CHÍNH KHÍ VIỆT

#LỜI MỞ ĐẦU

Xem thêm

#TT. NGÔ ĐÌNH DIỆM

Xem thêm

#BÀI VIẾT NỔI BẬT CỦA CHÍNH KHÍ VIỆT

Xem thêm

#SỰ THẬT VỀ TÊN TNS CHỈ ĐỊNH NGÔ THANH HẢI

Xem thêm

#Vạch Mặt Nguyễn Ðình Thắng "chỉ thích ãn phân" (Fund)

Xem thêm

#THƯ KHÔNG NIÊM CỦA CHÍNH KHÍ VIỆT

Xem thêm

#Cuộc Đấu Tranh Cư Dân Facebook

Xem thêm

#TRANG ANH NGỮ CKV VÀ VIỆT SĨ

Xem thêm

#BÀI MỚI NHẬN

Xem thêm

#Audio Phương 286 DD Sự Thật ĐVTLA

Xem thêm

#AUDIO BÌNH LUẬN THỜI SỰ MỚI (BMPD ĐỌC)

Xem thêm

#Lý Trọng Tín Kyoto

Xem thêm

#ÔNG VIỆT SĨ

Xem thêm

#Lê Trung Nhân

Xem thêm

#Nhà Văn Phạm Quang Trình

Xem thêm

#BÀI VIẾT CỦA MICHAEL NGUYỄN

Xem thêm

#BÀI VIẾT CỦA TRẦN THANH

Xem thêm

#Thiếu Tá Liên Thành

Xem thêm

#NHÀ VĂN TRẦN THỊ BÔNG GIẤY

Xem thêm

#NHÀ VĂN DUYÊN LÃNG HÀ TIẾN NHẤT

Xem thêm

#Nhà báo Việt Thường

Xem thêm

#DẠY DỖ TRƯƠNG MINH HÒA

Xem thêm

#VẠCH MẶT HỒN VIỆT UK

Xem thêm

#DẠY DỖ WEBSITE BA CÂY TRÚC

Xem thêm

#DẠY DỖ QUẢNG ĐỘ

Xem thêm

#DẠY DỖ LÃO MÓC

Xem thêm

#AUDIO TÂM TÌNH VỚI NIÊN TRƯỞNG

Xem thêm

#YOUTUBE BÌNH LUẬN THỜI SỰ MỚI

Xem thêm

#YOUTUBE HỘI LUẬN HÀNG TUẦN

Xem thêm

#YOUTUBE TÂM TÌNH VỚI NIÊN TRƯỞNG

Xem thêm

#AUDIO CÁC VAI HỀ TRÊN PALTALK

Xem thêm

#TÀI LIỆU TỘI ÁC CỦA TẬP ĐOÀN MA TĂNG GHPGVNTN (ẤN QUANG)

Xem thêm

Sunday, January 29, 2023

youtube 1: "THẾ GIỚI ĐANG ĐỐI MẶT VỚI 'CUỘC TẤN CÔNG LỚN NHẤT VÀO SỰ THẬT' KỂ TỪ NHỮNG NĂM 1930"

 

 "THẾ GIỚI ĐANG ĐỐI MẶT VỚI 'CUỘC TẤN CÔNG LỚN NHẤT VÀO SỰ THẬT' KỂ TỪ NHỮNG NĂM 1930"


Nhan đề quyển sách là câu cảnh báo của Tổng Giám Đốc Đài BBC  Lord Tony Hall, tại Hội Nghị Toàn Cầu Về Tự Do Truyền Thông ở London từ ngày 10 đến ngày 11 tháng 7, 2019.

Chính Khí Việt: Quyền 7: Thế giới đang đoi mặt với cuộc tấn công lớn nhất vào sự thật 0001 - YouTube

 

Trong Hội Nghị hai hãng truyền thông của Nga là RT và Sputnik đã bị Nước Anh trục xuất,  tống khứ ra ngoài và không đồng ý chấp thuận cấp thẻ tham dự, bởi vì  theo  Bộ Ngoại Giao Anh cho biết: Hai hãng truyền thông đó  đã đóng “vai trò tích cực trong việc cố tình truyền bá thông tin SAI” (sic).

 

Sau khi đọc xong bài này một cách có trách nhiệm theo tinh thần Tổ Quốc Danh Dự Trách Nhiệm do Tổng Thống Ngô Đình Diệm, Tổng thống dân cử đầu tiên của Việt Nam nói chung (hay còn gọi là Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hoà).  Vì thế nên tôi, Chính Khí Việt chủ trang website Chính Khí Việt Net đã quyết định trao đổi với Nhà Báo Lão Thành Việt Thường, mà tôi đã  khẳng định nhiều lần Ông Việt Thường là người Thày của tôi. Người đã cung cấp cho tôi rất nhiều chuyện thâm cung bí sử của Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng,,,, nói riêng và tập đoàn Việt Gian Cộng Sản từ những thập niên 1930 cho tới ngày hôm nay ngày 01/11/ 2022 nói chung!

 

Sau nhiều ngày suy nghĩ, chúng tôi đã đi đến kết luận: chúng tôi phải tích cực ủng hộ quan điểm của Lord Tony Hall mà chúng tôi sẽ gởi đến cá nhân Lord Tony Hall và Ban Tiếng Việt đài BBC, những ý kiến về cách làm việc của những người gọi là “phóng viên”  do  BBC thuê mướn!!!

 

 


 

CHƯƠNG I:

 

                   Sophie Quinn-Judge: Hồ Chí Minh và những năm chưa biết

 


Trong phần I này, chúng tôi xin đượsử dụng ngay những tài liệu trích từ BBC - Tiếng Việt đã đăng gần đây nhất.  Bài đó có tên: "Sophie Quinn-Judge: Hồ Chí Minh và những năm chưa biết" đăng ngày 7 tháng 7, 2019.  (https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-48829610)

 

Tiến sĩ Sophie Quinn Jugde,  Đại Học LSE, London, đã viết cuốn sách có tên “Hồ Chí Minh: Những năm chưa biết đến” (Hồ Chí Minh: The Missing Years 1919-1941).  Trong quyển này được giới thiệu phần tài liệu mà Tiến sĩ Sophie Quinn Judge viết ra phần nhận xét của  “Chủ Yếu dựa trên tư liệu về Quốc Tế Cộng Sản được giải mật năm 1992 của Trung Tâm lưu trữ Quốc Gia Nga – Và tư liệu từ kho lưu trữ Quốc Gia Pháp.” (sic)

 

Tác giả còn được giới thiệu là đã: “Tập trung vào những năm hoạt động của ông Hồ Chí Minh thời kỳ trước 1945,  cuốn sách cố gắng DỰNG LẠI CHÂN DUNG CŨNG NHƯ VỊ TRÍ THẬT SỰ của ông Hồ trong thời kỳ này”. (sic)

 

Đọc xong bài báo đã được BBC Tiếng Việt phỏng vấn từ 2003, nhưng đến tháng 7 năm 2019 đã được BBC đăng trở lại!!! Chúng tôi đã biết lý do tại sao?  Nguyên nhân đơn giản là Ban Tiếng Việt đài BBC  đã lôi cổ Hồ ra khỏi lăng để cho mọi người được ngắm lại chân dung hắn trong chính đôi mắt của bà Sophie Quinn Judge mà chúng tôi KHẲNG ĐỊNH bà Sophie Quinn Judge là một người có tài năng TẤN CÔNG VÀO SỰ THẬT một cách trơ trẽn và bài bản nhất!!!  Vì nội dung những câu trả lời phỏng vấn với BBC của bà đã cho mọi người, nếu  đã từng đọc qua sẽ thấy ngay việc tác giả ĐANG BÀO CHỮA một cách khéo léo BẢN CHẤT VIỆT GIAN, LƯU MANH CHÍNH TRỊ, SÁT NHÂN KHÔNG CHỚP MẮT ngay chính cả những “đồng chí” của mình và đặc biệt là NHÂN DÂN  Việt Nam bao gồm mọi thành phần dân tộc trong câu khẩu hiệu “TRÍ PHÚ ĐỊA HÀO, ĐÀO TẬN GỐC TRỐC TẬN RỄ”! của Hồ Chí Minh!!!

 

 Trích nguyên văn đoạn trả lời phỏng vấn của tác giả Sophie Quinn Judge với BBC:

 

“Sophie Quinn-Judge: Cha của ông Hồ là một nhân vật rất đáng chú ý và tôi hy vọng sẽ có thêm tài liệu nghiên cứu tiếng Việt để hiểu rõ hơn thân thế của người này. Nhưng rõ ràng là việc người cha bị thất sủng, không còn là quan cấp tỉnh trong chế độ Pháp đã có tác động đến cuộc sống ông Hồ.

 

Bởi sau khi ông Nguyễn Sinh Huy bị miễn nhiệm tại tỉnh Bình Định, con ông   là Nguyễn Tất Thành buộc phải thôi học ở trường Quốc học Huế và trở thành thầy giáo tại Phan Thiết. Rồi ông vào Nam và như mọi người đều biết, ông đi Pháp năm 1911.” (sic)

 

Riêng đoạn này, tác giả đã tự lột mặt mình:

 

1-    Cha của Hồ không phải là QUAN CẤP TỈNH trong chế độ Pháp (đúng ra phải nói rõ là Pháp Thực Dân). Cha của Hồ là một tên khát máu sát nhân, nghiện rượu rất nặng cho nên mỗi lần say sỉn, Cha của Hồ đánh vợ đánh con một cách rất tàn nhẫn. Hắn chỉ là một tên quan miền núi của Tỉnh Bình Định, trong lúc say rượu đã tự tay đánh chết một nông dân nên đã bị Thực Dân Pháp lúc đó cách chức đuổi về vườn. Hoàn toàn không phải là bị THẤT SỦNG.  Bởi vì nội dung của thất sủng vẫn có thể giữ lại làm quan, có thể bị khiển trách và giáng cấp.

 

2-    Tác giả  còn đề cập đến việc cha của Hồ là Nguyễn Sinh Huy bị MIỄN NHIỆM (???) Vì thế -theo quan điểm của tác giả  Sophie- Hồ Chí Minh buộc phải thôi học ở Trường Quốc Học Huế VÀ “TRỞ THÀNH THÀY GIÁO Ở PHAN THIẾT. Rồi ông vào Nam và như mọi người đều biết ông đi pháp năm 1911” (sic)

 

Trong phần này tác giả đã đưa một tin lấy từ sự tô hồng bôi đen thất thiệt của cộng sản Việt Nam. Nếu là người tôn trọng sự thật thì tác giả buộc phải ghi rõ Hồ dạy học tại Phan Thiết lấy từ nguồn tin nào, ở đâu? Chưa hết, tác giả còn mơ hồ dùng nhóm chữ “NHƯ MỌI NGƯỜI ĐỀU BIẾT” (sic).  Vậy mọi người ở đây là ai, thành phần nào, số lượng MỌI NGƯỜI là bao nhiêu để đến nỗi  quên bẵng đi chuyện tên bồi tàu, mạo danh là BA, quỵ luỵ nộp đơn xin học Trường Thuộc Địa!!!

 

 3-    Xin trích nguyên văn một đoạn khác:

 

“BBC:Bà ngụ ý là ban đầu ông Hồ ra nước ngoài không phải với mục đích tìm đường cứu nước?

 

Không, ý tôi không phải là như thế. Dựa trên tài liệu của Pháp nói về các anh chị trong gia đình ông Hồ và những lần họ giúp đỡ cho Phan Bội Châu, tôi nghĩ gia đình họ tham gia vào các hoạt động yêu nước chống thực dân từ sớm.

 

Tôi tin là ông Hồ Chí Minh cũng sẽ tham gia vào các hoạt động chống thực dân theo cách này hay cách khác. Nhưng bởi vì ông không thể ở lại trường Quốc học, nên ông ra nước ngoài để tìm biện pháp hoặc học thêm để nghĩ cách chống người Pháp.” (sic)

 

Khi viết, tác giả Sophie Quinn Judge đã không nói đầy đủ về chuyện gia đình Hồ đã giúp đỡ cho Phan Bội Châu như thế nào, mà chỉ dựa vào việc: “TÔI NGHĨ gia đình họ tham gia vào các hoạt động yêu nước chống thực dân từ sớm” (sic).

 

Khi bạo phổi to gan thốt ra hay hạ bút viết: “TÔI NGHĨ  gia đình họ tham gia vào các hoạt động yêu nước chống thực dân từ sớm” (sic) thì tài  liệu tác giả trưng dẫn trong phầnhận xét có gì là khách quan!!!

 

Ở những năm 2003, Sophie Quinn Judge mới trả lời cuộc phỏng vấn này của BBC, vậy xin hỏi tác giả có biết chuyện Cụ Phan Bội Châu đã bị tên Hồ Chí Minh hợp tác với tên Nguyên Công Viễn aka Lâm Đức Thụ giăng bẫy BÁN CỤ PHAN BỘI CHÂU cho mật thám thực dân Pháp lấy $10,000 (Quan Pháp). Hai tên này  Hồ và Lâm  đã chia nhau sử dụng  số tiền đó cho  mục tiêu cá nhân của chúng.  Một việc hệ trọng như vậy, vì khi Cụ Phan Bội Châu bị thực dân Pháp bắt, tại Việt Nam đã nổ ra các cuộc đình công khiến biết bao thành phần người Việt Nam bao gồm Học sinh, Sinh viên, Trí thức, Tiểu thương, Nông dân, Công nhân bị thực dân Pháp bỏ tù, lưu đày, phát vãng… Vậy mà không có tài liệu cụ thể để chứng minh tội việt gian đó của Hồ Chí Minh và Nguyễn Công Viễn aka Lâm Đức Thụ!!! Sophie còn bạo gan bạo phổi đến mức dám bịa ra bằng 1 câu nói rất mơ hồ là  “TÔI NGHĨ”.

 

Viết như thế có nghĩa là  HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ TÀI LIỆU CỤ THỂ NÀO CẢ mà chỉ là CẢM TÍNH CÁ NHÂN với gia đình Hồ để rồi từ đó bà liều mạng tưởng tượng  ra!!!

 

 Ngay câu trên, tác giả nói “TÔI NGHĨ” thì đoạn tiếp theo bà lại dùng cụm chữ “TÔI TIN” là “ông Hồ Chí Mính cũng sẽ tham vào các hoạt động chống thực dân theo cách này hay cách khác. Nhưng bởi vì ông không thể ở lại trường Quốc học, nên ông ra nước ngoài để tìm biện pháp hoặc học thêm để nghĩ cách chống người Pháp.” (sic)  Nghĩa là TÁC GIẢ viết theo óc tưởng tượng kiểu Harry Potter.  Thật là quá đáng, nhất là quá đáng với nhân dân Việt Nam cần nhận chân được mọi sự thật lịch sử bởi TÁC GIẢ  không có lòng tự trọng đối với chính ngòi bút của mình!!!

 

 Chúng tôi mới chỉ  khai mào trích dẫn vài thí dụ bài trả lời phỏng vấn của Tiến sĩ Sophie Quinn Judge (kể từ đây, xin được phép viết tắt là TS SDJ- CKV) với Ban Tiếng Việt Đài BBC.

 

Nếu chú ý, quý bạn đọc sẽ thấy ý đồ không lành mạnh của TS SDJ.

 

Xin chứng minh thêm bằng những thí dụ rất cụ thể:

 

Chú Ý 1:  Khi viết về một nhân vật lịch sử có thật, dù khen hay chê bắt buộc phải  dẫn chứng bằng những việc có thật và khi kết luận phải dứt khoát, rõ ràng.  Còn viết theo kiểu của TS SQJ  “TÔI NGHĨ – TÔI TIN” nhưng không đưa ra bằng chứng, nhân chứng cụ thể thì không ai có thể chấp nhận được.

 

Thí dụ: Một phiên toà nào đó xét xử một tên ăn cướp giết người với các bằng  chứng, vật chứng, nhân chứng… cụ thể đầy đủ.  Thế nhưng quan toà (JUDGE) lại đưa ra phán quyết THA BỔNG với ý kiến cá nhân của mình rằng: “TÔI NGHĨ – TÔI TIN” rằng: “BỊ CAN VÔ TỘI” thì  quý bạn đọc có nhận xét thế nào về VIÊN QUAN TOÀ NÀY???

 

 

Chú Ý 2:  Trong phần chúng tôi sắp trích dẫn nguyên văn các câu trả lời của TS SQJ với Ban Việt Ngữ đài BBC dưới  đây với những nhận xét riêng để quý bạn đọc thấy rằng TS SQJ là người như thế nào.

 

Trích nguyên văn:

 

“Sophie Quinn-Judge: Cha của ông Hồ là một nhân vật rất đáng chú ý và tôi hy vọng sẽ có thêm tài liệu nghiên cứu tiếng Việt để hiểu rõ hơn thân thế của người này. Nhưng rõ ràng là việc người cha bị thất sủng, không còn là quan cấp tỉnh trong chế độ Pháp đã có tác động đến cuộc sống ông Hồ.

 

Bởi sau khi ông Nguyễn Sinh Huy bị miễn nhiệm tại tỉnh Bình Định, con ông là Nguyễn Tất Thành buộc phải thôi học ở trường Quốc học Huế và trở thành thầy giáo tại Phan Thiết. Rồi ông vào Nam và như mọi người đều biết, ông đi Pháp năm 1911.

 

Nếu cha ông vẫn còn tại chức, thì có lẽ người thanh niên Nguyễn Tất Thành đã tiếp tục đi học ở Huế và sự nghiệp chống thực dân của ông có thể đã ngả sang một hướng khác. Chúng ta không biết chắc, nhưng những hoàn cảnh bên ngoài đã buộc ông phải ra nước ngoài.” (sic)

 

Chú Ý 3: Khi TS SDJ khẳng định “Chúng ta không biết chắc” (sic) mà lại dám viết rằng: “nhưng những hoàn cảnh bên ngoài đã buộc ông phải ra nước ngoài” (sic)  Vậy xin hỏi TS SDJ “những hoàn cảnh bên ngoài” (sic) là những hoàn cảnh nào?  Cho một thí dụ cụ thể xem đồng thời  cho biết lý do nào và  tại sao “những hoàn cảnh bên ngoài đã buộc ông ta phải ra nước ngoài”?

 

Chúng tôi xin hỏi TS SQJ: Tại sao ông ta không về quê ở Nghệ An, hoặc chuyển đổi chỗ ở tại một địa phương nào đó ở Việt Nam???

 

Chúng tôi KHẲNG ĐỊNH đây là sự mở đầu cho việc ĐÁNH BÓNG – TÔ HỒNG họ Hồ vì lúc đó mới chỉ là năm 1911.  Hồ Chí Minh còn chưa được ai biết đến và lúc đó cũng chưa có ai, hoặc cá nhân, hoặc tổ chức yêu nước nào nhận Hồ là người của tổ chức mình hay cùng lắm nhận hắn như một cảm tình viên của tổ chức!

 

Nếu Hồ đã nổi tiếng vì “lòng yêu nước” (?) thì làm sao hắn lại ngang nhiên sử dụng giấy tờ giả để xuống tàu buôn của thực dân Pháp làm bồi tàu và qua Pháp một cách an toàn???


 Đặc biệt là vừa tới cảng Marseille Hồ đã viết thư ngay cho Bộ Thuộc Địa Pháp VỚI 2 NỘI DUNG CHÍNH LÀ:

 Thư ngày 15-9-1911 của Nguyễn Tất Thành | Nguyễn Tất Thành v… | Flickr

1.    Xin thực dân Pháp trợ cấp hoặc tìm việc làm cho bố đẻ của hắn là một tên nát rượu giết người vô tội!!! Đúng là phải có công lao gì cũ hoặc mới với thực dân Pháp thì hắn mới dám làm việc đó (tức đòi nợ thực dân Pháp-CKV).

 

2.    Hồ xin được đi học tiếp để “PHỤC VỤ MẪU QUỐC PHÁP” một cách tốt hơn!!!

 

Chú Ý 4: Hai nội dung trong lá thư của Hồ có làm cho TS SQJ thắc mắc? Đang là kẻ phạm pháp đối với thực dân Pháp, tức người yêu nước chống Thực Dân Pháp mà lại viết thư cho thực dân Pháp thì chẳng hoá ra việc Hồ qua Pháp hoàn toàn là CÔNG KHAI vì hắn có một nhiệm vụ gì đó mà thực dân Pháp cần Hồ tham gia!!!

 

Việc Hồ CÔNG KHAI ĐÒI HỎI quyền lợi vật chất cho cha của Hồ, bị thực dân Pháp khước từ. Về mặt nổi chúng ta thấy như vậy, nhưng có một điều khiến chúng ta phải nghĩ đến những SỰ THẬT của mặt chìm. Bởi theo Hồ thì cha của hắn đã cùng đường nên phải ngồi lê ở chợ Bến Thành bói toán kiếm ăn. Với một tên nát rượu thì bao nhiêu tiền cho đủ, vậy mà nó phải bỏ nơi thị tứ chợ Bến Thành, một nơi có đông khách qua lại xuống vùng Đồng Tháp hoang vắng để có tiền  mua đất lập nghiệp lấy vợ. Điều TS SQJ cần phải tự hỏi là khi di chuyển chỗ ở và cuộc sống phong lưu có gì liên quan tới con đường có thể dễ dàng và gần nhất để liên lạc với các tù nhân chính trị bị giam cầm ở Côn Đảo???

 

Và có một bật mí khiến chúng ta phải nghi ngờ  đặt dấu hỏi rằng cha con Hồ việt gian có phải là chỉ điểm của mật thám Pháp? Cha Hồ đã lợi dụng bạn đồng khoa với Cụ Phan Bội Châu nên dù còn rất nghèo khổ “mà cũng giúp đỡ Cụ Phan Bội Châu” và sau đó hắn được đưa ra Huế làm quan với một câu chuyện giả tưởng trong vụ quan hệ bất chính giữa dòng họ Hồ Sĩ Tạo với dòng họ Nguyễn Sinh, cho nên chính họ Hồ Sĩ Tạo, dòng họ của một Tứ Trụ triều đình Nhà Nguyễn thời điểm đó tiến cử! Câu chuyện này cần phải để ý vì nó được phát hiện và có bút tích bài viết hẳn hoi cũng như được đưa ra tuyên truyền, công khai bởi sử nô Trần Quốc Vượng.  Vì Bác ruột của sử nô Trần Quốc Vượng là Thẩm Phán Tối Cao Pháp Viện thời gọi là Đệ Nhị Cộng Hoà, Trần Thúc Linh, một tên  trí thức nằm vùng trong Nam của VGCS.

 

Sự kiện này có nhiều xác xuất về sự thật rằng Nguyễn Sinh Huy aka Nguyễn Sinh Sắc đã thông báo khéo rằng Hồ Chí Minh không phải là con ruột  của hắn cho nên hắn mới đặt cho cái tên là NGUYỄN SINH COÔNG. Sau này bạn bè hắn khuyên bảo nên hắn mới đẻ ra cái tên mới cho Hồ là Nguyễn Tất Thành!

 

Chú Ý 5: TS SQJ đã vô tình hay cố ý bỏ sót nhiều chuyện trong giai đoạn đầu khi Hồ mới đặt chân tới Pháp, nghĩa là từ 1911 cho đến 1923. Trong đó có những việc bởi theo chúng tôi  nó rất quan trọng, đó là:

 

1.    Trong lá thư của Hồ gởi cho Bộ Thuộc Địa thực dân Pháp khi vừa tới Marseille (1911), nếu chú ý chúng ta lại thấy một điều khác nữa là nét chữ viết của Hồ trong lá thư đó có nhiều điều mờ ám. Nét chữ trong lá thư hoàn toàn không giống nét chữ của những thư, sách, truyện, chỉ thị… của Hồ trong suốt một thời gian dài cho đến khi hắn chết (1-9-1969). Nếu ai còn nghi ngờ xin cứ thử khảo sát xem có bút tích nào của Hồ giống bút tích của lá thư được viết năm 1911.

 

2.    Vậy chúng ta lại phải đặt câu hỏi ai đã tung bức thư này ra công khai ngoài quẩn chúng.  Nhờ đó mà các nhà trí thức ở Pháp lúc bấy giờ là Phan Chu Trinh, Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền… đã cảm động vì thấy hoàn cảnh éo le của con một vị khoa bảng, đồng khoá với cụ Phan Bội Châu.  Thế là, vì quá nặng về tình cảm quen biết nên đã đưa Hồ về nhập bọn.  Các vị đã dạy Hồ từ những nghề như nhiếp ảnh, làm báo, cho đến chính trị.  Các vị còn đưa Hồ đến những nơi hội thảo về chính trị để học hỏi và trau dồi thêm việc nghe, học tiếng Pháp. Hơn nữa các vị còn cho phép Hồ được đứng chung cái tên NGUYỄN ÁI QUỐC và cuối cùng thì tên Hồ đại việt gian này đã CƯỚP LUÔN cái tên NGUYỄN ÁI QUỐC từ đó cho đến nay!!!

 

3.    Các vị cũng dìu dắt cho tên Hồ gia nhập Đảng Xã Hội Pháp.  Đến khi tranh luận về “Cương Lĩnh Chính Trị” của Quốc tế Cộng sản 3 thì Hồ mới đi theo phía Cộng Sản Pháp được tách ra từ Đảng Xã Hội Pháp để từ đó hắn đi theo “CHỦ NGHĨA THỰC DÂN ĐỎ NGA XÔ LENINIST”.  Cũng chính từ đó Hồ mới được Đảng Cộng Sản Pháp giới thiệu và giúp đỡ sang Nga vào cuốn năm 1923. Hồ được cử đi vì hắn có ưu thế là một người Việt Nam, tức một người dân ở xứ thuộc địa tại vùng Đông Nam Á.

 

4.    Trở lại việc lá thư, hiển nhiên không cần phải suy nghĩ nhiều cũng biết kẻ công khai đưa lá thư đó ra ngoài chính là MẬT VỤ PHÁP.

 

Chúng tôi cam đoan như vậy KHÔNG PHẢI  là vấn đề TÔI NGHĨ hay TÔI TIN như TS SQJ. Bởi vì chúng tôi có tài liệu liên hoàn của chính bà tiến sĩ:

 

-         Việc Hồ đi bằng giấy tờ giả sang Pháp mà  lúc đó Cha Con Hồ đã nhận lời làm chỉ điểm cho Mật Thám Pháp.  Điều kiện để hai cha con chấp nhận làm chỉ điểm chính là việc Nguyễn Sinh Huy aka Nguyễn Sinh Sắc sẽ được giúp đỡ về vật chất và cao nhất là còn có thể được “hồi nhiệm”.  Riêng cá nhân Hồ thì sẽ được học ở trường Bộ Thuộc Địa bên Pháp và con đường hoạn lộ từ đó sẽ thênh thang rộng mở!!!

 

Cho nên chính bà TS SQJ đã giúp chúng ta biết được sự việc đó qua câu trả lời của bà với BBC – Ban Tiếng Việt: “NHƯNG NHỮNG HOÀN CẢNH BÊN NGOÀI ĐÃ BUỘC ÔNG PHẢI RA NƯỚC NGOÀI” (sic).

 

Chú Ý 6:  Còn một vấn đề khác nữa mà chúng tôi cần hỏi bà TS SQJ là bà có biết việc Hồ Chí Minh có bồ và con gái riêng ở Pháp không?  Chúng tôi đưa chuyện này ra để chúng minh rằng bà có thói quen che dấu những việc xấu xa bẩn thỉu đê tiện của Hồ.

 

Chuyện trai gái, con rơi không phải là vấn đề lớn nhưng chúng tôi nêu ra đây  vì MUỐN CHỨNG MINH bản thân Hồ là một tên độc tài, khát máu.

 

Trong thời gian từ 1911 đến cuối năm 1923, Hồ đã có một cuộc tình GIÀ NHÂN NGÃI NON VỢ CHỒNG để có với cô ta một cô con gái tên là Louise Darguieres. Bởi vì cô bồ của Hồ là  người thợ làm bánh mì. Cho nên, như Hồ trong tự truyện đã viết rằng, mỗi sáng trước khi đi làm Hồ lấy một hòn gạch cho vào nung trong lò nướng bánh mì; chiều tối đi làm về, lấy hòn gạch ra rồi bọc trong tờ giấy báo để ôm ngủ vì thời tiết quá lạnh. Bà TS SQJ thử nghĩ xem, một việc cỏn con đó mà trong suốt bao nhiêu năm trời Hồ vẫn tiếp tục bảo lưu ý kiến NÓI LÁO của mình.  Nếu đúng là sự thật như tự truyện để ôm hòn gạch đó ngủ thì không bao giờ Hồ còn có thể làm việt gian hay chỉ điểm được nữa vì toàn thân hắn đã biến thành đống than tro.

 

Cuối 1923 hắn được Đảng Cộng Sản Pháp giới thiệu qua Nga và kể từ đó hắn quất ngựa truy phong cho đến tận tháng 5-1969, trước khi bị lôi cổ xuống hoả ngục hắn đã xin với Tổng Thống  Pompidou, Cộng Hoà Pháp để tìm kiếm đứa con gái và đưa đứa con gái rơi của hắn sang Việt Nam cho hắn gặp mặt lần cuối. Ngạc nhiên nhất là việc ông Tổng Thống Pháp Pompidou đã thi hành yêu cầu của họ Hồ một cách rất nhanh nhẩu!!!

 

Cuối những ngày Hồ sắp sửa bị lôi cổ  xuống Hoả Ngục, hai cha con họ Hồ đi dạo ở vườn hoa ngay trước cổng chính của cái gọi là Phủ Chủ Tịch! Và mật thám  ngoại quốc đã chụp được một tấm ảnh của hai cha con hắn tung ra công chúng!!!

 

Việc làm này của Hồ là lợi dụng lũ gọi là an ninh ngoại quốc để nâng bi Hồ là một người Cha tốt, chỉ vì “việc nước, việc đảng” nên không thể  chăm sóc  được con của mình. Cho nên trước khi chết, hắn đưa Louise về ở chung.  Đấy cũng là tín hiệu Hồ đưa ra cho những tên đàn em thân cận phải cố sắp xếp một tương lai thật huy hoàng cho đứa con rơi của hắn là Nông Đức Mạnh, một tên có bộ mặt vừa vô duyên vừa khờ khạo, vì thế nó đã được lôi lên làm Tổng Bí Thư của Đảng Việt Gian Cộng Sản!

 

Một câu hỏi khác lại được đặt ra là tại sao  từ Hà Nội đi Hải Phòng nào có xa xôi gì (dài 80km-CKV) thế mà Hồ không hề đả động tới đứa con rơi khác, nó chính là đứa con của Hồ với Nguyễn Thị Minh Khai, được mẹ nó đặt tên là Hồng Minh, từ Nam tập kết năm 1954 rồi được đưa về học tại Trường dành cho con em người Miền Nam tập kết ở Hải Phòng.





Thursday, January 19, 2023

Người lính già Oregon: MÀN KỊCH VŨ THÀNH AN ĐÃ HẠ MÀN

 LGT:  Thật đúng như những gì Chính Khí Việt  tiên đoán về tên Vũ Thành An từ những năm 2004, khi ấy Chính Khí Việt  dưới bút hiệu khác là "Phạm Bính" có viết một bài đăng trên yahoogroup, nhưng rất tiếc yahoogroup đã bất khiên dụng, nên việc truy tìm bài cũ gặp nhiều khó khăn.  Tuy nhiên bài viết cũ của Chính Khí Việt so với bài viết này của tác giả Người Lính Già Oregan nó cách xa nhau một trời một vực. Lý do là:

1/ Lúc đó Chính Khí Việt mới tham gia diễn đàn yahoo.group trình độ viết lách không thể nào so sánh dược với tác giả Người Lính Già.

2/ Sự hiểu biết của Chính Khí Việt về nhân vật Vũ Thành An còn rất ấu trĩ.

3/ Vào thời kỳ đó "Một Tartuffe thời đại" chưa lộ nguyên hình  là một tên trở cờ vô liêm sỉ!!!

Vì thế khi đọc được bài "Màn Kịch Vũ Thành An Đã Hạ Màn" của Tác Giả Người Lính Già Oregan, Chính Khí Việt thấy bài viết của tác giả là một bài viết cực hay, vừa chính xác về bản chất của Vũ Thành An,  vừa nói lên một sự thật đau lòng rằng cái nghị quyết 36 của Đảng Việt Gian Cộng Sản đã phần nào thành công trên những con người mà lương tâm cũng như danh lợi làm họ chai đá quên đi những nỗi thống khổ của người dân, cũng như sự cai trị tàn bạo của tập đoàn VGCS!!!

Chính Khí Việt xin TRÂN TRỌNG giới thiệu bài viết dưới đây của tác giả Người Lính Già Oregan đến quý vị độc giả website Chính Khí Việt trong và ngoài nước.  

Xin cám ơn Tác Giả Người Lính Già đã cho xử dụng bài viết này qua cái nhìn  chủ quan của Chính Khí Việt khi tác giả đã phổ biến rộng rãi mà không có ý xử dụng tác quyền!

Chính Khí Việt

206-631-1806

MÀN KỊCH VŨ THÀNH AN ĐÃ HẠ MÀN




Trong vở hài kịch nổi tiếng của Molière, Tartuffe ou l’hypocrite (1664), nhân vật chính, Tartuffe, là một gã vô lại, cơ hội chủ nghĩa, được Orgon, thuộc giới trung lưu (bourgeois), rước về nhà với sự chấp thuận của bà mẹ  mộ đạo cuồng tín, Mme Pernelle, và hai mẹ con xem gã như một thánh sống. Trong khi, ngược lại, cả gia đình, từ Elmire, vợ kế của ông, đến Damis, con trai, đến Mariane, con gái, đến người anh vợ, đến cô người làm trực tính, trực ngôn, đều khinh ghét gã. Orgon, mỗi lần đi đâu về, đều ân cần vấn an Tartuffe trước tiên. Và dự tính gả Mariane cho gã, mặc dù cô đã có người yêu, là Valère. Trước mọi người, Tartuffe có thái độ khiêm cung, nói năng nhỏ nhẹ, dáng vẻ nghiêm trang, miệng lúc nào cũng kêu tên Chúa. Một hôm, có dịp gặp riêng Elmire, gã thả lời ong bướm. Từ phòng bên, Damis nghe được, liền báo cho bố biết, nhưng Tartuffe chối bay chối biến và tố ngược Damis vu khống, khiến Orgon, vì quá mê gã, bèn từ con, đuổi đi, và viết giấy tặng hết nhà cửa, tài sản cho gã. Còn Elmire giả vờ nói với gã, sẽ không tiết lộ việc này nếu gã chịu từ bỏ Mariane để cho cô lấy Valère. Rồi bày mưu, hẹn gặp Tartuffe tại phòng, làm như muốn đáp lại tình yêu của gã, nhưng trước đó, đã sắp xếp cho Orgon núp dưới bàn, nghe hết. Orgon bèn nổi giận lôi đình, đuổi gã ra khỏi nhà, trong khi Mme Pernelle vẫn không tin. Nhưng Tartuffe lại đuổi ngược gia chủ, sau khi trưng ra đầy đủ giấy tờ. Vua biết được câu chuyện, ra lệnh bắt gã. Vở kịch kết thúc có hậu cho gia đình Orgon với tin loan báo đám cưới của Mariane với Valère.



I. Tartuffe trong bối cảnh Portland, Oregon



Tôi kể sơ về nội dung vở hài kịch Pháp, thế kỷ XVII, của Molière, để nhắc đến một vở hài kịch tương tự, đương thời, mà nhân vật là người thế kỷ XXI, đang sống giữa Cộng đồng của chúng tôi, tức Portland, Oregon. Anh là một nhạc sĩ nổi tiếng, đối với người Việt tỵ nạn trên thế giới, mặc nhiên trở thành người của quần chúng (public figure), nhưng tôi tạm gọi “không tên”, cho có vẻ lập dị như những bài hát của anh. Từ lúc chưa thành phó tế, anh nhạc sĩ không tên này luôn cư xử với mọi người còn hơn một nhà tu hành thứ thiệt: lễ độ, tươi cười, nhã nhặn, dáng vẻ e ấp như cô dâu mới về nhà chồng, và nhũn như con chi chi. Một lần, trong bữa ăn tại nhà một người bạn tôi, vốn mê những bài không tên, anh nhạc sĩ tuyên bố rằng anh đã có lời hứa với Chúa là sẽ không bao giờ hát và làm nhạc đời nữa. Liền sau đó, anh cầm đàn, hát một bài sặc mùi đạo, mà anh nói mới sáng tác. Tôi quên tựa đề, nhưng nhớ mang máng nội dung, đầy tính tượng trưng : Một người leo lên dốc đá cheo leo, trượt chân ngã xuống mấy bận, cuối cùng cũng thành công, nhờ Chúa giơ tay dắt lên. Và kết thúc là một coda cao vút, ngân vang như tiếng kinh cầu, ai nghe cũng cảm động.



Nhiều lần, trước đây, bạn bè, người quen, và đồng hương Portland, Công giáo hay không, vốn dị ứng với anh nhạc sĩ kiêm thầy tu này, cho anh là một tên đạo đức giả thật. Biết tôi là con chiên trong giáo xứ Mỹ mà anh đang phục vụ, họ đã mớm ý cho, và thúc giục, tôi viết một bài tố anh ta về ba tội : Làm ăng-ten trong trại tù cải tạo ; Làm thầy sáu mà không thuộc giáo lý ; Lợi dụng tiền bá tánh để làm giàu cá nhân… 

Tôi từ chối, bác bỏ những lời buộc tội mà tôi cho hoặc quá cũ, hoặc thiếu bằng chứng cụ thể, hoặc không đủ thuyết phục. Và qua đó, vô tình đóng vai luật sư bào chữa cho anh ta –điều mà anh chưa hề biết. Như sau :

 

A.   Làm ăng ten trong tù?



Tôi nói với họ rằng tôi cũng đã ở tù tám năm ngoài Bắc, nhưng không  chung trại, chung đội với anh ta, nên không chứng kiến tận mắt, và bởi vậy, không dám lên tiếng bàn bạc về điều gì mình không rõ, không thấy, mặc dù đã đọc nhức mắt nhiều bài viết ký tên tác giả đường hoàng, và nghe rát tai những tin đồn nặc danh, nửa thực nửa hư, thuộc loại tabloids, rất tiêu cực về anh. Tuy nhiên, tôi thắc mắc, về từ ngữ, khi các tác giả, độc giả, và tù nhân cải tạo gọi anh là ăng-ten, không biết có đúng (lắm) không. Bởi một lý do đơn giản : Hệ thống ăng-ten trong tù được bố trí ngầm –không, hoặc khó, có ai phát giác được, và làm sao ?– và đôi khi ăng-ten chính là thằng bạn tù tử tế, hiền như ma sơ, nằm cạnh bên. Thông thường, bọn ăng-ten được giao phó nhiệm vụ theo dõi và báo cáo, một cách bí mật, cho cán bộ trại về những hành động, và tư tưởng, của đồng đội, đặc biệt âm mưu trốn trại –là điều mà bọn cai tù lo sợ nhất. Nhưng để lập công, chúng báo cáo, hoặc bịa ra, đủ thứ chuyện, thượng vàng hạ cám, kể cả thở dài trong đêm, ngủ gật trong giờ “học tập”, hay lén hôn vợ trong nhà thăm nuôi v..v...



Riêng anh nhạc sĩ, qua lời của nhiều nhân chứng, có thời gian được cử làm thi đua, và đội trưởng một đội, với nhiệm vụ báo cáo một cách công khai, hợp pháp, về người và việc trong trại, trong đội, và mặc tình hành hạ đồng tù. Tôi nghĩ, đã là công khai thì không còn bị gọi ăng-ten nữa. Phải chăng vì hành động hắc ám, muốn lấy điểm với cai tù, mà anh đã bị những nạn nhân và nhân chứng quen miệng gán cho cái nickname ăng-ten, là danh xưng nặng nề và bỉ ổi nhất, mặc dù về hậu quả, tội làm ăng-ten hay làm đội trưởng, mà ác ôn, cũng ngang nhau, bên tám lạng bên nửa cân ? Hoặc giả, có thể ở trại này, anh ta làm ăng-ten, ở trại nọ, làm đội trưởng ác ôn ? Hoặc có thể ở cùng một trại, có lúc anh làm đội trưởng ác ôn, có lúc làm ăng-ten, cho nên lẫn lộn về chữ dùng chăng ?  



B. Làm thầy sáu dỏm?

 

1) Năm 1992, tôi đang nghỉ hè ở San José. Anh nhạc sĩ không tên, lúc ấy mới qua Mỹ, dự định tổ chức buổi tái ngộ với những fans 

của mình trong một hội trường gần đó và anh ta bị một số cựu quân nhân cảnh cáo, tẩy chay, và dọa hành hung, và cửa hội trường bị họ chận, cấm không cho ai vào dự, bởi bất mãn với thành tích “ăng-ten” của anh. Cho nên, tôi biết rất rõ. Anh bèn chạy lên Portland, để tỵ nạn. Tại đây, theo tin đồn miệng, hay phổ biến trên Mạng, nhưng không ai dám xác nhận: đầu tiên, anh ta vô chùa xin quy y. Bị chùa từ chối, anh bèn nhảy sang nhà thờ Tin Lành. Bị từ chối nữa, anh chưa biết đi đâu, thì bất ngờ được tiến cử lên LM chánh xứ La Vang bởi những người thân cận của ông. Biết anh là nhạc sĩ nổi tiếng, LM chánh xứ nhận ngay, cho vào ca đoàn và sau giữ chức “sứ vụ tông đồ mục vụ” (?), nhưng anh rất mù mờ về giáo lý, khiến giáo dân bàn tán, khó chịu. Về sau, không biết bằng cách nào, anh thuyết phục được ông LM chấp thuận cho học làm thầy sáu, mà không qua thủ tục bắt buộc cho tất cả ứng viên phó tế khác : Phải đi học lấy bằng MA về Thần học (theology) tại University of Portland. Vì kém Anh văn, lại không có BA ở Mỹ, anh được Tòa Tổng Giám Mục Portland –thời đó, còn quá dễ dãi–  châm chước cho tham dự các lớp Kinh Thánh căn bản do giáo phận tổ chức và học thần học “hàm thụ” tại chỗ với một LM trẻ, đệ tử của LM chánh xứ, và với sự giúp đỡ làm homework của một giáo viên dạy giáo lý tại La Vang. Năm 2001, anh được phong chức phó tế. Theo thiển ý, anh làm thầy sáu ngang, tức là tắt, cũng như làm quan tắt, chứ không phải làm thầy sáu chui hay dỏm, như dư luận dị nghị. Lúc ấy, LM chánh xứ đã đổi đi và một LM khác lên thay, và với ý kiến của giáo dân, ông cha xứ mới này từ chối, không nhận anh về giáo xứ La Vang, mặc dù đang rất cần một phó tế người Việt.

 

2) Rồi thầy sáu Việt Nam này được Tòa Tổng Giám Mục Portland bổ nhiệm về phục vụ một giáo xứ Mỹ, từ 2001 cho đến hôm nay.

    a. Trong buổi lễ chiều Chúa Nhật, có tôi, anh được cha xứ Mỹ mời đứng lên tự giới thiệu, trước giáo dân Mỹ và thiểu số, gồm khá đông người Mễ, Phi, Nga… và lèo tèo vài bổn đạo Việt Nam. Vì thế, anh tha hồ bốc phét, khiếp quá, tuy không ác liệt như kho đạn Long Bình, hoặc văng miểng tới mây xanh như vài vị thuộc hàng cự phách trong Làng Nổ Oregon, về thân thế và lý lịch. Anh ta nói, và tôi còn nhớ rõ, tuy là một Trung úy Phật tử, nhưng anh đã có ơn gọi đi tu theo Công giáo, từ lúc còn ở Việt Nam trước 1975, sau khi một cô bạn gái dạy anh học kinh Kính Mừng, và đi đánh trận [hồi nào ?], nhờ đọc kinh Kính Mừng, anh đã nhiều lần thoát chết, và sau 1975, trong tù VC, cũng nhờ đọc kinh ấy, anh đã khỏi bệnh mất ngủ [sic]. Nào là qua Mỹ, bị bệnh gần chết, anh đã nhờ Chúa và Đức Mẹ Maria cứu khỏi. Nào là anh có bằng Cử Nhân Luật ở VN, đặt nhạc trữ tình, nhưng, anh thêm, với thiên chức thầy sáu, từ nay anh sẽ quên đi “quá khứ sai lầm” đó. Nào là, động trời hơn, chức vụ cuối cùng của anh, trước ngày Sài Gòn sụp đổ, là chỉ huy Bộ Thông Tin của chính phủ Miền Nam và dùng chữ minister –bởi, tôi tự hỏi, anh cố tình nổ sảng hay không hiểu chữ đó có nghĩa “bộ trưởng” ? Nào là anh bị giam nhiều năm tại những trại tù khắc nghiệt của VC, và ở đó được bạn bè rửa tội cho… Giáo dân Mỹ tò mò lắng nghe, không phản ứng, một phần vì lịch sự, một phần vì không ở trong chăn nên anh nói hươu nói vượn gì cũng tin tuốt luốt, một phần vì chỉ hiểu lõm bõm, cũng như tôi, tiếng Anh đầy accent An Nam Mít của anh.

 

    b. Trung bình mỗi tháng, anh đến nhà thờ một lần để phụ giúp cha xứ làm lễ, và mỗi lần, trước và sau lễ, thấy tôi, anh ta gật đầu chào, và ngược lại, nhưng không bắt tay nhau, bởi mặc cảm từ cả hai phía. Tiếp xúc với anh, tôi cảm thấy khó thoải mái, nếu không muốn nói khó chịu, vì cử chỉ và lời ăn tiếng nói, khiêm nhường, hay nhún nhường quá đáng, của anh, có cái vẻ gì đó không thật, nếu không muốn nói giả tạo, làm tôi nghĩ đến vở kịch và nhân vật của Molière. Càng khó chịu hơn khi, sau này, nghe tin về một phép lạ, được ai đó đồn ầm trên báo và Mạng Việt Nam, đã xảy ra cho cặp kính mát của anh, nghĩa là giơ nó lên ánh mặt trời người ta thấy có hình Đức Mẹ hiện ra rõ ràng. Phép lạ nhảm nhí, lố bịch đó, ít lâu sau, không còn được ai nhắc nữa, nhưng nhiều người vẫn nhớ, để kể lại với ít nhiều châm biếm, mỉa mai.

 

C. Làm giàu từ những hoạt động từ thiện?



Tòa Tổng Giám Mục Portland và cha chánh xứ cho anh thời gian rộng rãi để lo cho Hội Từ Thiện, mà anh sáng lập năm 2005, và quảng cáo rầm rộ trong một flyer (đính kèm).   

Phải công nhận anh điều hành Hội một cách khoa học và qui mô, gồm cả việc bán điện thoại V247 và dược thảo chữa bách bệnh (trong đó có thuốc “tăng cường hạnh phúc gia đình”) và đã kiếm được tiền một cách hợp pháp, ít ra theo giấy tờ và báo cáo. Được tờ The Sentinel của Giáo phận và cha xứ nhiệt liệt ca ngợi, và anh mặc nhiên trở thành thầy sáu cưng của Tòa Giám Mục Portland. Thậm chí, cũng năm ngoái, 2016, cha xứ đã đi Manila, Philippines làm từ thiện, cùng với anh ta.

Có một điều làm đồng hương chê bai : Thành công như thế, nhưng anh không bao giờ tham gia sinh hoạt Cộng Đồng, không đóng góp tài năng hay tài chánh cho Cộng Đồng khi cần. Nhưng sau hai mươi năm, vẫn né, vẫn núp dưới chiếc veste đen và cổ cồn trắng, và những ngày Chúa Nhật, dưới lễ phục –được sử dụng như một áo giáp vững chắc. Và rất tự tin, tưởng rằng người ta đã quên.

Nhưng người ta vẫn nhớ. Tôi thành thật nói với những kẻ còn căm ghét anh rằng, dù có tội gì chăng nữa, anh đã cải tà qui chánh và chọn con đường tu rồi thì hãy cho anh ta một cơ hội làm lại cuộc đời. Bằng cách để yên cho anh tu hành, leave him alone, như người Mỹ thường nói. Và tôi im lặng. Kiên nhẫn chờ đợi, và cầu mong, một ngày anh sớm thành “chánh quả”.

 

II. Áo gấm về làng



Đùng một cái, có tin anh nhạc sĩ kiêm thầy tu này trở về Việt Nam làm một tua ra mắt và bán sách (Chuyện tình không tên) viết kể lại chuyện tình “hàm thụ” ngày xưa một cách vô duyên, lẩm cẩm, vớ vẩn (đối với một người trên bảy bó, quá tuổi hồi xuân, nếu không vớ vẩn, lẩm cẩm, vô duyên thì còn là cái gì ?), đồng thời tổ chức hát những bài không tên cũ rích, cùng với những ca sĩ hải ngoại cóc nhái, vô liêm sỉ, mùa chay nào cũng có nước mắt, cộng với vài ca sĩ lô-can quốc nội, suốt tháng 8 này, tại Hà Nội, Đà Nẵng, Qui Nhơn, Quảng Ngãi, và Sài Gòn. Tin được tung ra, chuyền đi nhanh như tên bắn, làm mọi người sửng sốt, thất vọng, nhưng không ngạc nhiên, vì bản chất là bản chất, ở đây, giả dối, và, như VC nói, không bao giờ thay đổi. Đối với anh ta, vấn đề chỉ là thời gian cho vở kịch bịp bợm, có lớp lang, dài đến hai mươi năm, hạ màn, trót lọt.



Hôm nay, tôi không còn chọn lựa, vì anh nhạc sĩ kiêm phó tế này đã vượt qua lằn ranh đỏ (red line). Nhìn những bức ảnh của anh chụp ngày 28/7 tại phi trường Nội Bài, và phổ biến tràn ngập trên Mạng, mày râu nhẵn nhụi áo quần bảnh bao, hớn hở, khác xa hồi mới đến Portland, vào đầu thập niên 90, còn lẻ loi, lêu bêu, bèo nhèo, và cười nói tươi rói với các ca sĩ địa phương, bạn bè và thân nhân ra đón, tặng hoa, níu lấy tay, khiến những người tỵ nạn chống VC và các cựu tù binh cải tạo hiện ở hải ngoại không khỏi thấy ngứa mắt và ứa gan.



Mặt nạ rơi xuống, anh ta hiện nguyên hình một Tartuffe bằng xương bằng thịt đã đóng vai trò của mình quá xuất sắc, và bây giờ, cụ thể hơn, đã trở thành một công cụ ngu ngốc, nhưng hãnh diện, của VC, trong việc thực thi Nghị quyết 36, cũng như hơn bốn mươi năm trước, tại các trại tù, trong việc đối xử ác độc với các sĩ quan VNCH đồng đội của anh. Vì sao ?

 

1) Thời điểm trở về (tự nguyện, hay được VC mời dụ ?) của anh rất phù hợp với “ý đồ” và kế hoạch thâm độc của VC và tình thế hiện tại trong nước. Xin nhắc, tháng 8 là tháng VC kỷ niệm Hà Nội khởi nghĩa (19/8/1945), còn gọi là “Cánh mạng tháng 8”. Không phải bởi trùng hợp, ngẫu nhiên, hay tự phát, mà có đến hơn hai trăm người dân (ở không, rảnh quá sao ?), được gọi là fans, đội mưa hàng giờ để đón nhạc sĩ thần tượng, tại phi trường, theo tin báo chí quốc nội  –một vinh dự hãn hữu mà từ trước đến nay, không có Việt Kiều nào được nhận lãnh… VC là một lũ lưu manh, xảo quyệt, biết tận dụng mọi thủ đoạn. Khi cần đàn áp biểu tình, hay đập phá nhà thờ, tu viện, chúng điều động hàng trăm côn đồ, thay vì công an, và tuyên bố đó là “hành động tự phát” của nhân dân. Làm sao có một “hành động tự phát” nào dưới chế độ độc tài, đảng trị hiện nay, mà không được bọn lãnh đạo cho phép, sắp xếp, cổ võ, hoặc ngược lại, mà không bị ngăn chận, trừng phạt, đàn áp dã man ?

Vai trò của anh này rất cần thiết cho VC trong giai đoạn và bối cảnh hiện tại bởi anh ta là một phó tế Công giáo và một nhạc sĩ nổi danh. Nhất cử lưỡng tiện. Như sau :

 

    a. Về mặt nổi, anh ta trở về trong tư cách nghệ sĩ trình diễn, được nhiều người hâm mộ tiếp đón –theo dàn dựng của VC, là chuyện thường tình đối với công luận. Ngoài ra, VC ngu gì mà không biết anh là cựu sĩ quan bị tù cải tạo nổi tiếng, nhưng vẫn cho phép về trình diễn, mà không qua thủ tục kiểm duyệt khắt khe, cấm cản gì ráo, không bắt “cởi quần áo khám nghiệm” như những ca sĩ, nhạc sĩ hải ngoại khác (nghĩa bóng) về nước trình diễn, hay những cô gái quê (nghĩa đen) muốn lấy chồng Đại Hàn, Đài Loan, kể cả những thằng ngưòi nửa điên nửa khùng, đui què sứt mẻ. Qua việc dành mọi ưu đãi cho anh nhạc sĩ này, phải chăng chúng muốn tuyên truyền, một lần nữa, chính sách “hòa hợp hòa giải”, “xóa bỏ hận thù” bịp bợm, mà chúng đã khổ công khua chiêng gõ mõ ầm ỉ, nhưng vẫn thất bại, suốt bao năm qua ?

 

     b. Về mặt chìm, là phó tế, anh bị dùng như một đối trọng (contrepoids) với những vị linh mục và giáo dân dũng cảm trong nước, từ mấy tháng nay, đã và đang ngày đêm xuống đường biểu tình chống tập đoàn Formosa và bọn lãnh đạo tham nhũng bán nước cầu vinh, cũng như, ở hải ngoại, chúng đang sử dụng những linh mục trẻ, quốc doanh, bố lếu bố láo, hay giả mạo, tại Texas, Florida hay Connecticut –đã lợi dụng bục giảng để công khai tuyên bố những lời mất dạy về VNCH và Ngày Quốc Hận 30/4. Cho phép một nhà tu hành Công giáo, dù chỉ là phó tế, chức nhỏ nhất trong hàng giáo phẩm, về nước ca hát, VC muốn chứng tỏ cho cả thế giới thấy rằng chúng không kỳ thị tôn giáo, và qua đó, và cùng với sự im lặng của Hội đồng Giám mục Việt Nam, chúng có thêm đồng minh và phương tiện để tiêu diệt một cách tinh vi và mạnh mẽ hơn những linh mục và giáo dân đang biểu tình phản kháng chúng. Đã không ủng hộ họ thì chớ, mà vô tình (hay nhận lệnh) anh thầy tu tắt này cũng không nhiều thì ít đã đồng lõa, tiếp tay triệt tiêu sự chiến đấu đầy chính nghĩa của họ, trước công luận ?

 

2) Ngoài ra, khi về VN trình diễn nhạc đời, mà là nhạc tình sa đọa, đương nhiên anh ta đã tự lột bỏ chức thánh cao quý và chiếc áo tu hành mà anh, một Xuân Tóc Đỏ mới, đã may mắn vớ được –đã tạm thời che chở anh trước cơn thịnh nộ của những đồng hương tỵ nạn và các sĩ quan tù nhân cải tạo, một thời là nạn nhân trực tiếp, hay gián tiếp, của anh.

Thêm nữa, phải chăng vì chóa mắt trước danh và lợi, và lòng trần chưa dứt bỏ được tham sân si, anh ta đã vi phạm trầm trọng lời thề hứa, với Chúa, mà trong vai trò Tartuffe, anh thường lớn tiếng rêu rao, khi có dịp, là từ bỏ những bài trữ tình, dù có tên hay không tên, của anh ?



Nhân tiện, NLGO tôi, trong tư cách một khách thưởng ngoạn, xin có lời bàn nhỏ về những bài không tên: nhạc thì ủy mị, rên siết, sướt mướt, nghĩa là tầm thường, và nội dung bài nào, nhất là bài không tên cuối cùng, cũng xúi giục người đàn bà có chồng ngoại tình, trong tư tưởng, với thằng bồ cũ rất bựa, rất nham nhở, rất cà chớn và rất độc ác đã công khai khoe khoang thành tích chơi gái, không biết giữ gìn thanh danh, bảo vệ hạnh phúc gia đình cho người đã (lỡ dại) trao thân cho nó. Tôi thực tình không hiểu nổi, về mặt nghệ thuật, và nhất là đạo đức, não trạng nào đã khiến người ta, ở hải ngoại hay trong nước, có thể mê mẩn những bài hát có nội dung vô luân đến thế, đến nỗi phải tiến cử anh ta học làm thầy sáu, hoặc phải đứng hàng giờ dưới mưa, chờ đón anh ta trở về nước, hoặc phải tranh nhau để được hát chung trong cuộc lưu diễn này. Trước 1975, chẳng hạn, một con bé hàng xóm của tôi, mới mười tuổi, thường nghêu ngao hát những câu, “mưa bên chồng có làm em khóc… có làm em nhớ những khi mình mặn nồng…”. Đúng là bệnh hoạn !



Tôi nghĩ rằng Tòa Tổng Giám Mục Portland và cha xứ họ đạo Mỹ chưa biết mục đích thật sự về VN lần này của anh. Nhưng tôi tin rồi họ cũng sẽ biết, kể cả việc làm “ăng-ten”, bức hại đồng đội trong tù, và việc rửa tội chui, còn là một nghi vấn đối với nhiều người. Vì tôi tin vào công lý tuyệt đối của Thiên Chúa, hay luật nhân quả (karma) trong đời thường. Còn anh dại gì mà khai thật. Họ cứ tưởng anh về VN lần này, cũng như mọi lần trước (và chắc chắn đã được nêu lên trong đơn xin phép của anh), là để làm từ thiện.

 

III. Thay cho lời kết



Có lẽ sau bài viết này, tôi sẽ phải đi lễ tại một nhà thờ khác trong khu vực. Lý do duy nhất là để tránh nhìn thấy bộ mặt tởm lợm của một kẻ mà từ nay sẽ tiếp tục là chỗ trú ẩn an toàn cho sự lừa bịp và gian dối hóa thân. Một Tartuffe thời đại, mà những hành vi vừa qua tại Việt Nam có hậu quả rất khốc hại và lâu dài trên cả nước –còn tồi tệ hơn chính nhân vật đạo đức giả trong vở kịch của Molière.

Người lính già Oregon

 

Subscribe to our Newsletter

Contact our Support

Email us: Support@templateism.com

Thành Viên của Website