CHÍNH KHÍ VIỆT

#LỜI MỞ ĐẦU

Xem thêm

#TT. NGÔ ĐÌNH DIỆM

Xem thêm

#BÀI VIẾT NỔI BẬT CỦA CHÍNH KHÍ VIỆT

Xem thêm

#SỰ THẬT VỀ TÊN TNS CHỈ ĐỊNH NGÔ THANH HẢI

Xem thêm

#Vạch Mặt Nguyễn Ðình Thắng "chỉ thích ãn phân" (Fund)

Xem thêm

#THƯ KHÔNG NIÊM CỦA CHÍNH KHÍ VIỆT

Xem thêm

#Cuộc Đấu Tranh Cư Dân Facebook

Xem thêm

#TRANG ANH NGỮ CKV VÀ VIỆT SĨ

Xem thêm

#BÀI MỚI NHẬN

Xem thêm

#Audio Phương 286 DD Sự Thật ĐVTLA

Xem thêm

#AUDIO BÌNH LUẬN THỜI SỰ MỚI (BMPD ĐỌC)

Xem thêm

#Lý Trọng Tín Kyoto

Xem thêm

#ÔNG VIỆT SĨ

Xem thêm

#Lê Trung Nhân

Xem thêm

#Nhà Văn Phạm Quang Trình

Xem thêm

#BÀI VIẾT CỦA MICHAEL NGUYỄN

Xem thêm

#BÀI VIẾT CỦA TRẦN THANH

Xem thêm

#Thiếu Tá Liên Thành

Xem thêm

#NHÀ VĂN TRẦN THỊ BÔNG GIẤY

Xem thêm

#NHÀ VĂN DUYÊN LÃNG HÀ TIẾN NHẤT

Xem thêm

#Nhà báo Việt Thường

Xem thêm

#DẠY DỖ TRƯƠNG MINH HÒA

Xem thêm

#VẠCH MẶT HỒN VIỆT UK

Xem thêm

#DẠY DỖ WEBSITE BA CÂY TRÚC

Xem thêm

#DẠY DỖ QUẢNG ĐỘ

Xem thêm

#DẠY DỖ LÃO MÓC

Xem thêm

#AUDIO TÂM TÌNH VỚI NIÊN TRƯỞNG

Xem thêm

#YOUTUBE BÌNH LUẬN THỜI SỰ MỚI

Xem thêm

#YOUTUBE HỘI LUẬN HÀNG TUẦN

Xem thêm

#YOUTUBE TÂM TÌNH VỚI NIÊN TRƯỞNG

Xem thêm

#AUDIO CÁC VAI HỀ TRÊN PALTALK

Xem thêm

#TÀI LIỆU TỘI ÁC CỦA TẬP ĐOÀN MA TĂNG GHPGVNTN (ẤN QUANG)

Xem thêm

Friday, October 19, 2018

(Bài 3) Tưởng Niệm Huý Nhật Lãnh Tụ Anh Minh Ngô Đình Diệm Lần Thứ 55

Website Chính Khí Việt
LONG TRỌNG


Tưởng Niệm Huý Nhật Lãnh Tụ Anh Minh Ngô Đình Diệm Lần Thứ 55


(Bài 3)
 


From: "Hoaiviet Nguyen nguyendinhhoaiviet@yahoo.com
To:
Sent: Thursday, October 18, 2018 7:22 PM
Subject: [Btgvqhvn-3] LICH SỬ ĐÃ CHỨNG MINH SỰ THẬT


 


 
LỊCH SỬ CẬN ĐẠI ĐÃ CHỨNG MINH SỰ THẬT :

Tổng Thống NGÔ ĐÌNH DIỆM là một nhà đại ái quốc

    image
        TOÀN DÂN VIỆT NAM ĐỜI ĐỜI NHỚ ƠN NGÔ TỔNG THỐNG
 

             Thực tế đã chứng minh :Tam không

                             Không gia đình trị .
                                         Không bất công, độc tài .
                                         Không đàn áp phật giáo .

 

GIA ĐÌNH TRỊ ? SÁT NHÂN ? ĐÀN ÁP PHẬT GIÁO ?

LÀ CHIÊU BÀI  chính trị chống lại VNCH do GH . PHẬT GIÁO VNTN (AQ ) ngậm máu phun người vu oan giá họa cho chí sĩ Ngô Đình Diệm theo kế sách của CSVN.   

 Xin chứng minh :: :

 Tổng Thống Diệm đã bổ nhiệm toàn bộ những người bên cạnh mình là Phật Tử:

 Đổng Lý Văn Phòng, Phó Đổng Lý, Tùy Viên, Tổng Thư Ký, Bí Thư, Chánh Văn Phòng, Tham Mưu Biệt Bộ, Giám Đốc Nghi Lễ, Giám Đốc Báo Chí. Ngoài ra, trong 4 Tướng trấn giữ 4 Quân Đoàn chiến thuật, thì chỉ có một tướng là Công Giáo: Huỳnh Văn Cao, (Vùng 4 chiến thuật, khá xa Thủ Đô.) (Theo tác giả Minh Võ: Ngô Đình Diệm và Chính Nghĩa Dân Tộc).

 Dưới đây là những Phật Tử cộng tác với TT Diệm:

- Ông Nguyễn Ngọc Thơ, Phó Tổng Thống.

– Đại tướng Lê Văn Tỵ, Tổng Tham Mưu Trưởng.

– Thiếu Tướng Tôn Thất Đính, Tổng Trấn Sài Gòn- Gia Định.

– Ông Vũ Văn Mẫu, Bộ Trưởng Bộ Ngoại Giao.

– Ông Quách Tòng Đức, Đổng Lý Văn Phòng.

– Ông Nguyễn Đình Thuần, Bộ Trưởng phủ Tổng Thống, kiêm Bộ Trưởng Phụ Tá Quốc Phòng.

– Ông Đoàn Văn Thêm, Phó Đổng Lý Văn Phòng.

– Ông Võ Văn Hải, Chánh Võ Phòng.

– Ông Nguyễn Thành Cung, Tổng Thư Ký.

– Ông Trần Sử, Bí Thư.

Toàn Bộ Tham Mưu của Tổng Thống đều là Phật Tử.

 Bên Quốc Hội có 75 dân biểu là phật tu873 trong tổng số 123 dân biểu  .Trong số 18 Tổng Bộ Trưởng, chỉ có 5 người là Công Giáo.

Bên quân đội, tổng số 19 tướng lãnh có quyền hành nhất, thì đã có 16 tướng là Phật Tử. “

 Vu cáo TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM Là một người hiếu sát, lê máy chém đi toàn miền Nam là sai sự thật.

 1. Trong thời gian 9 năm giữ quyền điều hành đất nước TT Diệm chưa hề ra lệnh hành quyết một tử tội nào. ( TH có đọc 1 bài báo viết rằng đã có 1 người bị xử chém, và sau đó TT Diệm nhận thấy việc này quá tàn nhẫn, nên ông đã hủy bỏ tội chém đầu. Từ đó, máy chém chỉ có tác dụng răn đe, mà không còn được xử dụng nữa.). 

 2. Tướng Ba Cụt Lê Quang Vinh do Toà Đại Hình Cần Thơ tuyên án tử hình, và bị hành quyết ngày 13-07-1956 (theo sử gia Cao Thế Dung đã viết trong cuốn VN 30 Năm Máu Lửa: Đấy là chủ trương của Nguyễn Ngọc Thơ và Dương Văn Minh, hai người vốn không ưa Ba Cụt và Hòa Hảo. Ông Nhị Lang, một chiến hữu sát cánh tướng Ba Cụt ở chiến khu Núi Bà cũng nói: TT Diệm không có ý định sát hại tướng Ba Cụt mà chỉ có ý định thương lượng đón ông Vinh về như trường hợp ông Trịnh Minh Thế).

 3. Tên cán bộ Việt Cộng nằm vùng được csBV chỉ thị ám sát TT Diệm tại hội chợ kinh tế Ban Mê Thuật ngày 22-02-1957 bị bắt sau khi hắn bắn hụt TT Diệm nhiều viên đạn tiểu liên. Ai cũng tưởng tên cán bộ ấy sẽ bị tra tấn dã man rồi bị thủ tiêu âm thầm, thế nhưng sau chính biến 11-1963 tên cán bộ ấy vẫn sống phây phây và tỏ ra rất cảm phục cung cách chính quyền VNCH đối xử với y trong tù, nhất là tỏ lòng ngưỡng mộ vì lòng nhân từ bác ái cuả TT Diệm.

 4. Cuộc đảo chính 11-11-1960 bị thất bại, một số do sắp đặt của Mỹ chạy ra nước ngoài. Số còn lại trong đó có nhóm Caravelle như Phan Khắc Sửu, Phan Huy Quát, Trần Văn Hương, Phan Quang Đản và Vũ Hồng Khanh cũng đều được trả tự do từ 1961 đến 1963.

 5. Phạm Phú Quốc oanh tạc dinh Độc Lập 27-02-1962 bị bắn hạ và bị bắt cũng sống khoẻ và về với gia đình, sau 01-11-1963 ông trở lại không quân, và bị bắn hạ trong phi vụ Bắc Việt không rõ sống hay chết.

  Vu cáoTỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM đàn áp phật giáo là hoàn toàn ngụy biện.

 1. Trong 9 năm TT Diệm nắm quyền điều hành đất nước có khoảng 4000 ngôi Chùa mới được xây cất.

 2. Hệ thống trường Trung- Tiểu học Bồ Đề được ra đời, có 160 trường Trung- Tiểu học cả nước cũng được khởi đầu thời chính phủ Ngô Dình Diệm.

 3. TT Diệm gíup đỡ và phê chuẩn thành lập “Hội Phật Giáo Thống Nhất” toàn quốc,TT Diệm lại khuyến khích,cung cấp tài chánh cho các tăng sĩ đi du học ngọai quốc.

 4. Khu đất mênh mông khoảng gần giữa đường Công Lý nay là chùa Vĩnh Nghiêm được chính phủ TT Diệm cấp, Bộ tài chánh không dám quyết định. Khi trình lên TT Diệm nói: “Làm chùa thì cho ngay đi”, chỉ lấy 1 đồng tượng trưng. Khu đất Viện Hóa Đạo đường Trần Quốc Toản cũng được giúp và khởi sự thời TT Diệm.

 5. Chùa Xá Lợi được xây cất năm 1958 với kinh phí 2 triệu đồng VNCH (thời đó giá 1 tô phở 2,3 đồng) số tiền được trích ra từ quỹ Xã Hội của Phủ Tổng Thống và trao cho ông Mai Thọ Truyền chủ trì xây cất với mục đích phát triển và kiện toàn tổ chức Phật Giáo.

 6. TT Diệm nhận được giải thưởng dành cho người Lãnh đạo xuất sắc Á Châu (Leadership Magsaysay) 10.000 USD năm 1956 đã tặng lại cho Đức Đạt- Lai- Lạt- Ma của Tây Tạng

 

 

 Vu cáo TỔNG THỐNG DIỆM “bất công và độc quyền tôn giáo trị là chiêu bài VC chia  rẽ tôn giáo .

 - Kể từ ngày Thủ Tướng Ngô Đình Diệm về chấp chánh đến nay, chẳng thấy bằng chứng TT Diệm cho Công Giáo một miếng đất, một số tiền nào để xây Nhà Thờ hay dòng tu, cũng chưa thấy một tu sĩ Công Giáo nào được TT Diệm cho đi du học có học bổng đầy đủ.

 - TT Diệm còn lấy lại khu vườn cao su Phú Thọ mà trước đây thực dân Pháp đã tặng địa phận Sàigòn, để làm tài sản cho quốc gia. Tổng Thống đã lập luận rằng: “Khu đất đó là đất của nước Việt Nam, chứ không phải của Pháp, họ không được phép lấy đất của minh cho bất cứ tổ chức hay cá nhân nào”. Sự việc trên làm TGM Sàigòn rất khó chịu. Vì thế linh mục Phan văn Thăm C.N Báo.T.Tiến đã chỉ trích chính phủ trên tòa giảng trong nhà thờ Đức Bà, Sàigòn.

 (khu vườn cao su Phú Thọ: nằm cạnh trường Đua ngựa Phú Thọ (đối diện Bệnh Viện Trưng Vương ngày nay (?) 

 Kết luận về việc của Ủy Ban Liên Hiệp Quốc tìm hiểu về vấn đề đàn áp tôn giáo tại Việt Nam: Theo lá thư của Thượng nghị sĩ Thomas J. Dodd, Ủy Ban Tư Pháp Thượng Viện Hoa Kỳ, ngày 17 tháng 2 năm 1964 gởi Chủ tịch Ủy Ban Nội Vụ Thượng Viện Hoa Kỳ:

 "Thưa Ngài Chủ Tịch,

 

 

Vào đầu tháng 9 năm ngoái, vào lúc cao độ của cuộc khủng hoảng Phật giáo, 16 quốc gia đệ trình bản tuyên cáo lên ông Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc, kết án chính phủ Việt Nam đã vi phạm trầm trọng về nhân quyền. Để trả lời, chính phủ của Tổng Thống Ngô Ðình Diệm đã mời Liên Hiệp Quốc gửi một Ủy ban đến Tìm Hiểu Sự Thật và cam kết sẽ hợp tác chặt chẽ với Ủy ban. Ðại Hội Ðồng Liên Hiệp Quốc chấp thuận lời mời và ngày 11 tháng 10 một ủy ban đã được thành lập gồm đại diện các quốc gia Afghanistan, Brazil, Costa Rica, Dahomey, Morocco, Ceylan, và Népal.

 Phúc trình của Ủy ban về Việt Nam, dù rằng được ấn hành trong nội bộ Liên Hiệp Quốc vào ngày 9 tháng 12, nhưng chỉ được phổ biến một cách hạn chế cho báo chí. Sự thật, bản phúc trình này chỉ được báo chí biết đến hơn hai tuần lễ sau khi được ấn hành do một vài bình luận gia biết được vấn đề.

 Theo tôi nghĩ bản phúc trình này có những điều đáng lưu tâm và tôi đề nghị tiểu ban Nội Vụ Thượng Viện ấn hành để các Thượng nghị sĩ hiểu rõ vấn đề

 Ðây là bản phúc trình bao gồm những lời khai và tài liệu, nhưng không hề có những nhận xét hay kết luận của Ủy ban, tôi tin rằng bất cứ ai sau khi đọc cũng có thể đưa ra kết luận về lời cáo buộc “Phật Giáo đã bị đàn áp”, mà thật ra chỉ là một sự thổi phồng đầy ác ý, và tuyên truyền gian trá.

 Tôi cũng lưu tâm quý vị liên hệ sự kiện này với cuộc phỏng vấn của NCWC News Agency vào ngày 20 tháng 12 với Ðại Sứ Fernando Volio Jimerez của Costa Rica, một trong những người đã kiến nghị thành lập Ủy Ban Tìm Hiểu Sự Thật.

 Tôi xin trích dẫn lời của ông Volio:

 “Cá nhân tôi nghĩ rằng không hề có chính sách kỳ thị, đàn áp, ngược đãi đối với Phật giáo trên căn bản tôn giáo. Lời khai về những sự việc này thường chỉ là những tin đồn vô căn cứ hoặc đã được thổi phồng hay phóng đại.”

 Nhật Ký của Đại Úy Đỗ Thọ, Tùy Viên của Tổng Thống Diệm, một Phật Tử và là cháu ruột của tướng Đỗ Mậu, một trong những người đảo chánh :

 "...Sau khi vụ nổ xẩy ra ở Huế, Tổng Thống khiển trách ông Cẩn thật nặng, nhưng những báo cáo từ văn phòng ông Cẩn và chỉ huy trưởng Thừa Thiên chối rằng sự việc xẩy ra không phải do ông Cẩn mà là do ai đó… Ông Cẩn hằng năm vẫn đến chùa Từ Hiếu để viếng linh của tổ tiên dòng họ ông đặt ở đây. Ông Diệm nói: “Mọi tôn giáo đều tốt. Luôn luôn có những người tốt và người xấu trong mọi tôn giáo. Chúng tôi bây giờ là Công Giáo, chứ tổ tiên chúng tôi đều là Phật Tử. Vậy, nếu những vị sư ở chùa Từ Đàm, Từ Hiếu, Diệu Đế có cần chi, các ông phải giúp đỡ họ.”

 Đỗ Thọ còn nói rằng TT Diệm không bao giờ có quan niệm tôn trọng Công Giáo mà coi nhẹ Phật Giáo. Trong một chuyến đi đến Vĩnh Bình, khi mà ông Tỉnh Trưởng ở đây cho treo cờ Công Giáo để đón Tổng Thống, ông đã nổi giận và truyền lệnh cho Tỉnh Trưởng phải hạ cờ Công Giáo đi trước khi ông ra khỏi máy bay.

 Những lời Đỗ Thọ nói, theo tôi, rất khả tín, vì không thể có một người là cháu của kẻ đã giết Tổng Thống lại dám bịa ra những điều tốt về người đã bị chính chú ruột của mình giết chết. (Tội nghiệp cho Đỗ Thọ, ít lâu sau khi cuốn sách được xuất bản, Đại úy Đỗ Thọ đã chết bất ngờ trong một chuyến đi công tác! Chiếc máy bay chở ông đã rơi xuống đất vì một tai nạn không ai được báo cáo.)-Chu Tất Tiến.

 XÂY CHÙA

 Chùa Xá Lợi

 Ngay từ những năm đầu của chế độ, Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã áp dụng một chính sách đặt biệt đối với Phật giáo. Tại Sàigòn Tổng Thống thường giúp đỡ tài chánh khích lệ Hội Phật học do cư sĩ Mai Thọ Truyền làm Hội Trưởng, đặc biệt là xây chùa Xá Lợi với mục đích duy nhất là dùng làm nơi nghiên cứu, học hỏi giáo lý, mở rộng kiến thức, củng cố niềm tin nơi tín đồ Phật giáo. Chùa Xá Lợi được xây cất năm 1958 với kinh phí 2.000.000$ Việt-Nam được trích ra từ quỹ Xã Hội của Phủ Tổng Thống và trao cho ông Mai Thọ Truyền chủ trì việc xây cất với mục đích phát triển và kiện toàn tổ chức Phật giáo. 

 Chùa Vĩnh Nghiêm.

 Khoảng năm 1959-1960, Thượng tọa Thích Tâm Giác và bà Đức Âm xin mua đất xây Chùa. Khu đất này thuộc Bộ tài chánh, nhưng Bộ tài chánh không dám quyết định. Khi trình lên Tổng Thống, Tổng Thống nói: ”Làm chùa thì cho ngay đi!”.

 Sau đó họ mua được khu đất hơn một mẫu tây sát đầu cầu Công Lý với giá tượng trưng 1$ Việt-Nam. Sau khi Tổng Thống Ngô Đình Diệm bị thảm sát, ngôi chùa này được xây mang tên Vĩnh Nghiêm. 

 Chùa Từ Đàm

 Riêng chùa Từ Đàm do Thích Trí Quang trụ trì, ông Ngô Đình Cẩn giúp đỡ đặc biệt, nhất là phương diện tài chính, vật liệu, dụng cụ cần thiết do chính tay ông Cẩn hay qua các ông Đại Biểu Chính Phủ hoặc các Tỉnh Trưởng sở tại. Ngoài ra, khi nhà thầu củi Thăng Long trên đường Phan Bội Châu, Huế, đã trúng thầu khai thác củi trong kế hoạch khai hoang mật khu Hoa Mỹ của Việt Cộng, thuộc quận Phong Điền tỉnh Thừa Thiên, ông Cẩn còn đặt điều kiện với nhà thầu củi Thăng Long phải cung cấp cho chùa Từ Đàm mỗi tháng 30.000$. Vì thế chùa Từ Đàm càng ngày càng phát triển về mọi mặt. 

 Một điều rất đặc biệt, để có vật liệu đúc chuông cho một số chùa mới xây, ông Cẩn yêu cầu Đại Đội Quân Cụ Quân Khu II bằng mọi cách, cung cấp vỏ đạn cho Th.T. Trí Quang. Công việc này thật khó, vì lúc ấy Hoa Kỳ chỉ mới cung cấp súng đạn cho quân đội Việt-Nam trong công tác huấn luyện nhưng rất hạn chế, kèm theo nhiều thể thức kiểm soát hết sức chặt chẽ. Tuy nhiên, hai người đứng đầu công tác này là Trung Úy Ngô Văn Điều và Thượng Sĩ Nguyễn Hiệp (đều là nggười Công Giáo) đã tìm mọi cách thực hiện lời yêu cầu của ông Ngô Đình Cẩn.

 Được chính quyền tích cực giúp đỡ, Phật giáo miền Trung phát triển mạnh; xây thêm nhiều cơ sở, chùa miếu mới. Thêm vào đó, sự qua lại giữa ông Cẩn và Th.T. Trí Quang rất thường, nhất là vào những dịp LỄ, TÊT. Nên từ đó, uy tín tăng sĩ chùa Từ Đàm, đặc biệt là Th.T. Trí Quang, càng ngày càng nổi bật trong giới Phật giáo. Vì thế ông ta mặc nhiên được coi như đại diện chính thức cho cả khối Phật giáo miền Trung với chính quyền. Uy tín của ông ta vượt trội hẳn trên các tăng sĩ khác.

 Ngoài ra còn khoảng 4.000 ngôi chùa khác được xây thêm dưới chế độ Đệ I Cộng Hòa. 

 Ngoài những ưu đãi như trên, Tổng Thống còn có kế hoạch lâu dài, khuyến khích Phật tử đi du học. Nhất là Tổng Thống giúp đỡ và phê chuẩn thành lập ”Hội Phật Giáo Thống Nhất” toàn quốc.

 Sau khi Phật giáo đã có tổ chức thống nhất, Tổng Thống Ngô Đình Diệm lại khuyến khích, cung cấp tài chánh cho các tăng sĩ đi du học, hầu nâng cao trình độ cho hàng ngũ lãnh đạo Phật giáo Việt-Nam

 Vào khoảng cuối tháng 8 năm 1963, Tổng Thống đến thăm ngôi chùa nữ tại Phú Lâm do sư bà Diệu Huệ chủ trì. Trong khi đàm đạo, nhiều sư nữ đã oà lên khóc, vì họ biết từ trước đến giờ, Tổng Thống đã từng nâng đỡ Phật giáo rất nhiều, nay nhiều kẻ lại quay lưng lại. Cuộc nói chuyện vừa dứt, một tăng sĩ tiến tới chào Tổng Thống.

 Tổng Thống hỏi:

 – Thầy về khi mô?

 – Thưa Tổng Thống, con về được gần ba tháng. Hôm về anh em chúng con (không nói rõ bao nhiêu người) đã đến trình diện Tổng Thống.

– Học có được không?

 – Dạ thưa, được. Nhờ lòng ưu ái của Tổng Thống cho đi du học, chúng con đã cố gắng theo kịp các bạn cùng khóa.

 – Tiền bạc có đủ không?

 – Dạ, cám ơn Tổng Thống. Nhờ lòng ưu ái của Tổng Thống thương cho quá đầy đủ.

 – Học về rồi phải đem những kiến thức đã học được áp dụng vô tổ chức của mình, từ tổ chức đến việc đào tạo cán bộ. Tôi nghĩ bên Phật giáo nên chủ trương như bên Công Giáo, nghĩa là phải đi tu từ 9, 10 tuổi đến 30 tuổi mới thành linh mục. Có như thế mới chọn lựa kỹ càng cả về đạo đức và học vấn. Bên Công Giáo lúc sau ni có thâu nhận thanh niên vào học lên linh mục sau khi đã đậu tú tài. Nhưng cách đó xem ra chọn lựa không được kỹ càng bằng lớp bắt đầu đi tu từ nhỏ.

 Nói đến đây Tổng Thống bảo vị tăng sĩ:

 -Thôi! Cố gắng làm việc tử tế.

 Năm 1959, sau khi đắc cử nhiệm kỳ II mới được ba ngày, Tổng Thống âm thầm đến thăm các chùa tại Saìgòn và những vùng phụ cận để cám ơn các thầy đã ủng hộ ngài thắng cử. Tại một ngôi chùa nọ, khi đón tiếp Tổng Thống, thượng tọa trụ trì vui đùa trách Tổng Thống:

 – Tổng Thống có chuyện vui không cho anh em chúng tôi biết để cùng chung vui với Tổng Thống.

 Tổng Thống trả lời:

 – Có chuyện chi vui mà tôi dấu các thầy mô?

 

 – Dạ, thưa Tổng Thống, qua tăng đoàn Tích Lan, chúng tôi được biết, Tổng Thống đã tặng Đức Đạt Lai Lạt Ma một số tiền lớn.

 Nghe vậy, Tổng Thống hơi đỏ mặt, ngồi lặng thinh một lúc rồi nói:

 – Vì là một việc tế nhị, tôi không muốn cho ai biết, chứ không phải có ý dấu các thầy. Tôi nhận được giải thưởng Leadership Magsaysay 10.000 đô la. Tôi không có nhu cầu chi. Gặp lúc Đức Đạt Lai Lạt Ma, vị lãnh đạo và là biểu tượng của tinh thần tranh đấu bất khuất để bảo vệ niềm tin, bảo vệ tôn giáo, bảo vệ dân tộc ngài, đang gặp hoạn nạn, phải sống lưu vong, cần nhiều sự giúp đỡ. Tôi thấy mình có bổn phận phải giúp ngài. Tôi nhờ Thủ Tướng Nerhu chuyển số tiền này cho ngài, nhưng ông ta khước từ, có lẽ ông ngại mất lòng Trung Cộng, nên tôi phải tìm đường khác để chuyển số tiền này cho ngài.

 Các thầy cũng biết, mình đang phải chiến đấu chống lại chủ nghĩa vô thần rất tàn bạo. Chỉ có niềm tin tôn giáo mới đủ sức mạnh chống lại được chủ nghĩa tai hại này. Vì thế, đối với việc phát huy, củng cố, bảo vệ niềm tin tôn giáo, bất câu là tôn giáo nào, mình cũng có bổn phận khuyến khích và giúp đỡ.

 Sau đó Tổng Thống đi bắt tay các thầy, ngài thấy Đại Đức Thích Quảng Liên, liền hỏi:

 – Thầy về khi mô?

 – Dạ, thưa con mới về, chưa kịp vào chào Tổng Thống.

 – Không sao. Khi mô thầy muốn vô, nói sĩ quan tùy viên sắp xếp cho vô. 

 Sự việc trên làm TGM Sàigòn rất khó chịu. Vì thế linh mục Nguyễn Văn Vàng đã chỉ trích chính phủ trên tòa giảng trong nhà thờ Đức Bà, Sàigòn.

 

 

Dưới thời Pháp thuộc và qua các chính phủ dưới thời Quốc Trưởng Bảo Đại, Giáo Hội Công Giáo được mở các chủng viện để đào tạo linh mục, tu sĩ. Chương trình giảng dạy không phải chịu sự kiểm soát của chính phủ.

 Đến thời Đệ I Cộng Hòa, Tổng thống Ngô Đình Diệm ban hành Đạo Dụ số 54/7, xóa bỏ quy chế này. Đạo Dụ ấn định: ”Không ai được mở trường tư mà không có giấy phép của chính phủ. Các trường được phép mở phải chịu sự kiểm soát của chình phủ về nhân viên, chương trình giảng dạy.”

 Việc ban hành Đạo Dụ này đã gây nên làn sóng phản đối dữ dội trong giới Công Giáo. Đầu năm 1957 Hội Đồng Giám Mục VN, trong đó có cả ĐGM Ngô Đình Thục, họp ra thông cáo chiếu điều 17 Hiến Pháp, lên án Đạo Dụ 54/7 là vi phạm tự do tín ngưỡng và yêu cầu xóa bỏ tất cả những điều khoản liên quan đến chủng viện.

 Vì thế một số linh mục đến nhờ Ông Bộ Trưởng Quốc Gia Giáo Dục Nguyễn Quang Trình dẫn vào gặp Tổng Thống. Trước khi vào, nhiều linh mục huyênh hoang rằng: ”Lần này tôi sẽ nói toẹt ra hết. Tôi không nể nữa đâu”. Nhưng khi vào, các vị đều cúi mặt hoặc quay đi không dám nhìn Tổng Thống.

 Khi được Tổng Thống giải thích, các linh mục nhìn ra mục đích của Đạo Dụ là tạo sự hòa đồng các tôn giáo, gây tình đoàn kết toàn dân, nhằm bẳo vệ quyền lợi tối thượng của đất nước.

 Thế rồi, Tổng Thống quay sang trách khéo Ông Bộ Trưởng Nguyễn Quang Trình:

 – Họ không hiểu, ông Bộ Trưởng phải giải thích cho họ. Có vậy cũng đòi vào gặp tổng thống.

 

 Rồi Tổng Thống đứng dậy đi vào.

 Sau đó Đạo Dụ được giới Công giáo nghiêm chỉnh thi hành. 

 Cao Đài.

 Trong một lần Tổng Thống tiếp phái đoàn Cao Đài đến thăm xã giao, ngài nói: ”Tôi kính trọng quý ngài. Một số linh mục Công Giáo đến gặp tôi xin phép được xổ số Tômbola để có tiền xây nhà thờ. Tôi nói: Cao Đài họ có Tombola đâu, sao tôi thấy họ cất thêm thánh thất mới đều đều”. Rồi ngài chua chát kết luận: ”Cứ Tombola! Tombola mới xây được nhà thờ!” 

 Gia Đình Trị ?

 “Xin nói thêm về gia đình Tổng Thống Ngô Đình Diệm mà các Thầy cáo buộc “gia đình trị”. 

 - Ông Ngô Đình Khôi đã bị Việt Cộng sát hại năm 1940 cùng Ông Tạ Thu Thâu và Huỳnh Phú Sổ. 

- Giám mục Ngô Đình Thục do Giáo Hội Công Giáo bổ nhiệm cai quản địa phận Vĩnh Long trước ngày TT Diệm chấp chánh. 

- Ông Ngô Đình Luyện Đại Sứ VNCH tại Anh Quốc, do Quốc Trưởng Bảo Đại bổ nhiệm trước lúc Tổng Thống Diệm chấp chánh. 

- Ông Ngô Đình Nhu làm việc cạnh Tổng Thống giúp soạn thảo kế hoạch nên người ta gọi là: “Ông cố vấn”. 

- Ông Ngô Đình Cẩn (Miền Trung còn gọi Cậu Út Trầu).

 Theo nhiều nguồn tin từ sách báo, ông Nhu và ông Cẩn không có chức vụ chính thức trong chính quyền và cả hai đều làm cố vấn giúp TT Diệm, họ làm việc mà không lãnh lương. Cả hai đều không được phép tháp tùng theo TT Diệm trong các cuộc công du nước ngoài. Họ không được xuất hiện chụp hình chung với TT Diệm ở nơi công cộng.

 

 1. Chúng ta nghe ông Ngô Đình Nhu trả lời bọn sinh viên Việt Cộng năm 1960 tai Paris như sau:

 - Như ông bạn anh vừa hỏi tôi: Chính phủ Ngô Đình Diệm là chính phủ gia đình trị?

 Giả thử anh là Thủ tướng Ngô Đình Diệm về nước năm 1954, khi thực dân Pháp còn tiếp tục khuyến khích các phần tử thân Pháp lật đổ chính quyền, cũng như yểm trợ, xúi giục nhiều phiến quân có thành tích bất hảo như thổ phỉ đánh phá quân đội quốc gia, trước cảnh dầu sôi lửa bỏng do các phần tử đối nghịch tạo nên, rắp tâm tiêu diệt anh, nếu phải chọn cộng sự viên sẵn sàng chết sống có nhau vì đại cuộc, giữa hai người đồng tài, đồng sức, đồng chí hướng, một bên không là thân bằng quyến thuộc, một bên là cật ruột, anh có cảm thấy gần như không cách chi anh không hành sử như Tổng Thống Ngô Đình Diệm chăng?…

 Khi được tin hai anh em T.T Ngô Đình Diệm bị thảm sát, Tổng Thống Trung Hoa Dân Quốc Tưởng Giới Thạch đã thốt lên: ”Cả 100 năm nữa Việt-Nam mới có Ngô Đình Diệm thứ hai. Biết đến bao giờ Việt-Nam mới sản sinh ra được Ngô Đình Nhu thứ hai! Ông ta là Khổng Minh của Việt-Nam”.

 Sưu tầm.

Theo FB VNTB

(Bài 2) Tưởng Niệm Huý Nhật Lãnh Tụ Anh Minh Ngô Đình Diệm Lần Thứ 55

Website Chính Khí Việt
LONG TRỌNG


Tưởng Niệm Huý Nhật Lãnh Tụ Anh Minh Ngô Đình Diệm Lần Thứ 55


(Bài 2)
 
Tại Sao Cần Phải Noi Gương Những Nhà Lãnh Đạo Họ Ngô

 













 
 
 
 
 
Lý Trọng Tín
Trước hết, phải trần tình rằng người viết là thế hệ hậu bối, không có duyên được tận mắt chứng kiến, tận tai nghe thấu những sự kiện tang thương đã xảy ra trên đất nước Việt Nam trong những thời kỳ loạn lạc. Càng không được chứng kiến những màn đấu tố, cướp của, giết người man rợ của lũ Việt Gian khoác áo Cộng Sản. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là không thể biết sự thật và càng không thể là không có quyền phán xét hay tìm hiểu sự thật. Lịch sử nước nhà thực sự đã bị bóp méo theo những chủ ý nhất định của những kẻ muốn thủ lợi vì sự bóp méo đó. Do quyền lợi cá nhân, do quyền lợi phe nhóm, do quyền lợi gia đình hay dòng họ. Nhưng cho dù vì bất cứ quyền lợi gì đi chăng nữa, thì đó vẫn thật sự là một tội ác với dân tộc Việt Nam, là trọng tội với Tổ Quốc Việt Nam. Cũng rất may, hồn thiêng sông núi vẫn còn, anh linh nước Việt vẫn còn nên những tư tưởng, di sản của văn minh nước Việt vẫn còn, giống như ai đó đã từng nói:“Tiếng Việt còn, thì nước Việt còn”.Người viết bài này xin viết ra đây những dòng thô thiển để bày tỏ suy nghĩ của một người thuộc thế hệ trẻ đang tìm một con đường cứu đất nước thoát khỏi họa diệt vong. Chuyện này là thực sự hiện hữu và nó sẽ không còn xa nữa, khi đất nước của chúng ta đã thực sự mất chủ quyền khi những tên Việt Gian núp dưới chiếc áo Cộng Sản để làm tay sai cho Tàu Cộng và các nước ngoại bang khác đang dùng vũ lực để nắm quyền cai trị. Vì vậy, nếu có những sai sót, mong rằng sẽ được quý bậc trưởng thượng, là những nhân chứng lịch sử đóng góp. Cũng phải nói cho rõ rằng, quý bậc trưởng thượng ở đây là người viết muốn ám chỉ đến những người Quốc Gia Chân Chính với tấm lòng vì dân vì nước thật sự, chứ không phải là những lũ cò mồi, nằm vùng, hoặc những loại đón gió trở cờ đang xuất hiện nhan nhản trong xã hội Việt Nam và kể cả ở Hải Ngoại cũng không ít.
Lịch sử Việt Nam chúng ta gắn liền với việc chống chọi với giặc ngoại xâm, mà bề dày của nó là chống lũ xâm lược phương bắc. Nhờ có ý chí quật cường của những người con dân nước Việt mà độc lập của Việt Nam vẫn được duy trì, bảo tồn, và phát triển cho đến ngày nay. Tuy nhiên, cái giá phải trả đó không hề nhỏ, hầu hết các di sản văn hóa của dân tộc hoặc đã bị đánh cắp, hoặc bị tiêu hủy hoàn toàn. Kẻ thù của chúng ta đã làm chuyện này vì chúng âm mưu một kế hoạch tiêu diệt dân tộc Việt Nam để chí ít nếu có độc lập chúng ta cũng không thể mạnh hơn chúng được. Đó là thực tế. Sau khi dành lại được độc lập nhờ những xu thế không thể đảo ngược từ những ảnh hưởng chính trị ngoại giao của những nước lớn trên thế giới, những trí thức yêu nước chân chính vẫn còn, và họ đã làm tất cả để có thể khôi phục một Việt Nam què quặt sau đêm trường cai trị tàn bạo của thực dân Pháp. Tuy nhiên, vận may duyên lành đã không đến với dân tộc Việt Nam chúng ta bởi bên cạnh những người yêu nước, những sĩ phu chân chính, trong số những người Việt Nam chúng ta còn tồn tại những con chó ghẻ, những kẻ sẵn sàng vì quyền lợi cá nhân nhỏ nhoi mà chấp nhận bán đứng tiền đồ của dân tộc cho ngoại bang. Việt Gian Cộng Sản là một ví dụ điển hình.
Việt Gian Cộng Sản được sinh ra vì quyền lợi bành trướng ảnh hưởng của Cộng Sản Nga, vốn chỉ mượn cái áo hiền lành của chủ nghĩa xã hội Mark để dùng đó làm phương tiện cạnh tranh ảnh hưởng với các nước Phương Tây vốn đã vượt xa nước Nga về trình độ khoa học, kỹ nghệ, và khoa học. Từ đó, đế quốc đỏ Nga Cộng tham vọng muốn dành giật những thuộc địa của thế giới tư bản xanh (tư bản Phương Tây), chính vì vậy Lenin đã lợi dụng chiêu bài giải phóng thuộc địa để đào tạo một thế hệ những tay sai đắc lực phục vụ cho quyền lợi của đế quốc đỏ. Đây là hiện thực không thể chối cãi, bởi di sản đồ sộ của tài liệu Đại Học Phương Đông vẫn còn được Nga lưu trữ. Và tất nhiên, những tên Việt Gian tiêu biểu của bè lũ Cộng Sản Việt Nam là những tên tay sai trong số đó. Hồ Chí Minh mặc dù chưa từng được nằm trong danh sách mà những tên thực dân đỏ chú ý đào tạo, song hắn lại là một tên tay sai tỏ ra đắc lực nhất. Bằng đủ những ngón nghề tiểu xảo của một tên lưu manh siêu hạng hắn đã lần lượt trừ khử tất cả những đối thủ có trọng lượng của hắn để leo đến vị trí của một tên tay sai đắc lực nhất cho cả để quốc đỏ Nga Cộng và Tàu Cộng đại hán bành trướng. Hắn đã thành công, và tất nhiên, sự thành công của hắn cũng như Tàu đỏ, Nga đỏ, đã là một tai họa cho dân tộc Việt Nam.
Nhưng may mắn vẫn chưa hẳn đã rời bỏ dân tộc Việt Nam, chúng ta đã từng có một nửa giang sơn của tiền nhân để lại. Nơi đó, đã là chốn an toàn trú ẩn cho những chiến sĩ Quốc Gia Chân Chính. Chúng ta đã có cơ hội để bảo vệ sự độc lập ấy, để rồi nuôi hy vọng một ngày sẽ đuổi lũ bán nước ra khỏi bờ cõi để giành lại toàn vẹn lãnh thổ. Chúng ta đã từng có những nhà lãnh đạo anh minh, đạo đức, và sáng suốt để nhìn ra được con đường đi cho dân tộc. Nhưng, điều quái ác đã xảy ra cho dân tộc Việt Nam của chúng ta suốt chiều dài lịch sử vẫn là những chữ nhưng. Chúng ta đã để cho lũ ngoại bang sử dụng những tên tay sai mang dòng máu Việt để tiêu diệt những người lãnh đạo kiệt xuất đó rồi thay thế vào đó là những kẻ bất tài vô hạnh để dẫn tới cái ngày Miền Nam bị hoàn toàn sụp đổ. Chắc hẳn không phải cần nói thêm nữa, độc giả cũng có thể biết được người viết đang ám chỉ đến ai. Đó chính là cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và người bào đệ của ông là Ngô Đình Nhu. Thảm cảnh diễn ra vào ngày tang thương không chỉ cho gia đình họ Ngô mà cả cho dân tộc như thế nào thì người viết sẽ không đi sâu vào chi tiết để bàn sâu thêm bởi sự việc đã được những chứng nhân lịch sử viết lại khá nhiều. Trong khuôn khổ bài viết này người viết sẽ chỉ đề cập đến những gì mà 2 người anh hùng dân tộc này đã làm và để lại cho chúng ta trong quá khứ.
Các ông Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu và những người anh em khác trong gia đình họ Ngô Đình được giáo dục và hun đúc tinh thần yêu nước nhờ truyền thống Nho Giáo lâu đời. Có lẽ cũng chính vì được nuôi dưỡng trong một gia đình có truyền thống yêu nước như vậy, nên những người con trưởng thành từ gia đình họ Ngô Đình đặc biệt là các ông Ngô Đình Khôi, Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu đều thể hiện lòng ái quốc tột bực. Lòng yêu nước tồn tại trong các ông đã biến thành những vũ khí làm cho kẻ thù phải nể sợ. Không phải tự nhiên mà tên giặc đại gian ác, lắm mưu mô xảo quyệt như Hồ Chí Minh phải chịu thua trước khí phách kiên cường của cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm, bởi trong hoàn cảnh dù tay không tấc sắt lại nằm trong tay giặc, nhưng ông đã khẳng khái vạch mặt Việt Gian của Hồ bằng câu hỏi“Tại sao ông giết anh tôi?”. Câu nói đó ắt hẳn một người bình thường khó có thể làm được trong hoàn cảnh ấy, bởi Hồ lúc đó đầy uy quyền và dưới tay hắn là cả một băng nhóm du côn tàn bạo giết người không ghê tay. Thêm nữa, đứng trước nguy cơ bị thiệt hại tính mạng mà chính ông biết rõ hơn bao giờ hết nhưng ông đã không chịu lui bước, không chịu nhượng bộ với những kẻ giết mướn khi ông nói:“Mình là Tổng thống thì phải giữ tưthế của vị Tổng thống. Dầu mình chết cũng là vị Tổng thống.
Ở đây, rõ ràng câu nói của ông Ngô Đình Diệm đã thể hiện nguyên tắc “Chính Danh” trong Nho Giáo, không phải là sự tham quyền cố vị, bởi nếu tham giữ quyền lực, ông có thể mưu cầu một cuộc đào tẩu để một ngày kia quay về trị tội đám phản loạn, cũng không phải là ông không biết mình sẽ phải chết, bởi nếu không ông đã không nói đến cái chết đang cận kề. Khí tiết của một người làm việc vì đất nước đã khiến ông dám hy sinh để giữ thể diện cho Quốc Gia, cho gia đình, khi chấp nhận cái chết nhẹ tựa lông hồng chứ không ươn hèn để ngoại bang có thể coi thường tư cách của dân tộc hoặc bản thân ông. Trái lại, sau khi đã đảo chính thành công chỉ tốn vài trăm ngàn dollard, Lyndon B. Johnson đã gọi những kẻ phản tặc đảo chính là lũ du côn. Danh xưng đó cũng xứng đáng với những kẻ bất tài vô hạnh như đám tướng tá làm đảo chính theo lệnh của quan thầy ngoại bang. Nhưng cái hậu quả tệ hơn là hình ảnh của dân tộc Việt Nam đã bị hoen ố trong con mắt của những con buôn chính trị nước Mỹ. Bởi vậy, người Mỹ đã đưa quân vào Việt Nam mà không cần xin phép, xem Việt Nam như là một mảnh đất vô chủ. Khi còn sống cụ Ngô Đình Diệm đã từng nói“tôi tiến hãy tiến theo tôi, tôi lui hãy giết tôi, tôi chết hãy nối chí tôi”. Ông đã làm tất cả để chứng minh rằng ông không nói chỉ để tuyên truyền như tên Việt Gian Hồ Chí Minh, một kẻ đi bất cứ đâu chọn nơi trú ngụ cũng tính toán đường chạy trước tiên.
Về phần ông Ngô Đình Nhu, mặc dù không có được cái uy dũng của một lãnh tụ quốc gia như ông Ngô Đình Diệm, song ở trong con người của ông Ngô Đình Nhu là một trái tim yêu nước nồng nàn. Tất cả lòng yêu nước đó đã được ông gởi gắm trong tác phẩm “Chính Đề Việt Nam” mà ông là tác giả thủ bút. Từ kiến thức và kinh nghiệm của một người vốn nghiên cứu chuyên môn cổ tự, thư viện, và am tường lịch sử, ông đã đúc kết tư tưởng của mình trong cuốn sách “Chính Đề Việt Nam”. Không lý thuyết xa vời, không luận bàn hàn lâm, không tranh cãi vô bổ, ông Ngô Đình Nhu đã phân tích từ những dữ kiện lịch sử để đi đến những nhận định một cách khách quan, từ đó đưa ra những hành động cụ thể. Tư tưởng của Ngô Đình Nhu có thể tóm lược một cách chung nhất đó là: xây dựng một hệ thống lãnh đạo quốc gia có nền tảng, có tính kế thừa, và mang đậm nét tự tôn dân tộc. Qua phân tích bối cảnh lịch sử của Việt Nam, ông nhận thấy rõ ràng một chân lý là: kho tàng văn hóa cũng như trí tuệ của dân tộc Việt Nam đã bị phá hủy nghiêm trọng bởi kẻ thù xâm lược, hết Tàu lại Pháp, chúng luôn tìm cách tiêu diệt những nền tảng văn hóa của dân tộc Việt Nam trong thời gian cai trị. Quả đúng như vậy, chẳng có một kẻ xâm lược nào lại muốn những người bản xứ tự vươn lên làm chủ, chính vì vậy, chủ trương ngu dân, đốt sách, ăn cắp tư liệu quý là hành động thường thấy ở những kẻ xâm lược. Cũng chính bởi sự chèn ép và tiêu diệt văn hóa Việt Nam một cách có chủ đích và hệ thống, nên lãnh đạo ở Việt Nam trong suốt chiều dài lịch sử luôn có một đặc điểm là không có tính kế thừa.
Như vậy, tư tưởng của ông Ngô Đình Nhu rõ ràng đã nhắm tới một mục đích duy nhất là gây dựng một nền tảng cho chính trị học Việt Nam, tạo ra tính liên tục và kế thừa cho những giai đoạn lãnh đạo đất nước kế tiếp, từ đó đưa Việt Nam đến phú cường. Bây giờ đặt câu hỏi, nếu đất nước được phú cường, thì ai là người được hưởng lợi? chắc chắn là không chỉ gia đình họ Ngô Đình, mà là toàn thể nhân dân Việt Nam. Như vậy, hành động, tư tưởng, và việc làm của ông Ngô Đình Nhu là vì mục đích cá nhân hay vì tương lai chung của dân tộc? Vì vậy, những kẻ vu cáo cho 2 anh em ông Ngô Đình Nhu, Ngô Đình Diệm là gia đình trị là hoàn toàn có mưu đồ ác ý. Nếu hiểu một cách có thiện ý thì có thể những lời phê phán đó chỉ đơn giản xuất phát từ sự ghen tị tầm thường của những kẻ dốt nát mà muốn đua chen, bất tài mà muốn được ngồi ngôi cao, không công trạng mà muốn được hưởng bổng lộc, không đức độ mà đòi được người đời trọng vọng. Nếu hiểu theo cách phê phán một cách chặt chẽ hơn, sẽ thấy những dụng ý đạp đổ những tư tưởng phục hưng đất nước sẽ đồng nghĩa với việc làm lợi cho ngoại bang, cho kẻ thù của dân tộc. Tất nhiên không một kẻ thù nào cũng như các nước ngoại bang lại muốn cho dân tộc Việt Nam có thể vươn lên cạnh tranh với họ, vì vậy hành động tiêu diệt, hủy bỏ những tư tưởng yêu nước sẽ đồng nghĩa với việc phản quốc, làm Việt Gian tay sai cho ngoại bang.
Ngoại bang ở đây là ai? Là những kẻ tự nhận mình là đồng minh với tất cả những nước yêu chuộng tự do, Hoa Kỳ. John F. Kenedy từng tuyên bố người Mỹ đang chiến đấu vì tự do, sẽ đưa vai gánh vác với các nước tự do, nhưng thực tế người Mỹ đã nói dối. Họ đến Việt Nam không phải vì muốn bảo vệ cho dân tộc Việt Nam thoát khỏi bàn tay của lũ thực dân đỏ, mà họ muốn tạo ranh giới với thế giới mới bằng cuộc chiến tranh lạnh. Hoa Kỳ không kết thúc chiến tranh ở Triều Tiên bằng việc giải phóng cho nhân dân Triều Tiên thoát khỏi nanh vuốt của lũ Thực Dân đỏ. Hoa Kỳ cũng đã làm điều tương tự với nhân dân Việt Nam, với nhân dân Đức. Hoa Kỳ chỉ muốn điều khiển cuộc chiến theo ý muốn của một người chia lại thế giới, chứ không hề đếm xỉa đến tự do của những người dân bị áp bức. Chính vì vậy, thay vì chính sách tiêu diệt tiềm lực của đám tay sai khủng bố đỏ là những tên Việt Cộng nằm vùng bằng Ấp Chiến Lược của chính phủ Ngô Đình Diệm, người Mỹ đã tìm mọi cách đưa quân đội vào Việt Nam để leo thang chiến tranh buộc nhân dân Việt Nam phải rơi vào cảnh máu lửa. Khi bị khước từ quyết liệt từ phía chính phủ đệ nhất Việt Nam Cộng Hòa, Hoa Kỳ đã cấu kết với những tên Việt Cộng nằm vùng như Thích Trí Quang, tạo cho những tên Việt Gian này những ưu thế để xách động quần chúng nổi dậy chống chính quyền. Xáo trộn chính trị yên bình của Việt Nam Cộng Hòa đệ nhất luôn bị bàn tay lông lá của CIA thò vào, cuối cùng, Hoa Kỳ đã bỏ tiền để thuê những tên tay sai cho thực dân Pháp trước kia để loại bỏ một chính phủ vì Tổ Quốc Việt Nam, vì Dân Tộc Việt Nam. Đây là một ví dụ tiêu biểu cho khái niệm ngoại bang mà người viết ám chỉ tới.
Ai là kẻ thù? Là những kẻ thực hiện kế hoạch xâm lược Việt Nam dưới mọi hình thức, bằng vũ trang, bằng đào tạo tay sai để cai trị Việt Nam theo sự chỉ đạo của chúng, bằng việc rũ bỏ tất cả những giá trị dân tộc để thay thế bằng tư tưởng sùng bái, nô lệ chúng. Nga Cộng và Tàu Cộng là những thế lực như vậy. Nga Sô là quốc gia đầu tiên đã bị cưỡng ép chấp nhận chủ thuyết Cộng Sản qua cái gọi là Cách Mạng Tháng Mười. Thực chất Cách Mạng Tháng Mười là một ngụy từ để che đậy âm mưu xâm lược của Lenin qua chiêu bài Quốc Tế Cách Mạng. Quốc Tế Cách Mạng để Lenin có thể xách động những người lao động khốn khổ phương Tây nổi dậy chống chính quyền làm rối ren tình hình chính trị của các nước phương Tây. Quốc Tế Cách Mạng để dụ khị những người dân bị áp bức ở xứ nô lệ vùng lên chống lại chính quyền cai trị, để rồi thoát được nanh vuốt của Tư Bản Xanh như Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Hà Lan, vv… thì lại rơi trọn vào tầm ảnh hưởng của Nga. Quốc Tế Cách Mạng để đào tạo một thế hệ thái thú, toàn quyền kiểu mới với sự cai trị dựa vào những tên tay sai bản xứ. Bởi vậy, không có gì ngạc nhiên khi Lenin là người đầu tiên đề cập đến vấn đề thuộc địa. Trung Cộng là một nạn nhân của Nga Cộng, tuy nhiên, ý thức của một kẻ đại hán đã chỗi dậy để chúng đủ khôn khéo mà sử dụng sự hỗ trợ của Nga Cộng để nuôi dưỡng mộng bành trướng. Chính vì vậy, mặc dù tại Tàu, vẫn còn tồn tại cảnh người kéo cày thay trâu ngựa, nhưng vẫn có “cách mạng cộng sản” xảy ra. Và Mao Trạch Đông đã sáng tạo ra những cái ngu xuẩn nhất, mâu thuẫn nhất trong thế giới loài người đó là tiến lên thể chế chính trị xã hội chủ nghĩa từ một nước còn rửa chưa sạch những ý nghĩ quân thần.
Ai là tay sai? Tất nhiên đó là Hồ Chí Minh và băng đảng của hắn. Khác với nhiều nhân sĩ xuất dương để mưu cầu chuyện cứu nước bằng con đường học vấn, Hồ xuất ngoại để tìm đường mưu cầu phú quý. Đặt chân lên đất Pháp, hắn đã làm đơn xin được làm tay sai cho Thực Dân Pháp qua lá thư xin học Trường Thuộc Địa. Thất bại, hắn bèn tìm đến một ông chủ khác là Nga Cộng, nhưng vì vốn học thức của hắn quá nghèo nàn nên Stalin cũng như các quan thầy của hắn không trọng dụng. Theo chân Borodin hắn làm chân phiên dịch, thực hiện xứ mạng đỏ hóa nước Tàu. Dù vậy, với khả năng lưu manh được trường đời đào tạo, nên hắn đã dần hãm hại tất cả những ai cản bước đường tiến thân của hắn để leo lên vị trí đắc lực nhất trong hàng ngũ tay sai của Thực Dân Đỏ mang máu Việt. Chính vì trong Hồ, không hề tồn tại một chút mảy may về lòng yêu nước, nên Hồ khác với Mao Trạch Đông là đã không lợi dụng sự giúp đỡ của Nga Sô như một phương tiện, mà hắn chấp nhận làm thân khuyển mã để phục vụ lợi ích của mẫu quốc đỏ và sau này là cả Tàu Cộng vì quyền lợi thống trị nhân dân Việt Nam để được hưởng cái thú của những loại hôn quân trong lịch sử kiểu Lê Ngọa Triều, Minh Mạng, Tự Đức vv…
Như vậy như đã phân tích nhận xét ở trên, những kẻ vì lợi ích bản thân mà tiêu diệt tinh thần yêu nước của 2 anh em họ Ngô thì có nghĩa chúng có chung mục đích với ngoại bang, kẻ thù và tay sai cho Thực Dân Đỏ. Để minh chứng cho điều này, người viết xin đưa thêm những dẫn chứng khác. Sau khi đã vâng lệnh ngoại bang, thông đồng với bọn tay sai Thực Dân Đỏ tiêu diệt lãnh tụ, đám tướng tá du côn đã tiếp tục nghe lời xúi giục của những tên Việt Cộng nằm vùng để tiêu diệt, truy lùng những thành viên đang Cần Lao vốn được ông Ngô Đình Nhu xây dựng với kỳ vọng đào tạo ra một lớp lãnh đạo kế tiếp để kế tục sự nghiệp của ông Ngô Đình Diệm. Chưa hết, tất cả những thành tựu đã làm được của chính phủ đệ nhất Cộng Hòa đều đã bị thiêu hủy không thương tiếc, những mạng lưới tình báo chống thâm nhập của VGCS bị phá bỏ, Ấp Chiến Lược là vũ khí hữu hiệu để cách ly VGCS với những người dân thường cũng bị xóa sổ, những tên VGCS nằm vùng ác ôn được tha bổng. Vậy thử hỏi, sau ngần đấy những việc làm phản quốc đó thì liệu đám tướng tá đảo chánh có được xem là Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng hay là Lũ Côn Đồ Phản Quốc?
Hiện nay, đất nước đã rơi vào cảnh thực sự lâm nguy, không phải bởi sự xâm lược của Tàu Cộng đang hiện hữu mà là bởi những khái niệm đã bị hoàn toàn đảo lộn tại Việt Nam. Người yêu nước thì bị gọi là Việt Gian, lũ bán nước thì được gọi là yêu nước, bọn phản quốc thì ngẩng cao đầu, người cứu nước thì phải lẩn tránh. Lịch sử bị đảo lộn, người tốt kẻ xấu lẫn lộn, sự chen chân phá hoại của VGCS ở khắp mọi nơi, từ cộng đồng đến tổ chức tôn giáo, gây nghi hoặc chán nản cho tất cả những người còn tấm lòng với đất nước. Khi tốt xấu không phân biệt được, đúng sai không rõ ràng, trắng đen lẫn lộn, tức là luân lý bị mất, xã hội cũng như con người sẽ rơi vào trạng thái của những con vật, làm theo bản năng. Như vậy nếu nước chưa mất, thì cũng sẽ mất, dân tộc có còn thì cũng sẽ bị đồng hóa. Ngược lại, đạo lý còn thì dầu, nước có mất vẫn lấy lại được, dân tộc có lưu vong cũng không bị xóa sổ, ngày tăm tối qua thì tương lai sáng lạn sẽ tới, giống như Nguyễn Trãi từng viết“Càn Khôn Bĩ Rồi Lại Thái, Nhật Nguyệt Hối Rồi Lại Minh”. Vì vậy, hãy phục hưng lại tinh thần yêu nước, tự tôn dân tộc của 2 vị anh hùng dân tộc Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu, hãy tự hào khi là một thành viên của Đảng Cần Lao, hãy phục hoạt lại những chân giá trị của lịch sử, biết kế thừa trên những nền móng mà tiền nhân đã dày công xây dựng. Những kẻ đang tìm cách phá hoại hình ảnh tốt đẹp của 2 vị anh hùng dân tộc họ Ngô cũng như Đảng Cần Lao, là những tên Việt Gian đang là tay sai Thực Dân Đỏ tức Việt Gian Cộng Sản hoặc tay sai của chúng. Những người Việt yêu nước cần phải có hành động thích đáng trừng phạt lũ phản dân tộc này.
Trọng Tín (Kyoto)
Tưởng Niệm Lễ Giỗ Thứ 50 Của Tổng Thống Ngô Đình Diệm.
Viết Riêng Cho Web Chính Khí Việt.

 

Subscribe to our Newsletter

Contact our Support

Email us: Support@templateism.com

Thành Viên của Website