông ta. Nhận xét của GS Winter cũng là một ý kiến thực tế rất nên lưu ý.

     Chủ quyền của đất nước là quyền tối thượng mà TT Ngô Đình Diệm tuyệt đối không bao giờ chịu nhượng bộ. Mỹ đòi, ông không chịu trao ra nên bị giết. Giản dị là như thế.  Có thật sự là Mỹ cướp đoạt chủ quyền của VN không thì cứ nhìn vào Hòa Đàm Paris là thấy liền. Phái đoàn VNCH không có mảy may quyền hành gì để tự định đoạt số phận của đất nước mình. Ngồi đó làm cảnh, chịu lép vế, và chịu bị người ta cắt cổ (tiếng của bà Nhu.) Rõ ràng là như thế. TT Diệm cương quyết bảo vệ chủ quyền quốc gia, điều này hiển nhiên, thiết tưởng chúng tôi khỏi cần phải dài dòng. Chỉ cần nhắc lại một vài mẩu đối thoại nhỏ sau đây là quá đủ để chứng minh:  NS Lê Châu Lộc kể, một lần khi đại sứ Cabot Lodge đề nghị Tổng Thống thay đổi nhân sự trong guồng máy chính quyền, Tổng Thống trả lời không nể mặt: “Xin Ông Đại sứ biết rằng Ông Đại sứ đang đứng trước mặt Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa.”  Chuyện khác, khi đàm đạo liên quan đến vấn đề chủ quyền quốc gia với ông đại sứ Nolthing, TT Diệm thẳng thắn bầy tỏ quan điểm: “Việt Nam không muốn trở thành một xứ bảo hộ [của Mỹ.]”

     Muốn hiểu tường tận hơn về vấn đề người Mỹ tước đoạt chủ quyền của VN thì cần phải đặt VN vào trong bối cảnh của cuộc chiến tranh lạnh thời đó. Mỹ muốn chiến thắng trong cuộc chiến tranh không tiếng súng với Liên Sô. Để đạt được tham vọng này, điều tối quan trọng trước hết đối với Mỹ là:
-  Thứ nhất, giành làm chủ nhân VNCH để lèo lái cuộc chiến. Muốn thế phải loại trừ TT Diệm.
-  Thứ hai, phải lôi kéo cho bằng được Tầu cộng về phe mình. Tầu cộng và Liên Sô là hai đàn anh trong thế giới CS. Một rừng không thể có hai cọp, cho nên chú Chệt ngả theo Mỹ là chuyện dễ hiểu. Chú Sam vuốt ve chú Chệt bằng nhiều hành động rất ngoạn mục. Chẳng hạn đá đít ông bạn Tưởng ra khỏi chiếc ghế Ủy Viên Thường Trực Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc cho Mao vô ngồi thế. Cho Tầu mượn đỡ hai nhà khoa học nguyên tử Mỹ gốc Chệt , giúp Chệt chế tạo“đồ chơi” để hù thiên hạ. Tặng VN cho Chệt xài làm thuộc địa. Vấn đề này không phải chúng tôi nói ngoa, mà đang từng ngày trở thành hiện thực mọi người đều nhìn thấy.

     VGCS miền Bắc trước đây nửa thế kỷ chỉ là một tên lỏi tì lưu manh, phải đu giây giữa hai thằng đàn anh để mà sống. Nghề đu giây không khéo tuột tay là tan xương nát thịt. Mỹ bắt thóp được điểm này, bèn lên kế hoạch sử dụng VC như một cái mồi câu thằng Tầu Cộng để thắng chiến tranh lạnh. Chiến thuật diệt VC của Mỹ là vừa đánh cầm chừng vừa nuôi béo VC. Nhiều người không hiểu nổi tại sao, trong cuộc chiến VN, người Mỹ đã đánh VC theo một phương thức tác chiến rất ư là quái gở, hoàn toàn ngoài binh thư, binh pháp. Mới đổ quân vào mặt trận, mấy ông lớn tư lệnh đã tuyên bố ầm ĩ: “cuộc chiến VN sẽ không có kẻ thắng người thua.”Tức là huề. Có thứ chiến tranh nào đánh mà không cầu thắng, ngoài Mỹ? Các phi công Mỹ bỏ bom miền Bắc phải chừa ra nhiều mục tiêu không được bắn phá ẩu, trong số đó là các dinh thự cơ quan đầu não của VGCS, hệ thống đê điều miền Bắc, những nhà máy sản xuất quan trọng như khu gang thép Thái Nguyên, nhà máy dệt Nam Định v.v. Khu Khâm Thiên, Hànội, nằm trong kế hoạch giải tỏa để chỉnh trang thành phố của nhà nước VGCS, bỗng dưng Mỹ đem bom đến san bằng. Thế có “may mắn” không? Họ cũng không được phép xâm phạm biên giới Tầu nếu máy bay của VC khiêu khích rồi chạy trốn qua biên giới Tầu. Tầu cộng cấm máy bay Liên Sô chở tiếp tế cho VGCS bay qua không phận Tầu. Tầu đưa 3 trăm ngàn quân qua giúp bảo vệ lãnh thổ Bắc Việt để cho miền Bắc xua quân đánh chiếm miền Nam. Mỹ biết nhưng ngậm tăm. Trong khi đó, Quân Lực VNCH chỉ được trang bị bằng các loại võ khí dưới cơ của quân đội miền Bắc. Quân Lực VNCH không được phép vượt sông Bến Hải để tấn công miền Bắc theo binh pháp “tấn công là phương pháp phòng thủ hữu hiệu nhất.”Vân vân và vân vân.

     Cuối cùng, chiến tranh VN đưọc kết thúc đúng với chiến pháp của người Mỹ đặt ra: Cuộc chiến không có kẻ thắng người thua (mà chỉ có hai bên cùng hưởng lợi.)  Đối với Mỹ đúng là như thế.  Tuy về hình thức phải nói là Mỹ thua. Nhưng họ lấy về gấp triệu lần cái mà họ mất đi, tức là bỏ đi VNCH. Họ đạt được mục đích to lớn hơn là thắng cuộc chiến tranh lạnh với Liên Sô. Còn về bên thắng cuộc tức VGCS, tuy nói là thắng, họ thâu tóm được cả miền Nam, thế nhưng thắng được rồi, chúng phải dâng trọn đất nước cho Tầu, phải quay mặt về phương Bắc, khấu đầu xưng THẦN với chú Chệt. Chú Chệt bất chiến tự nhiên thành, dĩ nhiên là hẩu lớ, hẩu lớ. Khi đất nước trở thành thuộc địa Tầu, thì Dân Tộc VN lại một lần nữa, rơi vào vòng nô lệ giặc Tầu, không biết mấy trăm năm, hay mấy ngàn năm nữa!?

Kết luận
     Ở trong nước, đảng VGCS chỉ còn là một cái thây ma thối rữa. Phải dựa vào cái huyền thoại Hồ Chí Minh để sống còn, chúng tô vẽ tượng thần rồi hô hoán lên: Hồ là người yêu nước. Hồ đuổi Pháp, thắng Mỹ. Hồ có công thống nhất Tổ Quốc v.v. Nếu người Việt Quốc Gia cũng lại dựa vào những huyền thoại để tiêu diệt CS thì mơ ước này sẽ mãi mãi là hão huyền. Chỉ có Sự Thật - chứ không phải huyền thoại - mới tiêu diệt được chế độ VGCS. Bè lũ bán nước VGCS ngày nay hiểu rất rõ Hồ Chí Minh chỉ là một huyền thoại, và chúng cũng cầu mong sao cho mọi người tin rằng Ngô Đình Diệm cũng chỉ là huyền thoại như Hồ để hai bên huề cả làng.
     Tất yếu của một người lãnh đạo yêu nước thực sự là trung thành với tổ quốc, ra công giữ gìn từng tấc đất giang sơn của tổ tiên để lại, và bảo vệ chủ quyền của quốc gia. Cụ Đinh Từ Thức thừa nhận, cố TT Ngô Đình Diệm là một nhà lãnh đạo yêu nước, đạo đức, và đáng kính. Như thế nơi con người Ngô Đình Diệm ắt phải hội đủ những tất yếu kia. Thế nhưng cụ lại đánh giá TT Diệm chỉ là huyền thoại căn cứ trên một sự kiện xẩy ra ngoài những tất yếu của tinh thần Ngô Đình Diệm. Đó là một mâu thuẫn, một sai lầm tai hại. Sự sai lầm này được những tay sai VGCS lợi dụng và khai thác. Tai hại ở chỗ đó. Hãy trả sự thật lại cho lịch sử để chống cộng, kẻo rồi tên tuổi “Sức Mấy” ngày nào bỗng dưng cũng biến thành huyền thoại thì uổng lắm.
 
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

Friday, October 11, 2019

(Bài 5) TƯỞNG NIỆM LỄ HUÝ NHẬT LẦN THỨ 56 TỔNG THỐNG ANH MINH NGÔ ĐÌNH DIỆM

 


Chính Khí Việt
KÍNH DÂNG LÊN ANH LINH NGÔ TỔNG THỐNG và TẤT CẢ NHỮNG VỊ ĐÃ ĐI THEO CON ĐƯỜNG CỦA NGÔ TỔNG THỐNG HY  SINH VÀ SẴN SÀNG HY SINH TẤT CẢ ĐỂ  NỐI CHÍ TỔNG THỐNG TRÊN  CON ĐƯỜNG  TỔ  QUỐC - DANH DỰ -TRÁCH NHIỆM
 
THẾ HỆ HẬU DUỆ CỦA NHỮNG NGƯỜI VIỆT NAM YÊU TỔ  QUỐC, YÊU DÂN TỘC, YÊU TỰ DO,  CÔNG BẰNG VÀ  HOÀ  BÌNH.
 
  

VẤN ĐỀ LÀ CẦN CÓ LÃNH ĐẠO
                                                
                   PHẢI LÀ LÃNH ĐẠO TỐT
 
 
 
 
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất
 
     Tổng Thống Ngô Đình Diệm bị sát hại. Ông chết đi để lại một khoảng trống lãnh đạo, tức là đất nưóc không có lãnh đạo. Nói rõ hơn, quyền lãnh đạo quốc gia đã bị ngoại bang chiếm đoạt. Đây không phải là nhận định của người viết, mà là một thực tai lịch sử, trải nghiệm từ trong nước ra đến hải ngoại với các cộng đồng của người VN tỵ nạn cộng sản.
 
     Nhân tưởng niệm lần thứ 51 ngày TT Ngô đình Diệm bị sát hại 2-11-2014, chúng tôi muốn nói đến thực tại lịch sử này.
 
     Tưởng niệm cố TT Ngô Đình Diệm thì tất nhiên là nên nói đến thân thế, sự nghiệp, công ơn của ông đối với đất nước. Cũng nên đặt ra vấn đề tại sao ông bị thảm sát, ai đã có cái dã tâm sát hạt một người yêu nước như ông, và người ta sát hại ông vì lý do gì. "Ông Ngô đình Diệm là một người yêu nước, nhưng theo cách của ông ta". Hồ Chí Minh, đối thủ của ông Diệm đã thốt ra câu nói đó sau khi nghe tin ông Diệm bị bọn tướng tá đưọc Mỹ thê mướn hạ sát. TT Diệm bị giết vì ông quyết tâm bảo vệ chủ quyền Quốc Gia như chúng tôi đã chứng minh qua bài viết "Nguyên Nhân cái chết của TT Ngô Đình Diệm". Thông qua công cụ là lũ tướng tá bất nhân và phản bội, chính quyền Mỹ Kennedy quyết tâm giết chết Tổng Thống VNCH để đoạt quyềnh lãnh đạo cuộc chiến đấu cống cộng của nhân dân VN. Về phần Hồ Chí Minh, mặc dù Hồ luôn có dã tâm đánh chiếm miền Nam, điêu đó không ai có thể phủ nhận, nhưng nếu giả sử quân đội miền Bắc thắng miền Nam, bắt được TT Diệm trong khi ông còn sống, thì theo thiển kiến của chúng tôi, Hồ Chí Minh sẽ không giết TT Diệm. Vì giết một đối thủ được thế giới kính nể đã bị ngã ngựa là một hành vi hèn, bỉ ổi, một quyết định chính trị thất sách và vô cùng tai hại. Khôn ngoan và thủ đoạn như Hồ chẳng bao giờ tên cái già này làm như thế. Nhưng Mỹ thì trái lại, vì tính chất duy lợi của chủ nghĩa tư bản, cái gì Mỹ cũng có thể làm được và dám làm. Xin được mở một cái dấu ngoặc. Đây chỉ là sự suy đoán về một sự kiện không xẩy ra, dựa trên tính toán lợi hại có tính cá nhân của những người làm chính trị, chứ không phải chúng tôi có ý ca tụng Hồ Chí Minh.
 
    Chuyện về TT Diêm thì tràng giang đại hải. Hàng núi bài vở, hàng kho sách báo bằng đủ mọi thứ tiếng đã viết về ông. Quí độc giả hẳn đã nhiều lần đọc qua và nghe qua. Trong một bài viết ngắn ngủi, thật sự chúng tôi không thể nào trình bầy hết được. Chúng tôi không phải là người làm biên khảo, nên xin được hạn chế nêu ta những con số cụ thể làm bằng chứng. Ở đây chúng tôi chỉ xin đề cập đến một cách khái quát, cái khía cạnh mà hầu như không được mấy người chú ý tới, hoặc chú ý mà không đúng mức. Nhưng theo chúng tôi nghĩ, đó là một khía cạnh cực kỳ quan trọng trong vấn đề TT Ngô Đình Diệm bị sát hại.
 
     Trước hết, chúng ta cùng đi tìm sư thỏa thuận về một khái niệm chung cho 2 chữ lãnh đạo và người lãnh đạo cái đã. Lãnh đạo là gì? Tìm trong các từ điển, chữ lãnh đạo, định nghĩa rất đơn giản của nó là người đi trước để dẫn đường. Như vậy thì chẳng hạn một tên giao liên của VC có phải là lãnh đạo không? Khi một đơn vị VC xâm nhập vào một khu vực lạ, chúng phải có giao liên hướng dẫn. Tên giao liên đi trước dẫn đường, nhưng không thể nói được y là người lãnh đạo đoàn quân. Như vậy, lãnh đạo còn phải là một cái gì quan trọng hơn là dẫn đường. Lãnh đạo nôm na là dẫn đường, nhưng dẫn đường cũng có ba bẩy loại dẫn đường. Người lãnh đạo theo thiển ý, đòi hỏi phải có những điều kiện tối thiểu là: TƯ CÁCH, ĐẠO ĐỨC, và VẠCH RA ĐƯỜNG LỐI để dẫn người theo mình để đi cho đến nơi đến chốn. TƯ CÁCH, theo quan niệm VN là ăn ở sao cho vừa lòng mọi người, được mọi người kính trọng và quí mến. Triết lý hơn một chút, con người có tư cách là con ngưòi biết giữ các đức tính nhân, nghĩa, lễ, trí, tín với người khác. Còn ĐẠO ĐỨC, nói một cách đơn giản là có lòng nhân hậu đối với nhân quần xã hội, không làm những gì trái với luân thường đạo lý. Về ĐƯỜNG LỐI, Người lãnh đạo cần phải biết đề ra đường lối thích hợp và khả thi để hướng dẫn người khác đi theo mình tới đích. Đây là yếu tố rất quan trọng trong vấn đề lãnh đạo.
 
     Đồng thuận với nhau những khái niệm cơ bản trên, bây giờ chúng ta thử áp dụng và tìm hiểu xem đất nước của chúng ta, trong thời gian qua có được lãnh đạo không và được lãnh đạo như thế nào.
 
     Nội dung bài viết của chúng tôi xin được giới hạn về một khoảng thời gian và không gian nhất định. Chúng tôi muốn đề cập đến việc lãnh đạo đất nước VN chúng ta dưới các chế độ CS và VNCH. Và thêm vào đó, chúng tôi sẽ đề cập đến cộng đồng người Việt tỵ nạn hiện nay và chuyện lãnh đạo cộng đồng tại hải ngoại.
 
I.  Sự lãnh đạo của Hồ Chí Minh tại miền Bắc từ năm 1954 và hiện nay.
 
     Nói vềvấn đề lãnh đạo của TT Ngô Đình Diệm mà không đề cập đến việc lãnh đạo miền Bắc của Hồ Chí Minh để đối chiếu và so sánh thì là một thiếu sót lớn. Sau khi miền Nam rơi vào tay quân xâm lược miền Bắc thì người miền Nam được nghe nhiều câu chuyện cười ra nước mắt. Chẳng hạn như có người miền Bắc nghe người dân trong miền Nam bị chế độ Mỹ Diệm bóc lột thậm tệ. Vừa nghe tin miền Nam được "giải phóng", ông Bắc Kỳ liền tất bật mò vô Nam thăm thân nhân di cư trong đó năm 1954. Ông mang theo vài ba ký gạo, mấy cái chén bát ăn cơm, nắm muối mè, đem vô để giúp người bà con khổ sở vì bị bóc lột. Vô đến nơi đứng trước địa chỉ muốm tìm mà e ngại không dám gõ cửa, vì ngôi nhà quá khang trang và lịch sự. Bước vô trong nhà rồi, ông không dám mở gói quà biếu vì cảm thấy mắc cỡ vô cùng. Lúc đó ông mới nhận ra rằng, lâu nay mình bị tuyên truyền lừa gạt một cách phũ phàng mà không hay. Ông cảm thấy quá ê chề và chua xót…. Rất nhiều câu chuyện truyền tụng như thế. Và câu chuyện điển hình nhất được nhà văn nữ Dương Thu Hương viết lại là chính bà khi vào đến Saigon, bà đã phải ngồi thụp xuống lề đường mà khóc vì cái trò giải phóng thô bạo, bỉ ổi của chính mình và của cái chế độ của mình do Hồ Chí Minh lãnh đạo.
 
     Những câu chuyện cười ra nước mắt như trên nói lên cái bản chất bịp bợm của chế độ mà người lãnh đạo là Hồ Chí Minh. Chúng ta có thế đặt ra câu hỏi, là như thế thì ở miền Bắc có lãnh đạo không? Xin thưa có, nhưng sự lãnh đạo của Hồ nó đã thiếu tất cả ba yếu tố mà chúng tôi nêu ở trên. Thứ nhất, Hồ chí Minh không có tư cách của một con người, hay gọi là nhân cách. Chúng ta hãy đọc một đoạn Hồ Chí Minh khen Hồ Chí Minh dưới cái tên Trần Dân Tiên sau đây: "Nhân dân mong đợi cụ Hồ Chí Minh. Mặc dù đang ốm, cụ Hồ quyết định về với nhân dân thủ đô …. cảm động hơn cả là khi nhân dân thấy chủ tịch HCM đến, người mà nhân dân hằng yêu mến, khâm phục, và kính trọng … nhân dân thấy chủ tịch giản dị, thân mật như một người cha hiền về với đám con… Không có gì so sánh được với lòng dân VN kính mến, tin tưởng lãnh tụ HCM. Nhiều nhà báo và người ngoại quốc rất ngạc nhiên trước lòng kính yêu của nhân dân VN đối với vị cha già HCM …" Quí bạn đọc xưa nay chắc chưa thấy có ai tự khen mình một cách trơ trẽn và lố bịch như thế bao giờ? Được người khác khen một cách quá đáng, người có tư cách cũng còn thấy đỏ mặt? Nhưng Hồ Chí Minh làm được. Đấy là tư cách của con người của Hồ Chí Minh.
 
    Về đạo đức của HCM, chúng tôi cũng xin khỏi phải nói dài dòng. Cuộc cải cách ruộng đất tại miền Bắc giữa thập niên 1950 đã nói lên đầy đủ bản chất dã thú, ác độc của Hồ và đồng bọn. Bà Cát Hanh Long, một người có công với bè lũ Hồ Chí Minh như thế mà Hồ cũng vẫn đem bắn bỏ. Qua 5 đợt đấu tố trong cải Cách ruộng đất, có khoảng 15.000 người bị giết chết theo con số ước tính của tuần báo Time ngày 1-7-1957. Ước tính trong đó có đến 74% là bị qui oan. Những người bị giết oan thường không phải bằng một phát súng, hay một nhát chém, mà bằng cách chôn sống để ló cái đầu trên mặt đất, rồi cho trâu kéo để cái lưỡi cầy xớt đứt cổ nạn nhân. Thật là rùng rợn. Có người bị treo lộn ngược đầu chân rồi đem phơi ngoài nắng cho đến chết. Có người bị tùng xẻo, nghĩa là lạng từng miếng thịt cho đến khi chỉ còn lại bộ xương. Còn rất nhiều cách giết địa chủ tàn ác khác nữa.
 
     Mặt khác nữa về đạo đức của Hồ, chúng ta không thể không kể đến cuộc đời tình ái của hắn. Ít nữa theo sử sách còn để lại thì Hồ đã có đến 5 người vợ. Người vợ bất hạnh nhất của Hồ là nàng Nông Thị Xuân. Người con gái dân tộc này bị hắn chơi đã rồi chuyền tay cho tên Bộ Trưởng công an là Trần Quốc Hoàn. Hoàn chơi đã rồi thủ tiêu cô Xuân bằng một tai nạn xe hơi. Đạo đức của một con người như thế mà tên đặc công đỏ Bùi Tín vẫn còn ca tụng được. Bùi Tín viết: "Cá nhân tôi kính trọng ông Hồ Chí Minh.Đây chính là con người thẳng thắn, lương thiện, sống rất giản dị, yêu thích trẻ con, và dễ gần gũi với những người hèn mọn nhất. Tôi cực lực bác bỏ giả thuyết cho rằng đó chỉ là cái tài đóng kịch của ông".
 
     Nhìn vào tất cả các mặt trong đời sống của người dân VN hiện nay, người ta mới thấy được sự sai lầm tai hại về đường lối lãnh đạo đất nước của Hồ Chí Minh. Nếu không nêu ra những kết quả sai lầm của đường lối, chúng ta không thể kết luận được. Chúng tôi xin nêu ra một vài khía cạnh đáng quan tâm hơn cả.
 
-  Thứ nhất, về kinh tế, xã hội -  Qua các đợt cải cách ruộng đất, đổi tiền, đánh tư sản, thành lập hợp tác xã, người dân VN càng ngày càng nghèo đi. Nhưng có một hiện tượng trái ngược là các đảng viên và bọn ăn theo càng ngày càng giầu có. VC triệt hạ giai cấp tư sản để đảng biến thành giai cấp tư bản ăn trên ngồi trốc, bóc lột nhân dân. Đừng tưởng VN ngày nay có nhiều khách sạn sang trọng, building nhiều tầng, đường xá rộng rãi thênh thang mà vội mừng. Dân ai dư tiền đi ngủ khách sạn, ai có tiền mua nhà sang để ở, ai có khả năng sắm xe hơi để chạy. Tất cả là của các công ty phần lớn là Ba Tầu, và các ông chủ đảng viên. 95% dân số VN hiện nay vẫn ngày ngày đối mặt với ruộng đồng, hoặc quần quật trong nhà máy từ 12 tới 17 tiếng mà vẫn không đủ ăn.
 
-  Thứ hai, về văn hóa và giáo dục học đường -  Con nít VN ngày nay, 5, 6 tuổi đã ngồi vắt vẻo điếu thuốc gắn trên môi, 14, 15 tuổi đã có kinh nghiệm về sex. Các nhà tư bản Mỹ làm giầu là nhờ sáng kiến và biết nắm cơ hội. Trong khi bọn tư bản mới nổi tại VN làm giầu dựa vào mánh mung và lừa đảo. Con người sống với nhau bằng dối trá và  lừa đảo. Đạo đức suy đồi cùng cực. Tất cả là để có tiền và vì đồng tiền. Có tiền rồi người ta khoe của, mua bằng cấp để vênh vang tiến sĩ này, thạc sĩ nọ, xây dinh thự cho thật đẹp, thật khang trang mỹ lệ, có ngôi biệt thư dát vàng, sắm xe thật sang, đeo vàng đầy người. Không biết bọn này chúng nghĩ sao khi nhìn thấy những em bé rách rưới nhặt từng hạt cơn rơi trên đường.
 
     Sự việc một con người vô tư cách, thiếu đạo đức, và nhất là thi hành một đường lối lãnh đạo phi dân tộc như Hồ Chí Minh, thì cái đại họa mất nước xẩy đến là đương nhiên. Ngày nay, con đường lãnh đạo phi dân tộc của Hồ đã bị phơi bầy ra rõ ràng không thể chối cãi. Hồ viết trên tờ Người Cùng Khổ khẳng định rằng các dân tộc Đông Dương không có tổ quốc. Hắn trở thành một cán bộ của Đệ Tam Quốc Tế CS, ăn lương của Liên Sô làm công tác Bolshevik hóa Đông Dương. Nhiều người lầm cho rằng Hồ Chí Minh là cán bộ của Liên Sô, không phải chỉ có thế, hắn còn tự nhận mình là một anh ba Tầu 100%. Trong bản báo cáo đầu tiên của Hồ ghi ngày 18-12-1924, sau một tháng có mặt tại Quảng Châu, cuối bản báo cáo Hồ xác nhận: "Trong lúc này, , tôi là một người Trung Quốc, chứ không phải là một người VN, và tên tôi là Lý Thụy chứ không phải là Nguyễn Ái Quốc". Từ đó cho chúng ta thấy, Hồ Chí Minh manh tâm bán nước cho Tầu từ lâu rồi chứ không phải bây giờ đám đàn em của hắn mới bán nước.
 
     Dưới sự cai trị của Hồ, VN có lãnh đạo, nhưng là một sự lãnh đạo tiêu cực. Theo toán học, nó mang dấu âm (-), tức ngược chiều với đi lên, hay gọi là thoái hóa. Hồ chí Minh là một con người vô tư cách và vô đạo đức,  hắn lãnh đạo đất nước dựa trên một lý thuyết sai lầm là lý thuyết Marxit, dùng đấu tranh giai cấp làm phương pháp để thực hiện lý thuyết này, nên đất nước mới bị tan hoang vô phương cứu chữa như hiện nay. VN mất nước rơi vào vòng nô lệ ngoại bang là chuyện đương nhiên.
 
II.  Việc lãnh đạo đất nước thời VNCH
 
     Sau khi TT Diệm bị hạ sát, TT Tưởng Giới Thạch chua chát tiếc cho số phận VN, ông nói: Một trăm năm sau, VN chưa có được Ngô Đình Diệm thứ hai. Còn Võ Nguyên Giáp thì vui mừng hí hửng: Không ngờ mà thằng Mỹ ngu đến thế, chúng lại thay ngựa giữa đường.
 
     Luận về tài năng của một người mà không trình bầy những thành công và thất bại của người đó ra mà cân nhắc thì thật là một điều thiếu sót. Về khả năng lãnh đạo của TT Ngô đình Diệm, thật sự cho đến bây giờ, người ta khen ông nhiều hơn là chê ông. Ông là một con người đáng lẽ nên là một nhà tu hành, nhưng lại sa chân vào lãnh vực chính trị. Điều này có nghĩa là tư cách và đạo đức của TT Diệm khó có ai chê được. Cả những kẻ ghét ông nhất cũng không moi được cái gì xấu xa quá đáng về tư cách và đạo đức của ông để phản bác hoặc chê trách ông. TT Diệm là một con người khiêm tốn, sống khổ hạnh như một nhà tu hành, không vợ con. Thời gian bôn ba, ông ở trong tu viện nhiều hơn là ở nhà. Cuộc sống rất thanh bạch và giản dị, bữa ăn không quá ba món mà toàn những thức ăn quê mùa, ngủ trên một tấm sập gỗ trải chiếu, không có nệm. Ngay thời gian làm TT, quần áo cũng không quá 4 bộ. Ông tự giặt giũ lấy những đồ lót của mình. Về lòng nhân của TT Diệm, người ta không thể nào không kể đến sự kiện hai người muốn giết ông đều được ông tha mạng và được đối xử rất tử tế. Đó là trường hợp tên VC Hà Minh Trí ám sát ông trong dịp ông đi kinh lý Ban Mê Thuột năm 1956, và người nữa là trung tá không quân Nguyễn Văn Cử, kẻ đã thả bom dinh Độc Lập năm 1972. Có một số cáo buộc TT Diệm thủ tiêu người này người nọ, hay động trời hơn nữa, TT Diệm giao mật lệnh cho ông đại úy không quân Nguyễn Như Đường nào đó, đêm 5-10-1963 lái máy bay ra biển để thả bom đánh chìm tầu hải quân HQ 401 chở tù ra Côn Đảo để giết tất cả đám tù này. Tất cả những lời cáo buộc này đều không trưng được bằng cớ xác thực và đủ thuyết phục. Trái lại còn mang đầy dẫy những dấu ấn ngụy tạo để đổ tội cho TT Diệm. Một con người có lòng nhân đạo không giết hoặc hành hạ những kẻ mưu toan giết mình, lại đi giết lén người khác thì liệu có tin được không?
 
     Vê đường lối trị quốc, tài kinh bang tế thế của TT Ngô Đình Diệm được thể hiện ở rất nhiều lãnh vực. Trước hết phải nói là một thành công vượt bực, việc ông định cư được hơn một triệu người di cư từ Bắc vô Nam lánh nạn CS năm 1954. Ông dẹp yên được các giáo phái sứ quân tại miền Nam và thống nhất được Quân Đội Quốc Gia. Ông thiết lập bang giao với hơn một trăm quốc gia trên thế giới. Ông xây dựng một nền hành chánh quốc gia có qui củ. Ông đặt nền móng cho một nền giáo dục khai phóng và nhân bản để đào tạo nhân tài cho đất nước. Ông thiết lập các khu dinh điền và khu trù mật làm phồn thịnh khu vực nông thôn miền Nam. Ông cấm Ba Tầu làm 11 nghề để tránh mấy anh Ba thao túng và làm lũng đoạn nền kinh tế quốc gia. Quốc sách Ấp Chiến Lược của ông đem lại an ninh cho dân chúng miền Nam. Ông xây dựng những nhà máy làm cơ sở cho công cuộc phát triển đất nước như các nhà máy ximăng Hà Tiên-Thủ Đức, nhà máy giấy Cogido, các nhà máy dệt Vinatexco và Vimitex, nhà máy thủy tinh, nhà máy đường Hiệp Hòa v.v. Trong vỏn vẹn có 9 năm cầm quyền, vừa xây dựng trên một đống tro tàn đổ nát, lại vừa bị CS phá hoại mà đem lại được một thành tựu như vậy không phải là quá sức tưởng tượng đối với một người bình thường sao?
 
     Trong chủ trương và đường lối của TT Diệm, có 3 vấn đề mà bọn người thù ghét ông, bọn VC giả dạng thầy chùa, bọn trí thức xôi thịt nhắm vào công kích ông, thứ nhất là TT Diệm phản bội lại bạn bè thuở hàn vi, thứ hai là ông độc tài gia đình trị, và thứ ba ông thiên vị công giáo và kỳ thị Phật giáo.
 
-  Thứ nhất, TT Ngô Đình Diệm hại bàn bè - Điển hình là gia đình nhà văn Nhất Linh Nguyễn Tường Tam. Việc tự tử của nhà văn này không do TT Diệm gây ra, mà ông Nhất Linh tự ý đi tìm cái chết để tránh phải đối chất trước tòa với đàn em của ông về việc ông đã tham gia vào cuộc đảo chánh ngày 11-11-1960 của nhóm Vương Văn Đông, Hoàng Cơ Thụy. TT Diệm có tìm cách để giúp đỡ bà quả phụ nhà văn Nguyễn Tường Long, em của Nhất Long chết vì bệnh tim tại Hương Cảng năm 1946.
 
-  Thứ hai, TT Diệm độc tài, gia đình trị - Chuyện này thì chỉ là vu cáo ác ý và có mưu đồ, bởi vì các anh em của TT Diệm không có ai giữ chức vụ gì chính thức trong guồng máy quốc gia. Do đó họ thực sự không có một hành động hoặc quyết định gì ảnh hướng đến vấn đề lãnh đạo. Có hai lý do đưa đến lời tố cáo này. một, TT Diệm là một con người cứng rắn, khi đã quyết định rồi thì rất bảo thủ ý kiến, dù ý kiến của ông đại sứ Hoa Kỳ ông cũng gạt phăng, vì thế ông bị tố cáo là độc tài. Hai là vì có những chức sắc trong chính phủ hay quân đội tỏ ra khiếp nhược, xun xoe, và bợ đỡ những người trong gia đình Tổng Thống một cách quá đáng, chẳng hạn tướng Tôn Thất Đính qùi tháo giầy cho ông Ngô Đình Luyện. Nhất là bà Ngô Đình Nhu là một con người quá ngay thẳng và bộc trực. Hiện tượng này làm ngứa mắt những người tự trọng. Những kẻ thù địch với chế độ và TT Diệm lợi dụng để tung ra những lời tố cáo.
 
-   Thứ ba, TT Diệm thiên vị công giáo, kỳ thị và đàn áp Phật giáo - Đây là một luận điệu hoàn toàn bịa đặt và vu khống. Lời tố cáo TT Diệm đàn áp Phật Giáo là một đòn nặng nề nhất do đám sư sãi VC Ấn Quang đưa ra để triệt hạ cho bằng được TT Diệm và chế độ của ông. TT Ngô Đình Diệm có đàn áp Phật Giáo hay không thì thiết tướng báo cáo của phái đoàn điều tra Liên Hiệp Quốc tưởng đã quá đủ để trả lời cho vấn đề. Về chuyện TT Ngô Đình Diệm ưu ái hay kỳ thị tôn giáo này, tôn giáo nọ, thì chúng tôi chỉ nhắc lại một cách tổng quát những chứng liệu được ghi trên sách vở và các bài viết đầy dẫy trên báo chí. Cụ Mai Thọ Truyền Hội Trưởng Hội Phật Học Nam Việt, một số nhà sư thuộc phái Ấn Quang xác nhận, trong những năm cầm quyền của TT Ngô Đình Diệm, Phật Giáo VN được phát triển chưa từng thấy, chùa chiền được trùng tu và xây cất rất nhiều do chính Tổng Tống hoặc chính quyền tài trợ, nhiều tu sĩ Phật Giáo được chính quyền cho đi du học, việc mở trường học và làm Phật sự được hoàn toàn tự do…. Trong khi đó công giáo không được hưởng những sự giúp đỡ như thế. Nếu có là do các giáo hội Tây Phương giúp đỡ mà không phải do chính quyền của TT Ngô Đình Diệm. Cần công tâm thừa nhận rằng, TT Diệm trị quốc theo tinh thần gia chủ nên chính quyền của ông đẻ ra nhiều loại người bợ đỡ, xu nịnh, trong gia đình thì quá coi trọng quyền huynh thế phục, nên đã để cho Đức cha Ngô Đình Thục ảnh hướng nhiều vào lãnh vực chính trị, từ đó dung túng cho một số chức quyền và con buôn qua mặt làm bậy. Đó là những lỗi lầm tệ hại nhất của chính quyền Ngô Đình Diệm.
 
     Chính sách và đường lối cai trị của TT Ngô Đình Diệm xuất phát từ lý thuyết Nhân Vị. Lý thuyết này lấy con người làm cứu cánh để phục vụ. Nó ngược hẳn lại với lý thuyết Marxit phủ nhận những giá trị nhân bản và quyền lợi của con người để phục vụ tập thể, cụ thể là đảng cộng sản mang cái nhãn hiệu giai cấp công nhân. Chính vì thế 9 năm cầm quyền của TT Diệm là 9 năm người dân VNCH được sống trong thanh bình, thịnh vượng, và đất nước phát triển. Mặc dù luôn luôn bị VC khuấy đảo, nhưng đà tiến triển của VNCH thời đó không thua, và còn có thể nói là vượt trên nhiều quốc gia khác trong vùng Đông Nam Á Châu và trên thế giới. Khi TT Diệm bị sát hại và Chính Thể Đệ I VNCH bị lật đổ thì cả thế giới bàng hoàng thương tiếc, từ TT Tưởng Giới Thạch của Đài Loan đến TT Nerhu của Ấn Độ, đến TT Sukarno của Indonesia v.v. đều phải bàng hoàng và sững sờ. Cả đến những kẻ thù của ông cũng vậy. Hồ Chí Minh tuyên bố: Ông Diệm là người yêu nước dù là theo cách riêng của ông. Mao Trạch Đông đưa ra một lời bình phẩm rất chính xác trong khi tiếp kiến một phái đoàn dân biểu Pháp thăm Bắc Kinh: Tại sao lại phải giết hai người ái quốc của miền Nam VN? Rồi lấy ai để thay thế họ? Tướng VC Trần Văn Trà phó chủ tịch Mặt Trận Giải Phóng nói với ký giả Wilfred Burchett: Dù phạm nhiều lỗi lầm, nhưng ông Diệm đã thành công trong suốt 9 năm cầm quyền, duy trì được một quân lực, một hệ thống hành chánh, và ngay cả một bộ máy chính trị vững mạnh. Người em của ông, dù nổi tiếng vô địch chống cộng, nhưng bị người Mỹ coi là cứng đầu, hoặc như ngựa bất kham, lúc nào cũng cứng đầu nói không khi người Mỹ ra lệnh, nhất là vào thời gian cuối.
 
     Trong bài viết của tôi "Nguyên nhân cái chết của TT Diệm" tôi đã chứng minh người Mỹ dùng tay sai là nhón tướng tá tham tiền và phản bội giết TT Ngô Đình Diệm. Chủ trương của Mỹ là dành quyền lãnh đạo cuộc chiến theo đường lối vụ lợi của tư bản Mỹ. TT Ngô Đình Diệm chết đi, VNCH đã mất chủ quyền, chỉ còn điều hành mà không còn lãnh đạo. Sau khi TT Diệm bị lật đổ, về hình thức, tuy chính quyền VNCH vẫn còn tồn tại nhưng không còn ai thực sự lãnh đạo quốc gia, kể cả TT Nguyễn Văn Thiệu. Người Mỹ điều hành cuộc chiến đấu chống cộng bằng cách viện trợ cho VNCH, số viện trợ và quân viện co thắt, ít nhiều, làm sao cho phù hợp với từng giai đoạn theo kế hoạch đi đêm của họ với thế giới CS, cụ thể là Tầu cộng. TT Nguyễn Văn Thiệu đã không hiểu chuyện đó. Ông tin vào người Mỹ không bỏ miền Nam, và cuối cùng khi biết ra thì đã quá muộn.
 
     Điều sai lầm lớn nhất của cuộc chính biến ngày 2-11-1963 là người ta đã triệt hạ biểu tượng của sự lãnh đạo đất nước. TT Diệm không phải là ông thánh, nhưng ông là nguời yêu nước, ông quyết tâm giữ vững chủ quyền quốc gia, ông có nhiệt huyết kiến tạo một đất nước có trật tự, tự do, dân chủ và phú cường. Chế độ của ông không phải là một chế độ hoàn hảo, nhưng là một chế độ tốt đẹp nhất, ít nữa là trong vòng một thế kỷ qua. Giết ông đi, người ta đã tiêu diệt luôn những lợi thế vừa nói. Giả sử TT Diệm có tội, ngưòi ta nên đem ông ra tòa án. Nếu tội đáng chém đầu, nên đưa ông ra trước pháp trường cát bắt ông phải đền tội một cách công khai. Đó mới là cách bảo toàn quyền lãnh đạo của đất nước. Ngày 2-11-1963, TT Diệm đã nạp mình cho bọn tướng lãnh, bọn khốn nạn này đã dấm dúi giết chết ông một cách vô cùng hèn hạ, và giết chết cả dân tộc VN. Giá bọn côn đồ này không nhận túi bạc của người Mỹ ban cho, và ít năm sau đó, những ông thầy chùa Ấn Quang không cung thỉnh bọn xâm lược vào Saigon thì ngày nay chúng còn có cơ may gỡ tội được. Nhưng lịch sử là lịch sử. Không ai thay đổi được lịch sử.
 
III.  Vấn đề lãnh đạo trong các cộng đồng tỵ nạn
 
     Từ sau khi TT Diệm bị giết, người dân VNCH đã bị mất quyền lãnh đạo đất nước. Chạy ra nước ngoài tránh nạn CS, người tỵ nạn không còn lãnh đạo là hệ quả tất yếu của việc đất nước mất lãnh đạo nói chung, cụ thể là việc TT Ngô Đình Diệm bị giết. Chuyện này rõ ràng như ban ngày, không có gì phải thắc mắc nữa. Đáng lý ra, những ông lớn của ta khi chạy ra nước ngoài phải nghĩ ngay đến việc qui tụ cộng đồng về một mối, đoàn kết mọi người lại, vì lúc đó, thân phận tỵ nạn, tình trạng xa quê hương, và nhất là mối hờn vong quốc là sợi giây hữu hiệu và bền chặt nhất để gắn bó mọi người lại với nhau, và dễ dàng để đặt ra vấn đề lãnh đạo lúc đó. Nhưng tiếc thay, thay vì đặt căn bản là đoàn kết cộng đồng để lo cho tương lai, thì người ta lại vội vàng làm một bước nhẩy vọt là tổ chức "Kháng chiến". Chiến đấu với kẻ thù hung hãn đang say men chiến thắng, mình đủ cân lượng sao? Hậu phương là một khối tỵ nạn trên răng dưới củ lấy gì để yểm trợ cho việc đem quân về nước, mà quân quốc ở đâu mà đem về?  Nước Mỹ ư? Bọn tư bản man rợ Mỹ đã cố tâm trừ khử VNCH, bây giờ họ giúp chúng ta sao? Chuyện "kháng chiến" rõ ràng hoặc là quá sức ngu muội, hoặc là cố tình bịp bợm. Cũng chỉ tại vì không có óc lãnh đạo!
 
    Còn như bây giờ mà đi tìm vấn đề lãnh đạo cộng đồng là chuyện mò kim dưới đáy biển, không được nữa rồi. Bây giờ người tỵ nạn, cá nhân chống cá nhân, đoàn thể chống đoàn thể, tổ chức chống tổ chức, đảng phái chống đảng phải, tất cả là cá mè một lứa, không ai bảo được ai, thì làm sao mà đoàn kết, làm sao mà lãnh đạo? Những người có tâm huyết đều trùm chăn lánh mặt. Ló mặt ra là bị trát bùn lên mặt tức thì. Chúng tôi không vơ đũa cả nắm, nhưng dám nói rằng chỉ còn những tên chống cộng bát nháo mặc sức múa gậy vườn hoang. Chúng ta vẫn có các ban đại diện cộng đồng đấy, nhưng thực sự họ chẳng đại diện cho ai? Có chăng chỉ một nhóm nhỏ rất ít người. Đúng ra ban đại diện cộng đồng phải được bầu lên từ số đông, có quyền hành xử như một thứ chính quyền địa phương của mỗi cộng đồng, có tiếng nói và quyền hạn trên các hội, các đoàn thể khác trong cộng đồng. Nhưng khi ban đại diện cộng đồng cũng chỉ ngang vai, ngang vế như các hội đoàn khác thì điều đó có ý nghĩa gi, làm được gì cho cộng đồng?
 
     Tình trạng cộng đồng bị phân hóa dĩ nhiên và nhất định còn có bàn tay VGCS nhúng vào để lũng đoạn. Chuyện này khó chứng minh nhưng lại là một sự thật hiển nhiên, không cần phải bàn cãi gì cả. Cơ quan tình báo nội địa Hoa Kỳ FBI thỉnh thoảng có ra thông cáo kêu gọi đồng bào tỵ nạn tố cáo những tên VC trà trộn để quậy phá cộng đồng. Nhưng báo cáo rồi cũng chẳng thấy gì. Tình trạng VC quậy phá càng ngày càng gia tăng. Thế nghĩa là sao? Thái độ của chính quyền Mỹ đối với cộng đồng tỵ nạn là thế nào? Họ giúp người VN công dân Mỹ hay giúp VGCS? Có nên đặt ra nghi vấn rằng chính quyền Hoa Kỳ đang tiếp tay với VGCS để giúp chúng thôn tính nốt cộng đồng tỵ nạn chúng ta không?
 
     Muốn cứu đất nước thoát khỏi bàn tay CS và thoát khỏi sự đô hộ của Tầu cộng, người VN nhất định phải đoàn kết lại. Đoàn kết thôi thì thật là vô nghĩa, mà phải là đoàn kết dưới sự lãnh đạo sáng suốt của những người có lòng yêu nước thực sự. Vấn đề lãnh đạo phải đặt lên trên vấn đề đoàn kết. Cha ông ta đã truyền lại một câu rất khôn ngoan về vấn đề này: Đánh rắn thì phải đánh đầu. Đánh đầu tức là đánh vào lãnh đạo. Dân tộc có đoàn kết mấy mà không được lãnh đạo cũng coi như không. Các thế lực thù địch của dân tộc đã tiêu diệt người lãnh đạo của đất nước là TT Ngô Đình Diệm rồi chia phần xương máu của nhân dân ta. Điều đáng buồn là chính những thành phần cốt cán trong nhân dân là trí thức, lãnh đạo tôn giáo, và quân nhân lại là những người không hiểu được sự quan trọng của vấn đề lãnh đạo, đã tiếp tay ngoai bang tiêu diệt quyền uy quốc gia.
 
     Vấn đề lãnh đạo chúng tôi đặt ra hôm nay là một vấn đề muôn thuở của mọi tổ chức, mọi đoàn thể, và mọi quốc gia. Nó nằm trong cuốn Chính Đề VN của ông cố vấn Ngô Đình Nhu. Tôi xin mượn lời của ông cố vấn Ngô Đình Nhu để kết thúc bài viết này. Ông Nhu viết: "… nếu không có phương tiện của mình thì còn có thể tìm phương tiện khác, chớ nếu không có người lãnh đạo, thì dù có phương tiện cũng không sử dụng được. Vì vậy cho nên, đối với một quốc gia mà nền độc lập bị đe dọa hay đã mất, thì phương pháp hữu hiệu nhứt và điều kiện thiết yếu nhứt để chống lại ngoại xâm là nuôi dưỡng và phát triển sự lãnh đạo".
 
     Ý thức được vấn đề đất nước cần phải có lãnh đạo, người dân VN trong cũng như ngoài nước, hiện đang từng bước làm sống lại và phát huy cái mà người ta gọi là "Tinh thần Ngô Đình Diệm". Tinh thần Ngô Đình Diệm là lòng trung thành và tinh thần trách nhiệm đối với Tổ Quốc, yêu nước thật lòng, quyết tâm giữ gìn và bảo vệ đất nước, giữ vững chủ quyền quốc gia, đặt quyền lợi của Dân Tộc lên trên hết, không ngại xả thân để đối phó với bất cứ một mưu toan xâm lược nào.
 
     Nguyện xin Trời Cao, hồn thiêng sông núi, anh linh các bậc anh hùng tử sĩ, hương hồn TT Ngô Đình Diệm và bào đệ của Ngài là ông cố vấn Ngô Đình Nhu nhìn xuống đất nước VN và phù hộ cho Dân Tộc VN.
 
Viết cho ngày 2-11-2014
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

 

Subscribe to our Newsletter

Contact our Support

Email us: Support@templateism.com

Thành Viên của Website